Làm Chim Hoàng Yến Cho Bạn Trai Cũ Cũng Rất Đã

Làm Chim Hoàng Yến Cho Bạn Trai Cũ Cũng Rất Đã

Chương 6

22/03/2026 00:00

“Xin lỗi anh.”

“Xin lỗi.”

Hai chúng tôi đồng thanh, lời nói giống hệt nhau.

Tôi bật cười:

“Bùi Sóc, em thấy không… bọn mình thật sự rất ăn ý.”

Bùi Sóc nghẹn lại, nước mắt rơi không ngừng, như chuỗi ngọc đ/ứt dây.

“Anh… em…”

“Bùi Sóc, anh không còn nhiều thời gian nữa.”

“Bác sĩ nói nếu điều trị tốt vẫn còn hy vọng.”

Bùi Sóc siết ch/ặt tay tôi.

“Anh, em giờ khác rồi. Em có tiền, có thể tìm bác sĩ giỏi nhất. Nhất định sẽ chữa được.”

Có lẽ hắn không biết...

Nụ cười lúc này của hắn… trông còn khó coi hơn cả khóc.

Tôi cố nhếch môi an ủi, nhưng chính mình cũng bất lực.

“Bùi Sóc, mấy năm nay anh ở bệ/nh viện đủ rồi. Những ngày cuối… anh không muốn ở đây nữa.”

“Về nhà đi… được không?”

“Được, em nghe anh.”

Lần này, chúng tôi không quay về căn biệt thự rộng lớn kia.

Mà trở lại một căn hộ nhỏ ba phòng.

Tôi nhướng mày:

“Đây là nhà em m/ua bằng khoản tiền đầu tiên à?”

“Ừ.”

Bùi Sóc cúi xuống cởi giày cho tôi, lấy đôi dép bông ra.

“Hồi ở cùng anh, em đã để ý căn này rồi. Có tiền là m/ua ngay.”

“Để không suốt bao năm.”

Hắn ngẩng lên nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh:

“Hôm nay… cuối cùng cũng đón được chủ nhân của nó về.”

Tôi xoa đầu hắn.

“Ngoan lắm.”

Từ góc nhìn này, tôi thấy rõ miếng dán ức chế trên tuyến thể của hắn.

Tôi chép miệng.

Đã đến mức này rồi, còn giấu làm gì nữa?

Tôi đưa tay gi/ật phăng ra.

Bùi Sóc vội che lại, nhưng đã muộn.

Trên tuyến thể vốn mịn màng… giờ hằn lên một vòng s/ẹo dữ tợn.

“Bùi Sóc?”

Hắn cười gượng:

“Anh muốn ăn gì? Để em nấu nhé?”

Nói rồi vội quay lưng đi.

“Bùi Sóc!”

Tim tôi như rơi xuống vực, kéo hắn lại.

“Tuyến thể của em sao vậy? Không nói thật… anh đi.”

“Anh!”

Hắn cuống quýt nắm lấy cổ tay tôi.

“Anh đừng đi, em nói… em nói mà.”

“Em là alpha… không hấp dẫn bằng omega đối với anh, nên em đã…”

Tim tôi thắt lại.

Chỉ vì một câu nói đ/ộc địa năm xưa...

Tôi chê hắn là alpha…

Hắn lại đi phẫu thuật tuyến thể?

Răng tôi nghiến ch/ặt.

“Em cấp bậc cao như vậy… không sợ lên bàn mổ rồi không xuống được sao?”

Hắn cúi đầu:

“Ừ… làm được một nửa thì thất bại. Họ sợ em ch*t nên dừng lại.”

Tôi từng nằm viện quá nhiều.

Nên tôi hiểu rõ....

Đằng sau hai chữ “thất bại” ấy… là quá trình đ/au đớn đến mức nào.

Thảo nào hắn luôn bất ổn mỗi kỳ phát tình.

Những năm tôi không ở đây…

Hắn đã một mình chịu đựng ra sao?

Bùi Sóc buông tay tôi, ánh mắt trống rỗng.

“Em từng nghĩ… nếu biến thành omega, em có thể đường đường chính chính quay lại tìm anh.”

“Nhưng không được.”

“Em chỉ có thể giả vờ anh vẫn ở bên, nhận nuôi một đứa bé… rồi cầm ảnh anh dạy đứa bé gọi ba.”

Hắn lau mặt.

“Nếu khi đó em biết được nỗi khổ của anh… em nhất định sẽ không buông tay.”

Đúng vậy.

Nếu biết trước tất cả chỉ là vòng xoáy tự giày vò lẫn nhau…

Có lẽ đã không tự cho mình là đúng.

