Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Ta đã chuẩn bị cho nàng rất nhiều xiêm y lộng lẫy, nàng vẫn chưa kịp mặc.”
“Mỗi khắc giờ ta đổi một bộ, nhất định sẽ mặc hết!”
“Những châu báu ngọc phỉ thúy kia, có tới ba hòm đầy ắp.”
“Ta sẽ đội hết lên đầu lên người, ta nguyện mang lấy sức nặng này!”
“Phó Quân Y, còn có mấy trăm cân vàng ròng nữa.”
“Ta… chờ đã, mấy trăm cân?” Nàng ngẩng mặt nhìn ta, khóe miệng nhếch lên, bỗng chốc nghẹn lời.
Hồi lâu, nàng cúi đầu, khẽ hít mũi, thần sắc ủ rũ.
“Ngày lành mới vừa bắt đầu, ta chẳng muốn ch*t nữa.”
Ta đón Quân Y vào cung, cho nàng xem những bảo vật đặc biệt chuẩn bị sẵn.
Cơm ngon canh ngọt hầu hạ nàng tận tình.
Lại khắp nơi tìm người hỏi thăm phương giải đ/ộc.
Nhưng cầu ch*t dễ, cầu sống mới khó.
Ta thật h/ận, h/ận lúc trước để Trương Sở Hân và Chu Di An ch*t quá dễ dàng.
Càng h/ận hơn vì gặp lại nhau quá muộn.
Chưa từng có lúc nào ta sợ hãi thời gian trôi qua như lúc này.
May thay nàng đã vượt qua mùa đông này.
Tết năm ấy, ba chúng ta quây quần bên lò sưởi ăn lẩu.
Trong làn khói nghi ngút, Phó Quân Y vớt hai bát mĩ trường thọ, đẩy tới trước mặt ta và Đoàn Đoàn.
“Chúc Đoàn Đoàn khỏe mạnh trưởng thành.”
“Chúc A Hân mỗi ngày vui vẻ.”
Đoàn Đoàn nũng nịu trong lòng ta, chớp mắt hỏi nàng:
“Còn nương nương thì sao?”
Nàng suy nghĩ giây lát: “Vậy thì chúc cho nương nương… được ở bên các con lâu hơn chút nữa.”
Ta cùng Quân Y đã trải qua bao cái tết.
Duy chỉ có cái tết này, mỗi lần hồi tưởng lại đều khiến ta muốn khóc.
Nàng mang dáng vẻ từ biệt chờ đợi mùa xuân tới.
19
Quân Y đã vượt qua mùa đông này.
Nhưng thân thể nàng ngày một suy kiệt, g/ầy gò thảm hại.
Đội không nổi chiếc trâm ngọc nặng trịch, cũng đ/è không nổi dải lụa mỏng manh.
Ta luôn sợ chỉ cần dùng chút sức, nàng sẽ tan thành mây khói.
Gió xuân lại nhuộm xanh bờ sông Vĩnh Định, thân thể nàng rốt cuộc cũng khá hơn đôi phần.
Không cần người đỡ, cũng có thể tự đi lại.
Hôm ấy nàng bỗng hứng khởi, kéo ta ra bờ sông ngắm liễu đào tháng ba.
Ánh nắng xuân lười nhạt rải xuống mặt đất, nàng ngồi bên hiên trà ven sông, pha cho ta ấm trà hoa.
Chẳng hiểu sao, bỗng nhiên nhắc tới chuyện thuở thiếu thời.
Nói hồi đó ta cứ nhất quyết kéo nàng ra đầu xóm trêu chó, kết quả bị chó đuổi hai dặm đường, khiến nàng khóc thét.
Nói khi nàng bị b/ắt n/ạt, chính ta vác ghế đ/á/nh cho kẻ b/ắt n/ạt một trận tơi bời, giống hệt tiểu bá vương.
Lại nói hai tháng nàng g/ãy chân, mỗi ngày đều là ta cõng nàng đi học về.
Đèn đường kéo dài bóng hai đứa, con đường ấy như có thể đi suốt cả đời.
Hôm ấy ta cũng nhớ lại rất nhiều.
Rồi ta phát hiện, tất cả ký ức về tuổi trẻ và đẹp đẽ của ta, đều có thể quy nạp thành ba chữ.
———Phó Quân Y.
Nàng dưới ánh xuân ấm áp, cười tỏa nắng nhìn ta.
“A Hân, ta nhớ nhà lắm, nhớ về thế giới của chúng ta.”
“Đừng vì ta mà buồn, ta chỉ là về nhà trước ngươi thôi.”
Nàng đưa tay, lần cuối vấn tóc cho ta.
Đầu ngón tay hơi lạnh, khi lướt qua má ta, chạm vào vệt mặn chát.
Nàng nói:
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
“Đợi đến ngày đào hồng liễu lục, nhất định sẽ tái ngộ.”
20
Ta và Quân Y, gặp nhau vào một mùa xuân, lại chia ly vào một mùa xuân khác.
Cũng là bên bờ sông Vĩnh Định.
Trận mưa như trút năm ngoái, ta khóc đến nghẹn thở.
Nàng sẽ phùng má gi/ận dỗi:
“Tạ Hi Âm, lúc buồn không biết tìm ta sao?”
Nhưng bây giờ, ta khóc đến thế này.
Sẽ chẳng còn đôi bàn tay ấm áp nào nâng niu ta, lau khô lệ sầu.
Ta ch/ôn nàng dưới gốc đào.
Cây đào năm nào cũng kết trái.
Nhàn rỗi, ta lại xách bầu rư/ợu ra ngồi bên bờ Vĩnh Định.
Nửa bầu đổ cho nàng, nửa bầu tự mình uống cạn.
Tửu lượng ta vẫn kém, nửa bầu đã say.
Say rồi, Đoàn Đoàn sẽ tới đón ta về.
Càng lớn thằng bé càng giống Quân Y, thường khiến ta chốc lát hoảng h/ồn.
Đó là di vật sống động người cố nhân để lại cho ta.
Nó nắm tay ta, dắt bước trên con đường cung dài thăm thẳm.
Nó nói: “A Hân, nếu nhớ nương nương, người cứ nhìn con nhé.”
Ta gật đầu: “Được.”
Nó lại nói: “Nhưng a nương, con cũng rất nhớ nương nương lắm.”
“Con còn được gặp lại nương nương nữa không?”
Ta nắm ch/ặt tay nó, từng bước từng bước hướng về cửa cung màu đỏ thẫm.
“Nhất định sẽ gặp.”
Thời không là một vòng tròn.
Chúng ta rốt cuộc sẽ vào một ngày xuân nào đó, tái ngộ.
【Hết】
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook