Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
3
Đổng Phương đi dạo một vòng, đột nhiên dừng bước quay đầu nói với Vương Long Hưng:
- Ông Vương cứ tiếp tục kinh doanh đi. Tôi và Ngô tiểu thư sẽ ở lại phòng 2144.
- Hả?
Đổng Phương mỉm cười:
- Tốt nhất tối nay đã có người khác đến ở.
Vương Long Hưng sững người:
- Cái này... Làm sao mời được khách?
Tôi tiếp lời Đổng Phương:
- Ngày mai là Tết Dương lịch, chắc hẳn có rất nhiều bạn trẻ chưa đặt được phòng khách sạn. Ông Vương cứ mở cửa kinh doanh, lại giảm giá chút đỉnh, tự khắc có khách thôi.
Vương Long Hưng do dự:
- Nhỡ đâu lại xảy ra chuyện...
Ông ta không nói hết câu, nhưng chúng tôi đều hiểu điều ông lo lắng. Đổng Phương tự tin cười:
- Yên tâm đi, có tôi và Ngô tiểu thư ở đây, chuyện cũ sẽ không tái diễn đâu.
Tôi hơi bất ngờ trước sự tự tin của Đổng Phương. Vương Long Hưng vui vẻ đồng ý rồi quay đi gọi điện. Khoảng nửa tiếng sau, toàn bộ nhân viên cũ của khách sạn đã tề tựu đông đủ.
Hai tiếng sau, tôi và Đổng Phương chính thức nhận phòng 2144. Đổng Phương dặn Vương Long Hưng gần đây nên ở lại khách sạn, ông ta đương nhiên không dám cãi lời. Chỉ có điều ông ta dò hỏi Đổng Phương xem có bùa hộ mệnh gì không.
- Không có.
Chúng tôi đứng trước cửa phòng 2144, không phát hiện điều gì bất thường. Bước vào trong, tôi cũng không cảm nhận được chút âm khí nào. Điều này thật kỳ lạ. Vừa vào phòng, Đổng Phương đã cởi giày, còn bảo tôi làm theo. Tôi thấy anh ta cúi người xếp đôi giày của cả hai mũi hướng về phía giường ngủ.
Tôi đến ngồi xuống ghế sofa:
- Anh định thử phương pháp triệu hồi m/a q/uỷ này?
Đổng Phương gật đầu, cởi áo khoác rồi bước vào nhà tắm. Lát sau, tiếng nước chảy vang lên. Anh ta thò đầu ra hỏi:
- Tiểu thư tắm trước hay tôi tắm trước?
Câu nói nghe hơi kỳ quặc. Tôi ra hiệu để anh ta tắm trước.
- Vậy tôi sẽ ngâm bồn.
Tôi nằm dài trên sofa lấy điện thoại ra chơi. Thời gian trôi qua, Vương Long Hưng từng nói mỗi khi vào khách sạn đều cảm thấy bị ai đó dòm ngó. Giờ tôi cũng cảm nhận được điều đó.
Tôi từng bị theo dõi nhiều năm, nhưng cảm giác ở Cảnh Thái khách sạn chẳng thấm vào đâu so với chúng. Tôi thong thả lấy từ túi xách ra một chiếc chuông nhỏ treo bên rèm cửa.
Đổng Phương đột nhiên quát lớn trong nhà tắm. Tôi vội mở cửa xông vào, thấy anh ta nằm trong bồn tắm, tay nắm ch/ặt lá bùa, ánh mắt đóng đinh vào lỗ thông gió. Tôi theo ánh mắt anh ta nhìn sang.
Một khuôn mặt q/uỷ k/inh h/oàng in hằn trên đó, bất động. Tôi bước tới ghếch chân lên thành bồn tắm, giơ tay lôi con m/a trên tường xuống. Không ngờ vừa kéo nó ra, nó lập tức biến mất.
Nhìn bàn tay trống rỗng, tôi sửng sốt:
- Anh tiêu diệt nó rồi?
Gương mặt Đổng Phương trở nên nghiêm nghị:
- Không phải.
4
Sau khi Đổng Phương ra khỏi nhà tắm, tôi hỏi:
- Phát hiện gì sao?
Đổng Phương ngồi trên sofa ngửa đầu quan sát xung quanh, suy nghĩ giây lát rồi hỏi:
- Tiểu thư nghĩ ai đã s/át h/ại blogger chuyên về linh dị kia?
Đa số cư dân mạng đoán là bốn người đã ch*t trước đó thủ á/c. Nhưng cách Đổng Phương hỏi cho thấy anh ta có phát hiện mới. Tôi im lặng chờ anh ta nói tiếp.
- Ngô tiểu thư không thấy khách sạn này kỳ lạ sao?
Tôi nghĩ đến tấm biển Cảnh Thái khách sạn, nơi bao phủ bởi âm khí dày đặc:
- Rất kỳ lạ. Âm khí trên bảng hiệu đủ làm người ta đóng băng, nhưng trong khách sạn lại chẳng có chút nào, ngay cả con m/a vừa nãy cũng không có âm khí.
- Điều này thật quá dị thường. Vạn vật đều có khí của riêng mình, người sống mang dương khí, người ch*t mang âm khí, kẻ nửa sống nửa ch*t thì có cả hai.
- Tôi thực sự chưa từng thấy m/a nào hoàn toàn không có âm khí như thế. Hơn nữa, ông Vương nói cảm thấy bị theo dõi, từ khi vào phòng này tôi cũng cảm nhận được điều đó.
- Và không chỉ một đôi mắt đang dõi theo tôi. Tôi thậm chí cảm nhận rõ có vài ánh mắt đã nhìn vào điện thoại khi tôi sử dụng.
- Nhưng tôi vẫn không phát hiện bất kỳ âm khí nào.
Đổng Phương gật đầu:
- Ngô tiểu thư đã nghe nói về âm dương cửa hàng chưa?
Âm dương cửa hàng, đúng như tên gọi, là nơi phục vụ cả người sống lẫn người ch*t, một cửa hàng kinh doanh song song hai loại hình này. Giới chúng ta có người mở loại cửa hàng này, chủ yếu là tiệm tang lễ. Vương Long Hưng rõ ràng là người bình thường, không thể là chủ nhân của âm dương cửa hàng được.
Tôi nhìn Đổng Phương không nói. Anh ta liếc nhìn chiếc giường, ý tứ thâm trầm:
- Hay chúng ta thử trò triệu hồi này đi.
Tôi không nhúc nhích. Tôi không muốn. Đổng Phương như đoán được suy nghĩ của tôi, cười nhạt:
- Biết đâu lại tìm được manh mối thì sao?
5
Tôi đứng bên giường nhìn Đổng Phương đang nằm sẵn trên đó, lạnh giọng:
- Anh biết những gì?
Đổng Phương thở dài, buộc một sợi dây đỏ vào cổ tay rồi đưa cho tôi sợi khác:
- Ngô tiểu thư, tôi cũng chỉ phỏng đoán thôi.
Tôi lùi về phía sofa ngồi xuống:
- Nếu Đổng tiên sinh không nói rõ, lần hợp tác này đến đây là hết.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Một lúc sau, Đổng Phương mới lên tiếng:
- Khi sống con người có nhu cầu giao thương, khi ch*t thành q/uỷ cũng có nhu cầu tương tự. Vì thế nhiều năm trước, á/c q/uỷ tập thị đã ra đời.
- Tôi nghi ngờ âm cửa hàng của khách sạn này chính là á/c q/uỷ tập thị đó.
Tôi xoay chiếc nhẫn trên tay, thắc mắc:
- Ác q/uỷ tập thị? Chợ này làm những gì?
- Trao đổi. Giao dịch giữa q/uỷ với q/uỷ, bao gồm cả s/át h/ại con người.
Tôi gật đầu không nói gì. Đổng Phương lại đưa sợi dây đỏ cho tôi:
- Ngô tiểu thư, tôi chỉ biết nhiêu đó thôi.
Tôi đứng dậy nhận lấy dây đỏ buộc vào cổ tay, nằm xuống cạnh Đổng Phương:
- Trước đây tôi từng lợi dụng tiên sinh một lần, vậy lần này coi như trả ơn vậy.
Lý do Đổng Phương cần tôi cùng thực hiện nghi thức này không ngoài việc tôi vốn là thứ không phải người cũng chẳng phải linh thể, hơn nữa h/ồn đèn bên trái của tôi đã tắt. Thân thể tôi chính là vật chứa hoàn hảo để cư/ớp đoạt. Chỉ không biết trong á/c q/uỷ tập thị này có tồn tại kẻ đủ mạnh để đoạt thân x/á/c tôi hay không.
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 43: Thoát khỏi Phúc Địa
Chương 6
Chương 40
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook