Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đổng Phương lùi hai bước, cúi người chào Từ lão.
Chưa kịp tôi hỏi hắn định làm gì, Từ lão đã giơ tay mở cửa.
Hành lang bên ngoài đông nghẹt người.
Đây là cuộc đấu pháp giữa những kẻ cùng nghề.
Thành thật mà nói, tôi chưa từng đối đầu với đồng nghiệp bao giờ.
Tôi tóm lấy Đổng Phương đang định bước ra, thật thà nói:
- Tôi sợ là đ/á/nh không lại đâu.
Đổng Phương quay người nắm lấy cổ tay tôi kéo ra ngoài.
Hắn chỉ vào bầy á/c q/uỷ đang lởn vởn trong hành lang:
- Bọn họ nuôi q/uỷ, cô chỉ cần diệt lũ q/uỷ này là được. Phần người cứ để tôi lo.
Một nhóm nuôi q/uỷ núp sau đám á/c linh, Từ lão đã bắt đầu đấu pháp với những kẻ không nuôi q/uỷ.
Đổng Phương cũng vung cổ đ/ao tay trái, roj da tay phải xông lên.
Tôi thử nghiệm thanh cổ đ/ao trong tay, khi lưỡi đ/ao quét qua lũ á/c q/uỷ, vũ khí run lên vì phấn khích.
Ngô Tứ này giỏi nhất chính là ch/ém q/uỷ.
Chẳng mấy chốc, đối phương đã phát hiện ra điểm yếu của tôi và Đổng Phương. Chúng dùng á/c q/uỷ tấn công Đổng Phương, còn tìm tôi đấu pháp.
Chỉ trong chớp mắt, chúng tôi rơi vào thế bị động.
Ánh mắt tôi bỗng dừng lại trên người gã m/ập mạp đứng cạnh.
Đôi mắt hắn láo liên, rõ ràng không phải kẻ có ý chí kiên định.
Chính là hắn rồi.
8
Tôi bước chồm tới, tay ấn mạnh lên trán hắn.
Dù đang hấp hối, Sơn Linh vẫn là linh thể, uy áp vốn có vẫn còn đó.
Gã b/éo hoảng hốt nhìn tôi, chỉ lát sau trán hắn đã đầm đìa mồ hôi.
Tôi giơ chân đ/á hắn ngã nhào, cổ đ/ao văng khỏi tay tôi, xoay một vòng rồi đ/âm xuyên ng/ực hắn.
Một cặp vợ chồng mặc trang phục Tạng bỗng chộp lấy hai cánh tay tôi.
- Không ngờ gặp được một vật chủ thiên sinh.
Giọng họ đầy phấn khích.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng:
- Vậy các ngươi thật may mắn đấy.
Hai kẻ đột nhiên cứng đờ, định gi/ật tay ra khỏi người tôi, nhưng tôi đã nhanh tay khóa ch/ặt cổ tay chúng.
Hai tên quỵ xuống trước mặt tôi, Đổng Phương cũng lướt đến.
Cổ đ/ao trong tay hắn bay tới, một nhát ch/ém hạ gục cả đôi.
Tôi ngạc nhiên trước sự tà/n nh/ẫn lúc này của hắn.
Càng kinh ngạc hơn khi hai thanh cổ đ/ao dường như có ý thức riêng.
Khi giải quyết xong đám người ở tầng 18, chúng tôi mất gần ba tiếng.
Đổng Phương và tôi đều nhuộm đỏ m/áu.
Từ lão cũng đã biến mất từ lúc nào, Đổng Phương nói ông ta đã ra ngoài.
Đổng Phương đứng giữa vũng m/áu, dáng vẻ như La Sát hiện thế.
Ánh mắt hắn quét qua khoảng không, từng chữ vang lên:
- Chu Trung Vũ, ta đến b/áo th/ù ngươi đây.
Chu Trung Vũ, chủ nhân âm cửa hàng, một h/ồn m/a tu luyện nhiều năm.
- Rầm! Rầm! Rầm!
Cửa kính tầng 18 vỡ tan tành.
Tưởng rằng sẽ có một trận đại chiến, nào ngờ chờ mãi mà Chu Trung Vũ vẫn không xuất hiện.
Đổng Phương quay sang nhìn tôi:
- Hắn sẽ không ra mặt đâu, chúng ta ra ngoài trước đi.
Phòng 2144 là lối ra vào, chúng ta cũng từ đây mà thoát.
Khi chúng tôi đột ngột xuất hiện ở phòng 2144, Vương Long Hưng suýt ngất xỉu.
Hắn chỉ vào m/áu me đầy người chúng tôi, r/un r/ẩy hỏi:
- Hai người... hai người?
- Mong Vương lão bản chuẩn bị cho chúng tôi một phòng sạch sẽ.
Đổng Phương nói xong liền bước đi trước.
Vương Long Hưng đi bên cạnh tôi thì thầm:
- Cô Ngô, hai người đã giải quyết hết bọn q/uỷ trong khách sạn của tôi chưa?
Tôi ra hiệu cho hắn đi ra trước, sau đó lấy ra một tấm bùa dán lên tay nắm cửa phòng 2144.
- Phiền Vương lão bản nhắc nhân viên khách sạn tránh xa căn phòng này.
- Được được được!
Khi tôi tắm rửa xong, Đổng Phương đã ngồi trong phòng chờ sẵn.
Hắn bóc đôi đũa đưa cho tôi:
- Vừa ăn vừa nói chuyện nhé.
Tôi không phản đối.
Bữa cơm mới ăn được nửa, Đổng Phương đã đặt đũa xuống.
- Cô Ngô, tôi thật có lỗi.
Tôi ngẩng đầu liếc hắn:
- Ông Đổng kể chuyện của mình trước đi.
9
Đổng Phương liếc nhìn căn phòng, bắt đầu câu chuyện:
- Chu Trung Vũ vốn là q/uỷ từ thời nhà Thanh, hắn trốn thoát từ địa phủ. Sau khi vượt ngục, hắn bị nhân viên địa phủ truy sát suốt thời gian dài.
- Những năm tháng chạy trốn, hắn gặp một đạo trưởng bất chính. Hai kẻ một mục đích liền kết thành đồng đội.
- Từ đó, tên đạo sĩ này thường xuyên bắt những oan h/ồn dã q/uỷ để nuôi dưỡng Chu Trung Vũ, qu/an h/ệ hai bên ngày càng khăng khít.
- Nhưng thời gian có hạn, cuối cùng đạo trưởng cũng ch*t đi. Chu Trung Vũ phản bội giao ước, nuốt chửng h/ồn phách đạo sĩ ngay khi vừa lìa khỏi x/á/c.
- Từ đó, Chu Trung Vũ hoàn toàn buông thả. Tôi gặp hắn năm năm trước, cũng vì nhiệm vụ từ á/c q/uỷ tập thị.
- Lần ủy thác đó là một tên sát nhân sau khi bị t//ử h/ình, vì bất mãn nên hóa thành á/c q/uỷ. Chu Trung Vũ gặp được tên q/uỷ này.
- Hắn dẫn nó đến á/c q/uỷ tập thị, tại đây tên sát nhân đã dùng chính mình đổi lấy cơ hội b/áo th/ù. Tên q/uỷ này sau đó đeo bám dai dẳng người ủy thác của tôi lúc bấy giờ.
- Vốn là gia quyến của nạn nhân bị hắn s/át h/ại. Ban đầu tôi đã bắt được tên sát nhân, nhưng đúng lúc then chốt, Chu Trung Vũ xuất hiện giải c/ứu nó.
- Để hoàn thành giao dịch với tên q/uỷ sát nhân, hắn giúp nó gi*t ch*t người ủy thác của tôi. Sau đó, tôi luôn truy lùng hắn để b/áo th/ù.
- Lần này cuối cùng cũng tìm được sào huyệt của Chu Trung Vũ, nên tôi bảo Vương Long Hưng cùng mời cô đến giải quyết chuyện q/uỷ quái ở khách sạn.
- Ngô Tứ, tôi tìm cô vì cần cô.
Ánh mắt Đổng Phương trở nên kỳ quái.
Hắn vô thức nhướng mày.
Chưa kịp tôi mở miệng, hắn đã đứng phắt dậy lạnh lùng:
- Nhưng giờ tôi đã tìm ra nơi ẩn náu của Chu Trung Vũ, tiếp theo sẽ tự tay tiêu diệt hắn, quét sạch toàn bộ lũ q/uỷ trong á/c q/uỷ tập thị.
- Vì vậy tôi không cần cô nữa, cô đi đi.
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, phì cười, ném mạnh đôi đũa vào mâm cơm:
- Đúng là qua cầu rút ván.
Tôi cầm túi xách định đi thì đụng phải Vương Long Hưng vừa bước vào. Ánh mắt hắn chuyển qua lại giữa hai chúng tôi.
Tôi khẽ cười lạnh:
- Vương lão bản, ông Đổng đã nói chuyện sau không cần tôi nữa, tôi không ở đây vướng mắt nữa, đi đây.
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 43: Thoát khỏi Phúc Địa
Chương 6
Chương 40
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook