Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bướm bạch tạng
- Chương 1
Tôi là một nhân viên nghiên c/ứu tại căn cứ sinh học.
Do năng lực chuyên môn quá kém cỏi, cấp trên giao cho tôi nhiệm vụ đơn giản nhất.
Chăm sóc một cái kén đang hóa bướm.
Vào ngày nó phá kén thành bướm, nó lại nhầm tôi là con cái.
Để thu thập dữ liệu thí nghiệm quý giá, cấp trên bắt tôi phối hợp với nó, đồng thời ghi chép lại.
Nhưng tại sao nuôi thực nghiệm thể lại phải hiến dâng thanh bạch chứ???
1
"Tôi gh/ét côn trùng." Tôi lẩm bẩm.
"Mày còn làm được cái gì nữa không??"
Nhà nghiên c/ứu kỳ cựu Lão K vỗ một cái vào gáy tôi, quát:
"Đây là việc dễ nhất rồi!"
Tôi là Kha Kha, mọi người gọi là Tiểu K, do có họ hàng xa nên Lão K đặc biệt chiếu cố tôi.
"Cháu có thể đi trồng hoa!"
"Cây hoa ăn thịt tuần trước vừa xơi tái một đồng nghiệp của cháu đấy."
"..."
Tôi đứng nghiêm: "Báo cáo! Cháu đột nhiên thích côn trùng rồi ạ!"
Lão K trợn mắt rồi bỏ đi.
Đồng nghiệp giới thiệu với tôi: "Đây là giống Bạch Hóa Tháp Hiểu Tiêu Điệp biến chủng, đã dung hợp gen chiến đấu của nhện m/a cùng một số gen loài khác... Như vậy nó sẽ không có tính công kích quá cao với con người."
Tôi gật gù: "Bướm Chắp Vá."
"...Đừng có lắm mồm, nhớ mỗi ngày upload ba tấm ảnh để bọn tôi x/á/c định biến đổi hình thái vỏ ngoài, dự đoán tập tính của nó."
Mỗi thực nghiệm thể đều là sinh vật mới, dù thành phần đã rõ ràng nhưng trước khi có kết quả vẫn tồn tại nhiều yếu tố bất ổn.
Nói xong, đồng nghiệp lập tức rời đi.
Vì anh ta còn phải đi hẹn hò với bạn gái.
"Tốt quá nhỉ, khi nào mình mới có người yêu đây." Tôi thở dài.
Để nâng cao tỷ lệ sinh sản của nhân loại, người có người yêu được nghỉ thêm một ngày mỗi tuần.
Chỉ riêng tôi - kẻ cuồ/ng nghỉ phép - lại không tìm được bạn gái.
Đáng gh/ét!
2
Không thể phủ nhận cái kén này rất đẹp.
Hình dáng thanh tú, bề mặt nhẵn mịn như viên sỏi bạc trắng.
Nghe nói cái kén đã nằm đây rất lâu, ba tháng qua đổi mấy nhà nghiên c/ứu mà vẫn không động tĩnh gì, mọi người đều chê ở đây không ra được thành quả nghiên c/ứu.
Nhưng tôi thích.
Tôi chỉ thích làm biếng.
Tốt nhất là cho tôi canh kén cả đời.
Tôi lật xem lại ảnh chụp trước đó, so sánh thì thấy nó hình như to hơn chút.
Ba tháng chỉ lớn lên từng này. Tôi yên tâm.
Tôi đưa tay xoa nhẹ cái kén, cảm giác mát lạnh, mềm mại, trơn tru.
Tôi lại xoa thêm vài cái.
Có lẽ để mô phỏng môi trường sống hoang dã của côn trùng, căn phòng ch*t ti/ệt này giữa mùa hè vẫn bật máy sưởi.
Khổ thân tôi.
Đành phải ôm ch/ặt cái kén bằng cả tay chân để hạ nhiệt.
Thật dễ chịu.
Tôi sống những ngày thảnh thơi suốt một tháng.
Không cần cho ăn, không kêu la, không tấn công, đẹp đẽ, hiền lành. Tôi thậm chí có thể ngủ trên đó, như chiếc giường lụa mát tự nhiên. Lão nghiên c/ứu đến kiểm tra một lần, thấy tôi sống quá tốt, biểu cảm phức tạp đưa ra nhận xét: Một cặp đồ vô dụng.
Tôi không phục.
Không được phép nói vậy về thực nghiệm thể định mệnh của tôi!
Nó là con côn trùng tuyệt nhất thiên hạ!
3
Nhưng khi phát hiện nó nở, tim tôi lạnh toát.
Đó là một ngày bình thường.
Tôi như mọi ngày, vừa vào cửa đã ôm ch/ặt cái kén, cọ cọ vài cái.
Nhưng kỳ lạ, hôm nay cái kén lại ấm nóng.
... Không lẽ nó ch*t rồi!
Tôi hoảng hốt kiểm tra kỹ lưỡng.
Phía dưới kén có một vết nứt nhỏ, khá kín đáo khiến tôi suýt không phát hiện.
Tôi đờ người hai giây. Theo phản xạ quay đầu nhìn.
Một bóng người đang bám trên trần nhà góc phòng.
Toàn thân trắng toát, chỉ có viền cánh buông thõng phủ một vòng đen cùng những gai nhọn, dự đoán có khả năng tấn công nhất định.
Nó không mở mắt, hai xúc tu mảnh mai trong suốt trên đầu khẽ rung rinh.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Toi rồi.
Tôi lê từng bước ra phía cửa, cố lẻn ra ngoài khi nó không chú ý.
Nhưng ngay khi sắp tới cửa, cánh cửa đóng sầm lại, con bướm khổng lồ trên trần cũng đáp xuống.
Đôi cánh như tấm choàng trắng, phần thân lộ ra hoàn toàn hình dáng con người, chỉ có điều tứ chi dài một cách dị thường.
Xúc tu rung nhẹ, có vẻ nó đang rất vui vẻ.
Tôi bị nó lừa rồi.
Tôi lùi gấp, nhấn nút báo động. Ngay lập tức ánh đèn đỏ phủ kín phòng, tiếng báo động vang lên rền rĩ.
Nó gi/ật mình, càng lao về phía tôi nhanh hơn.
Đôi cánh rộng và mạnh mẽ, sải cánh ước chừng 4 mét, chỉ vỗ hai cái đã tóm được tôi.
Tôi giãy giụa, gào thét: "Thả tôi ra! Thả tôi ra!"
Con bướm lớn này dường như hiểu được tiếng người, khựng lại, xúc tu cong xuống dường như muốn chạm vào tôi.
Thực nghiệm thể dù hình dáng ra sao đều có sức phá hoại khủng khiếp và á/c cảm với con người, dù biểu cảm của nó bình thản, tôi vẫn không dám lơ là cảnh giác.
Tôi rơi hai giọt nước mắt cá sấu: "C/ứu tôi với! C/ứu tôi! Con côn trùng bắt tôi rồi!!"
Tôi sai rồi, đáng lẽ nên đi trồng hoa.
4
Con bướm mặt không biểu cảm, chỉ kiên quyết đặt xúc tu lên trán tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi như cảm nhận được sự ấm ức của nó.
Nó nói: "Cậu không thích tôi sao? Tôi ra tìm cậu chơi mà."
Có vẻ xúc tu là cách nó giao tiếp với con người - Khoan đã!!
Ai thích nó chứ!?
Tôi có linh cảm chẳng lành: "Lúc ở trong kén... cậu nghe thấy lời nói bên ngoài?"
Con bướm ấm ức: "Lúc đó cậu ngày nào cũng gọi tôi bằng cục cưng, sao giờ lại gọi là côn trùng?"
"..."
Tôi há hốc mồm.
Đội bảo vệ đến rất nhanh, giờ đã tới cửa phòng, chĩa sú/ng vào đôi cánh lớn của con bướm.
Nhưng vì có con tin (tôi) nên không dám b/ắn, chỉ quát lớn: "Thả anh ấy ra!"
Không khí quanh con bướm đột nhiên trầm xuống, có vẻ rất không hài lòng.
Tôi cũng r/un r/ẩy, sợ nó bất mãn mổ bụng tôi ra.
Tôi từng thấy nhiều đồng nghiệp bị ăn tươi nuốt sống, không muốn kết cục như vậy.
Đáng lẽ nên đi trồng hoa cho xong.
Mắt tôi cay xè.
Xúc tu của con bướm áp lên đầu tôi lóe sáng, có lẽ đang đọc sóng n/ão.
Nó bất mãn lẩm bẩm: "Cậu hối h/ận ở cùng tôi rồi sao?"
Lúc nào mà ở cùng chứ...
Nó giải thích: "Cậu chăm sóc tôi lâu như vậy, không phải đang theo đuổi tôi sao? Tôi đồng ý rồi đấy."
Xạo! Rất nhiều nhà nghiên c/ứu từng chăm sóc cậu mà!
"Họ đều có bạn đời cả, chỉ riêng cậu là chưa từng."
7
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Chương 11.
7
Chương 7
8 - END
Bình luận
Bình luận Facebook