Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bướm bạch tạng
- Chương 2
........................
Mày dám nói thêm một câu nữa không??
Con bướm im bặt.
Cuộc trao đổi thầm lặng trong đầu không để lộ ra ngoài, nhân viên bảo vệ vẫn giơ sú/ng chĩa về phía trước.
Lão K lúc này mới hớt ha hớt hải chạy tới, nhìn thấy con bướm bạch tạng liền lóe lên vẻ kinh ngạc, vội vàng đỡ kính lật cuốn sổ điện tử.
Ông ta hét lớn: "Bỏ sú/ng xuống! Nó không có ý định tấn công!"
"Nó chỉ nhầm Kha Kha là con cái thôi!"
5
Mắt tôi tối sầm.
??
Tôi thậm chí có xung động cầm tay nó sờ xuống xem mình đích thực là đàn ông đến mức nào.
Lão K vẫn mặt đỏ tía tai thuyết phục mọi người bỏ sú/ng xuống.
Mỗi thực thể thí nghiệm sống sót đều là ng/uồn tài nguyên nghiên c/ứu quý giá, là dữ liệu thí nghiệm biết đi bằng xươ/ng bằng thịt.
Cái kén này khi chưa nở là bảo bối của tôi, nở ra liền biến thành bảo bối của lão K.
Râu trong suốt lấp lánh, con bướm bất mãn: "Tôi không muốn làm bảo bối của hắn."
Tôi giả vờ không nghe thấy, hét về phía lão K: "Thế giờ phải làm sao? C/ứu tôi với!"
"Cứ đứng yên đó đi." Lão K mắt sáng rực, chẳng màng đến sống ch*t của tôi, "Bây giờ chưa đến lúc giao phối, cậu an toàn rồi."
Tôi gào thét: "Tôi sợ côn trùng!!"
Con bướm ấm ức: "Tôi không phải côn trùng, tôi là bảo bối của anh..."
"Tôi gh/ét côn trùng!!"
Tôi vật lộn đạp đạp mãi mới thoát khỏi vòng tay con bướm, lết x/á/c chạy về phía đám người.
Con bướm lại cứ khăng khăng đuổi theo tôi, lững thững bay theo sau.
Đi ngang phòng số 5 của hoa ăn thịt, đóa hoa khổng lồ màu đỏ tươi bên trong như cảm nhận được khí tức gì đó, r/un r/ẩy nở bung ra.
Tôi hét thất thanh chạy qua.
Con bướm mặc kệ bay qua.
Hoa ăn thịt đợi hồi lâu, chẳng đợi được gì.
Nhụy hoa màu vàng non tức gi/ận biến thành hàm răng nhọn hoắt trắng bệch, ken két cắn vài cái vào không khí.
Tôi chạy một mạch về ký túc xá, trên đường đi qua mấy phòng nuôi côn trùng.
Liếc nhìn, chúng co rúm lại trông còn sợ hơn cả tôi.
Đây không phải tin tốt với tôi.
Chứng tỏ con bướm đang đuổi theo sau có cấp độ gen không thấp.
Thật phiền phức.
6
Bạn cùng phòng Y Lộ Tây là người nước ngoài, thứ anh ta thích nhất là mái tóc vàng nhạt óng ả và thân hình chuẩn chỉnh của mình.
Tôi xông vào phòng chống cửa, hai người đối mặt chằm chằm.
Ngay sau đó, gai đen nhọn hoắt như lưỡi ki/ếm sắc bén đ/âm xuyên cánh cửa như c/ắt đậu phụ.
Cửa đổ sầm xuống.
Y Lộ Tây và con bướm lớn đối mặt chằm chằm.
"..." Tôi bưng mặt, "Cậu đừng sợ, nó..."
"Đẹp, đẹp quá!" Y Lộ Tây hét lên.
Tôi: ?
Chỉ thấy đôi mắt người bạn cùng phòng lóe lên ánh sáng chưa từng có, lao thẳng về phía con bướm lớn.
Rồi bị một cái vẫy cánh đ/ập bay mất.
Tôi há hốc mồm.
Lão K thấy thực thể thí nghiệm mới là hăng hái vô cùng, lúc này cũng đã đuổi theo, lau mồ hôi nói:
"Bạch hóa Tháp Hiểu Tiêu Điệp có ý thức lãnh địa rất mạnh, ngoại trừ bạn đời, người khác khó lòng đến gần!"
Tôi leo lên cửa sổ đường cùng: "Cái gì?"
Tôi có linh cảm chẳng lành.
Người này định vì dữ liệu thí nghiệm mà b/án đứng tôi!
Tôi: "Tôi sẽ không nhượng bộ đâu!"
"Biết điều đi." Lão nghiên c/ứu viên không hiểu, "Mấy nhà nghiên c/ứu gián Úc đột biến phòng bên còn nhịn được, hay là đổi cho cậu nghiên c/ứu chuột lông kim đột biến?"
Tôi: "..."
Tôi gắng gượng trào nước mắt: "Sao mấy người lại chọn mấy loài x/ấu xí hôi hám thế..."
Trong lúc nói, Bạch hóa Tháp Hiểu Tiêu Điệp đã lại dính lấy tôi, râu trong suốt đặt lên trán tôi, đôi cánh ôm lấy cơ thể tôi, đầu ngón tay tiết ra chất dịch tơ, tạo thành mấy sợi tơ vừa dính vừa dai quấn quanh cổ tay tôi.
Tôi thu nước mắt mặt lạnh như tiền nhìn nó: Bỏ ra.
7
Lão K thích nhất đ/ộc đoán: "Kha Kha, cậu phụ trách ghi chép tập tính, ăn uống, sinh hoạt, thay đổi hình thái, sức chiến đấu và khả năng sinh sản..."
Toàn thân tôi nổi da gà: "Cái cuối cùng là gì? Tôi không..."
Lão K đe dọa: "Không muốn thì qua phòng bên bắt chuột đi!"
Tôi đứng nghiêm: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Để không phải bắt chuột, tôi túm cánh con bướm lôi nó về phòng thực thể thí nghiệm.
Gắt gỏng hỏi: "Mày ăn gì?"
Con bướm sán lại li /ếm mặt tôi, đồng thời trong đầu vang lên âm thanh vui vẻ.
Tôi cười lạnh.
Hôm sau mang đến cho nó một xô nước muối sinh lý.
"Không thích uống à? Uống đi! Uống cho tao!" Tôi cười gằn.
Mặt trắng bệch của con bướm đột nhiên ửng hồng, sợi râu vẫn dính lấy tôi cũng rụt lại, nắm ch/ặt đôi cánh, cả con co rúm vào góc.
Tôi tưởng lời đe dọa của mình có tác dụng, nó cuối cùng cũng biết sợ.
Thế là hôm sau mang mật hoa đến, coi như phần thưởng cho sự ngoan ngoãn.
Bướm thì đều ăn cái này chứ nhỉ?
Không ngờ nó mặt lạnh như tiền, trên mặt lại ửng đỏ.
Lần này chắc là tức gi/ận.
Nó đã hai ngày không ăn gì, tôi không biết với tư cách thực thể thí nghiệm nó có thể sống bao lâu, cũng không rõ có nghiêm trọng không.
Sợ nó ch*t đói xong tôi bị đày đi chỗ chuột, tôi liền đi tìm lão K.
Lão K cảm động: "Có ngày còn được thấy cậu đến hỏi ta."
Tôi: "... Mau nói đi!"
Lão K giải thích: "Bướm đực có hành vi gọi là đ/ập bùn, thường xảy ra trước khi giao phối, để đảm bảo khả năng vận động, thực chất là hấp thu muối trong nước bùn."
"Cậu ngày đầu mang nhiều nước muối sinh lý thế, nó tưởng..."
Tôi mặt lạnh như tiền.
"Tưởng cậu..." Lão K liếc nét mặt tôi, nhịn cười tiếp tục:
"Ngày thứ hai không hiểu sao nó không ăn mật hoa, hay là sau khi dung hợp gen nhện m/a ng/uồn thức ăn đã thay đổi?"
"Thật không được thì cậu hỏi trực tiếp nó đi."
Tôi: "... Tôi có thể xem con chuột lông kim trông thế nào không?"
8
Xem xong.
Tôi xách một xô hoa tươi và một xô côn trùng nhỏ đi tìm con bướm.
Con bướm lớn thân hình thon dài mềm mại ngồi chơi đùa trên kén, mái tóc trắng dài phất phơ, đôi cánh rủ sau lưng như tấm choàng tuyết trắng mềm mại.
Nghe thấy tiếng mở cửa, nó ngoảnh đầu lại nở nụ cười rạng rỡ.
Hôm qua còn chưa biết làm biểu cảm, hôm nay đã giống hệt người rồi.
Tôi thầm ghi vào lòng: Khả năng học hỏi bắt chước cực mạnh.
Con bướm nhìn thấy bó hoa tươi vẫn mặt mày chán gh/ét, thấy côn trùng liền quay đầu đi.
7
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Chương 11.
7
Chương 7
8 - END
Bình luận
Bình luận Facebook