Tôi hít nhẹ, nghịch ngón tay hắn:

“Có hối h/ận không?”

“Hả?”

“Chuyện năm đó… anh bám riết lấy em.”

Bùi Sóc khẽ cười:

“Phù Sân, em đâu phải omega bình thường.”

Tôi chớp mắt.

“Ừ.”

Vì là alpha…

Nên mới ngang tài ngang sức.

Và cũng vì vậy... không phải người mình yêu… thì không cần.

Bùi Sóc:

Tôi hủy rất nhiều công việc.

Gửi An An sang nhà bạn nhờ chăm sóc.

Những ngày còn lại… tôi đều dành cho Phù Sân.

Chúng tôi ngủ đến khi tự tỉnh.

Đùa nghịch trong bếp rồi cùng nấu ăn.

Ôm nhau phơi nắng.

Chiều tối nắm tay đi dạo.

Tôi đã tưởng tượng quá nhiều lần về ngày đoàn tụ.

Từng nghĩ… phải cùng anh làm thật nhiều điều ý nghĩa, bù lại những năm tháng đã mất.

Nhưng đến lúc này tôi mới nhận ra....

Tôi chẳng cần gì nhiều.

Chỉ cần anh ở bên cạnh.

Dù không làm gì… cũng được.

Chỉ cần ở đó… lâu thêm một chút.

Nhưng bây giờ…

Tôi phải đếm từng ngày, nhìn anh dần dần tàn lụi.

Ông trời ơi.

Tôi có thể không cần tiền, không cần địa vị.

Không cần những thứ mình đã liều mạng giành lấy năm xưa.

Tôi chỉ muốn có anh ấy.

Phải làm sao… mới giữ được người này lại?

Tôi lén đi chùa, cầu bình an.

Phù Sân biết hết… nhưng không ngăn.

Chỉ xoa đầu tôi:

“Ngoan, ngồi với anh một lúc.”

“Vâng.”

Anh tựa vào lòng tôi.

Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt anh.

“Bùi Sóc… em còn nhớ con chúng ta không?”

“Nhớ.”

“Nó không thể lớn lên được.”

“Ừ.”

“An An không được giống đứa bé đó… An An phải sống thật tốt.”

Phù Sân luôn là như vậy.

Vừa dịu dàng… vừa tà/n nh/ẫn.

Anh biết mình không còn nhiều thời gian.

Không thể tiếp tục làm hy vọng của tôi.

Nên tìm một người khác thay thế…

Để tôi còn tiếp tục sống.

“Bùi Sóc, em nghe rõ không?”

“Nghe.”

“Vậy em hứa với anh chứ?”

“Em hứa. Anh biết mà… em luôn nghe lời anh.”

Phù Sân khẽ cười.

Bàn tay đan trong tay tôi… dần mất lực.

Khi bàn tay ấy buông xuống...

Tôi vội ôm lấy.

Nhưng hơi ấm… vẫn chậm rãi rời đi.

“Anh…”

Anh ngủ rồi.

Nước mắt tôi rơi vào miệng.

Đắng quá.

Tôi bế anh lên giường.

Gọi cho Mạc Bắc, dặn lại mọi chuyện....

An An, công ty, tiền bạc.

Cúp máy.

Tôi nuốt một nắm th/uốc ngủ.

Lấy bộ vest chuẩn bị cho đám cưới cưới năm xưa ra.

Cẩn thận mặc cho anh.

Thắt cà vạt.

Anh đẹp lắm.

Tôi cũng thay vào, rồi nằm xuống, gối đầu lên vai anh.

Nắm lấy bàn tay đã lạnh của anh.

Anh biết không…

Dù đã chuẩn bị từ lâu…

Nhưng đến lúc này, em vẫn không chịu nổi.

Nên em chọn đi cùng anh.

Bốn năm trước, khi anh rời đi...

Em đã phát đi/ên rồi.

Kẻ đi/ên… không giữ lời hứa.

Lần này… em lại lừa anh.

An An còn nhỏ…

Rồi sẽ quên em.

Nhưng An An sẽ có rất nhiều tiền.

Không có em… An An vẫn sống tốt.

Còn em thì không.

Không có anh…

Em không sống nổi.

Trên đời này…

Ngoài anh ra, không ai giữ được em.

Vì thế...

Anh ơi.

Đợi em nhé.

Em đến tìm anh đây.

Hết

….

Danh sách chương

3 chương
22/03/2026 00:00
0
22/03/2026 00:00
0
22/03/2026 00:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu