Ngô Tứ: Khách Sạn Âm Dương

Ngô Tứ: Khách Sạn Âm Dương

Chương 1

19/03/2026 20:24

Dân gian có lời đồn rằng nếu mũi giày hướng thẳng vào giường là ý mời q/uỷ lên giường. Nếu trên cổ tay người nằm giường còn buộc thêm sợi dây đỏ, thì chính là mời q/uỷ vào mộng. Trong mộng gặp q/uỷ, nhẹ thì gặp á/c mộng, nặng thì kinh h/ồn bạt vía mà ch*t. Vị khách ở phòng 2144 khách sạn Cảnh Thái chính là vì tin vào lời đồn trên mà ch*t trong phòng.

"Từ hôm đó trở đi, tôi luôn cảm thấy khắp khách sạn đều có ánh mắt nào đó đang dõi theo!"

"Cô Ngô, khách sạn của tôi chắc chắn có m/a, mong cô ra tay giúp đỡ."

1

Tôi liếc mắt nhìn Đổng Phương.

"Đây là bắt q/uỷ mà anh nói?"

Đổng Phương nhướng mày, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi đối diện. Người đàn ông khoảng ba mươi mấy tuổi, dáng người g/ầy gò, giờ đang nhíu mày nhìn tôi với vẻ mặt bất lực.

Tôi thở dài, nếu là chuyện bắt q/uỷ thông thường, Đổng Phương đã không gọi tôi đi cùng.

"Vương lão bản, hãy bắt đầu từ nguyên nhân đi."

Vương Long Hưng vội vàng gật đầu.

"Vâng."

"Khách sạn Cảnh Thái là tài sản cha để lại cho tôi. Sau khi cha qu/a đ/ời, tôi đã cải tạo lại khách sạn rồi mở cửa trở lại, chỉ riêng việc tu sửa đã tốn hơn mười triệu."

"Ai ngờ vừa khai trương được một tháng đã xảy ra chuyện như vậy. Họ tự tìm đến cái ch*t thì cũng thôi, nhưng sao lại chọn đúng khách sạn của tôi chứ?"

"Sự việc này vừa xảy ra, cục giám sát đã yêu cầu tôi đình chỉ hoạt động để chỉnh đốn. Ôi, tôi thật sự..."

Tôi ngắt lời ông ta.

"Vương lão bản hãy nói rõ lý do tu sửa khách sạn đi. Thời cha ông vận hành nơi này, đã từng xảy ra chuyện tương tự chưa?"

Đôi mắt Vương lão bản đảo qua đảo lại.

"Tôi..."

Tôi không có thời gian chờ ông ta giở trò.

"Nếu thực sự chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này, chắc Vương lão bản không cần bỏ ra số tiền lớn như vậy để thuê chúng tôi trừ q/uỷ đâu nhỉ? Vương lão bản, trong nghề của chúng tôi, điều tối kỵ nhất chính là giấu giếm."

"Ông tưởng chỉ giấu vài chuyện vặt, nhưng biết đâu chính những chuyện vặt ấy lại là then chốt. Chẳng lẽ ông muốn số tiền một trăm triệu kia đổ sông đổ bể?"

Vương Long Hưng cắn môi, giây lát sau ngẩng phắt đầu lên nhìn chúng tôi.

"Tôi nói, tôi sẽ nói."

"Khách sạn Cảnh Thái trước đây không phải tên này. Thời cha tôi quản lý, nó gọi là Bình An lữ xá. Lữ xá này đã tồn tại từ khi tôi còn nhỏ."

"Hồi cấp ba, trường tôi nằm ngay kế bên Bình An lữ xá. Ngày ấy cứ tan học là tôi chạy sang lữ xá tìm bố mẹ."

"Lúc đó vị trí lữ xá cực tốt, giúp gia đình tôi ki/ếm được kha khá tiền. Cha tôi cũng có đầu óc, đem tiền đi đầu tư làm ăn khác, tài sản cứ thế tăng lên gấp bội."

"Sau này tôi lên đại học rời khỏi An Thị, đến khi nghe tin tức về Bình An lữ xá là vào năm hai cao học."

"Mẹ gọi điện bảo cha định đóng cửa lữ xá. Tôi hỏi nguyên nhân, họ không chịu nói, tôi cũng không nỡ ép bố mẹ."

"Sau khi tốt nghiệp, tôi về nhà tiếp quản việc kinh doanh của gia đình, chuyện lữ xá cũng bị tôi quên lãng. Mãi đến hai năm trước, cha tôi qu/a đ/ời."

"Khi sắp xếp di sản của cha, tôi mới để ý đến lữ xá này. Cha đã mất, mẹ cũng không giấu tôi nữa."

"Nguyên nhân cha đóng cửa lữ xá là vì trong vòng một tuần có bốn người ch*t, đều ở cùng một phòng - chính là phòng 2144 khách sạn Cảnh Thái bây giờ."

Đổng Phương đặt chiếc máy tính bảng xuống giữa chúng tôi.

2

Trên máy tính bảng là một bài đăng diễn đàn, ghi chi tiết tin đồn về tiền thân của khách sạn Cảnh Thái - Bình An lữ xá.

Bài viết nói trong Bình An lữ xá trú ngụ một đại q/uỷ, hắn chiếm cứ nơi này nên dùng cách gi*t người để ép chủ đóng cửa, từ đó đ/ộc chiếm địa bàn.

Mười mấy năm trước, bốn người ch*t tại Bình An lữ xá. Người thứ nhất ch*t trong phòng tắm do ngạt nước khi đang ngâm mình.

Nạn nhân thứ hai ch*t trên bồn cầu, quần kéo xuống nửa bắp chân, t/ử vo/ng khi đang đi vệ sinh, nguyên nhân là đột tử. Lúc ch*t môi hơi há, đồng tử giãn to.

Bài đăng suy đoán nạn nhân thứ hai nhìn thấy oan h/ồn của người thứ nhất nên bị hù ch*t.

Nạn nhân thứ ba là người ra đi bình yên nhất, ch*t trong giấc ngủ, nguyên nhân t/ử vo/ng tự nhiên.

Người thứ tư - cũng là nạn nhân cuối cùng - có tư thế ch*t kỳ quái nhất: quỳ gối trước cửa phòng, mắt mở to dán ch/ặt vào cánh cửa.

Người ta đồn rằng kẻ phát hiện th* th/ể đã bị ám ảnh đến mức mấy đêm liền gặp á/c mộng.

Bài đăng này thu hút hàng triệu lượt like và bình luận.

Bình luận được upvote nhiều nhất nói về vụ án mới nhất tại khách sạn Cảnh Thái.

Nạn nhân là một tiểu blogger chuyên về đề tài kinh dị. Biết được tin đồn cũ về khách sạn, hắn đặt ngay phòng 2144 rồi làm theo lời đồn để triệu hồi q/uỷ.

Vương Long Hưng cũng x/á/c nhận trên cổ tay nạn nhân có buộc dây đỏ.

Thấy chúng tôi im lặng, Vương Long Hưng sốt ruột:

"Hai vị đại sư, các ngài có cách nào giải quyết không?"

Tôi đứng dậy.

"Đến khách sạn xem thử."

Vương Long Hưng nói vị trí khách sạn Cảnh Thái rất tốt, nhưng tôi không ngờ lại tốt đến thế. Dù không rành phong thủy, tôi cũng nhận ra chỗ này đúng là đất quý.

Làm ăn ở thế đất này ắt hưng thịnh. Có lẽ thế đất ưu việt này đã giúp họ Vương phát đạt suốt mấy năm.

Trước khi bước vào, tôi bỗng bị thu hút bởi tấm biển khách sạn.

"Chữ viết tay?"

Vương Long Hưng gật đầu x/á/c nhận.

"Đúng vậy, tôi nhờ đại sư thư pháp Triệu Hựu Minh đề chữ. Đèn neon trên biển cũng mô phỏng theo nét chữ của ngài."

Tôi gật đầu tán thưởng:

"Tốt, quả là đường nét tinh xảo."

Vừa bước vào khách sạn, Vương Long Hưng đã lên tiếng:

"Từ lúc bước chân vào, tôi cảm thấy có ánh mắt nào đó đang nhìn chằm chằm, khiến toàn thân bứt rứt khó chịu."

Khách sạn vắng tanh, ngoài ba chúng tôi không một bóng người.

"Vương lão bản, hiện giờ vẫn chưa thể hoạt động lại?"

"Không hẳn. Giờ tôi có thể mở cửa lại, nhưng vừa xảy ra sự cố, kinh doanh ế ẩm, mà tôi cũng chẳng đủ can đảm tiếp tục."

Danh sách chương

3 chương
11/03/2026 14:30
0
11/03/2026 14:30
0
19/03/2026 20:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu