Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19/03/2026 16:05
Hắn vào cung bái kiến nữ đế, dâng lên cuốn sổ dày cộm.
Nữ đế xem hồi lâu, hỏi: "Kẻ họ Hà giúp ngươi thu thập chứng cớ, ngươi tính xử trí thế nào?"
Ôn Tuyết thành khẩn: "Nàng không liên quan đến Quý Lan, vô tội."
Nữ đế mỉm cười: "Vậy thì hòa ly, phong chức quan, coi như tạ ơn của trẫm."
Ôn Tuyết cúi đầu tạ ân.
13
Ta đón mẹ chồng về kinh.
Giờ phải gọi là dì.
Bà bảo ngượng, ta bảo từ từ sẽ quen.
Dù sao từ nay về sau, bà chính là dì ruột của ta.
Những gia nô được trả lại thân bản, cũng có kẻ quay về.
Bích Đào đầu tiên, theo sau vài đứa thật thà, quỳ đầy sân, khóc nói theo tiểu thư mới yên tâm.
Ta sắp xếp họ ở phủ quan, phủ đệ chợt rộn ràng.
Chưa rộn ràng được ba ngày, chuyện lớn hơn ập tới.
Hôm ấy ta đang dạy Bích Đào nhận chữ, gia nhân chạy vào mặt tái mét:
"Đại... đại nhân! Ngoài cổng mấy cỗ xe ngựa, xưng là người nhà!"
Chưa kịp định thần, người đã xông vào.
Phụ thân đi trước, sau lưng là mẫu thân, tiếp đến đứa em bảo bối, rồi hầu gái mụ v* tiểu đồng, ùn ùn lấp nửa sân.
"Con gái à!"
Mẫu thân nhìn ta nước mắt giàn giụa, xô tới ôm chầm.
Ta né người, bà suýt ngã chỏng gọng.
Phụ thân cười đon đả, mắt liếc khắp sân: "Nghe con làm quan lại được ban phủ đệ, đặc biệt đến thăm. Cái sân này cũng tạm, chỉ hơi nhỏ..."
Đứa em từ sau lưng thò đầu ra, nhìn quanh:
"Chị! Phủ tứ hợp viện cho nhà ta đâu? Người hầu đâu? Bảo mấy chục đứa cơ mà."
Ta há miệng chưa kịp đáp, cổng vang lên tiếng cười lạnh.
Dì chống gậy đứng đó, mặt lạnh như tiền nhìn cả nhà.
"Tứ hợp viện?"
Bà lên tiếng, giọng nhỏ mà cả sân im phăng phắc, "Họ Hà các ngươi bỏ ra bao nhiêu?"
Mẫu thân cười gượng: "Đây là... con gái hiếu thuận..."
"Các ngươi cũng đòi?"
Dì bước tới đẩy ta ra sau, "Ngày nó xuất giá, các ngươi cho bao nhiêu hồi môn? Bao năm nó chịu ức, các ngươi đoái hoài gì? Giờ nó vừa đứng vững, cả lũ đến hút m/áu?"
Phụ thân mặt đỏ gằn: "Bà nói cái gì? Ta là phụ thân ruột!"
"Khạ!" Dì nhếch mép, "Đừng lừa lão nương. Yểu Nương lớn lên nơi trang trại, chịu bao cực khổ? Ngày vào cửa ta, g/ầy như que củi. Bao năm ta chăm bẵm cơm nước, mãi mới b/éo chút đỉnh."
Phụ thân nghẹn lời.
Mẫu thân còn cãi: "Người ngoài hà tất quản chuyện họ Hà?"
"Ngoài?" Dì giơ gậy lên, mắt lạnh như băng, "Lão nương cho xem ngoài quản thế nào!"
Phụ thân né tránh, mẫu thân la hét, đứa em ôm đầu chạy toán lo/ạn.
Hành lý vung vãi, không ai dám nhặt.
Dì đuổi ra cổng, chống nạnh quát:
"Nghe rõ! Họ Hà với tiểu nương tử này hết qu/an h/ệ rồi! Con gái xuất giá như nước đổ đi - chính các ngươi nói! Giờ muốn vin vào giàu sang? Cửa cũng không có!"
Cửa lớn đóng sầm.
Họ còn định ăn vạ.
Nhưng phủ doãn kinh thành đến nhanh hơn, tống gọn cả lũ vào ngục.
Sân vắng lặng.
Ta đứng đó nhìn dì hầm hầm quay về, chợt mắt cay.
"Dì..."
Bà liếc ta, bỏ gậy sang bên, dang tay.
"Lại đây, muốn khóc thì khóc."
Ta lao vào lòng bà, nước mắt như mưa.
Bà vỗ lưng ta như vỗ đứa trẻ.
"Khóc gì khóc, có dì đây, không ai b/ắt n/ạt được con."
Ta úp mặt vào ng/ực bà, khẽ ừ.
Há.
Thì ra được người thương là thế.
Cũng không tệ.
14
Lại một đêm yên bình.
Ta đang ngồi đọc sách dưới đèn, cửa sổ vang tiếng gõ quen thuộc.
Nhịp nhàng thong thả.
Ngẩng đầu, gương mặt Ôn Tuyết hiện sau khung cửa.
Trăng sáng đọng ở khóe mắt, đào hoa nhãn chứa ánh sáng vụn.
Hắn chống tay lên song cửa, áo huyền bị gió đêm thổi bay.
Hắn cười khẽ: "Yểu Nương?"
Ta bỏ sách xuống, cũng cười:
"Lại đi bắt gian? Giờ ta là triều quan, không làm chuyện thất thể diện."
"Không bắt gian, dẫn nàng xem đom đóm."
Gió đêm ùa vào, mang theo tiếng dế và hương cỏ.
Ôn Tuyết đưa tay.
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
15
Há.
Đây chính là cuộc sống thăng quan phát tài chồng ch*t ư?
Ta sống rất tốt.
Cũng rất thích.
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook