Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn cười như kẻ đi/ên lo/ạn.
"Trên đường đến đây, tao đã gi*t rất nhiều người mới dụ được lũ súc vật này tới."
"Hứa Niệm, cho dù mày là thần đi nữa, mày cũng không c/ứu được hết mọi người đâu!!"
Cái đồ yêu đương m/ù quá/ng này đúng là đi/ên rồi.
Hắn nói đúng, cho dù có hệ thống, tôi cũng không thể c/ứu tất cả.
Một đợt tấn công với quy mô lớn như thế này.
Dù mang trong mười mấy loại dị năng, tôi cũng không thể tiêu diệt hết được.
Ngoại lực hệ thống ban cho cũng có giới hạn.
Nếu không, tôi đã quét sạch lũ zombie của thế giới này từ lâu rồi!
Đám x/á/c sống càng lúc càng áp sát.
Cố Thâm đứng dưới chân tường thành, nụ cười đi/ên lo/ạn.
"Cùng ch*t đi, Hứa Niệm!"
Rồi hắn quay người, lao thẳng về phía đám x/á/c sống.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã bị lũ zombie nuốt chửng.
Ch*t ngay tại nơi Lâm Noãn đã ngã xuống.
Hắn cúi đầu nhìn vũng m/áu đã khô cạn trên mặt đất.
Đôi tay r/un r/ẩy khẽ vuốt ve.
"Noãn Noãn, anh đến với em rồi."
Tôi thu tầm mắt lại.
Nhảy xuống tường thành, phi thẳng về nhà xưởng.
Đẩy cửa bước vào, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Người già ôm trẻ nhỏ, phụ nữ bịt miệng, đàn ông nắm ch/ặt vũ khí.
Hơn 500 cặp mắt đều dán ch/ặt vào tôi.
"X/á/c sống kéo đến rồi."
Giọng tôi bình thản đến lạ.
"Tất cả dị năng giả, nghe lệnh ta."
"Hệ Thổ gia cố tường thành, hệ Phong tấn công tầm xa, hệ Hỏa th/iêu đ/ốt cho ta!"
"Quyết chiến!"
Đám đông lập tức hành động.
Không một tiếng hoảng lo/ạn, không một tiếng thét gào.
Lũ x/á/c sống ập đến chân tường thành.
Trận chiến bắt đầu.
Dị năng giả hệ Thổ gồng mình gia cố phòng thủ.
Nhưng số lượng zombie quá đông, quá dày đặc.
Chúng chồng chất lên nhau từng lớp, như kiến leo thành.
Lưỡi gió của hệ Phong ch/ém ngã một đợt, lại có đợt khác xông lên.
Quả cầu lửa của hệ Hỏa th/iêu rụi từng mảng.
Lũ phía sau giẫm lên x/á/c đồng loại, tiếp tục leo lên.
Người thường cũng không tay không.
Người già khiêng đ/á, phụ nữ chuyển vũ khí, trẻ con cũng hì hục nhặt đ/á.
Tất cả đều hiểu, trận chiến này quyết định sinh tử của mọi người!
Có người ngã khỏi tường thành.
Có kẻ dốc cạn dị năng, vật vã trên mặt tường.
Trận chiến kéo dài suốt đêm.
Khi ánh sáng đầu ngày ló dạng, đám x/á/c sống rút lui.
Những con zombie cuối cùng lảo đảo biến mất trong đống đổ nát.
Trên tường thành, cảnh tượng tan hoang.
Tôi tựa vào lan can, thở gấp.
Lão Chu ngồi phịch xuống bên cạnh, mặt mày dính đầy m/áu và mồ hôi.
Lục Trưng nắm ch/ặt thanh sắt đã cong vênh, đăm đăm nhìn ra xa.
"Cuối cùng cũng lui rồi."
Tôi nhìn đống x/á/c zombie chất cao như núi dưới chân tường.
"Chúng sẽ còn quay lại."
"Vì thế, mọi người hãy gắng lên."
"Gia cố tường thành, tiếp tục trồng trọt, tiếp tục thu nạp người."
"Đông người là sức mạnh, lần sau! Ta sẽ ngh/iền n/át chúng!"
Lục Trưng im lặng giây lát, bỗng bật cười.
Hắn chống thanh sắt đứng dậy, bước xuống tường thành.
"Tôi đi tổ chức người dọn x/á/c."
Lão Chu cũng đứng lên, phủi bụi trên quần.
"Tôi đi nấu cơm."
Đám đông dần nhúc nhích.
Kẻ ôm x/á/c người thân khóc lóc.
Người cười vang vì thoát ch*t.
Có những cặp vai nương tựa nhau bước xuống tường thành.
Mặt trời lên rồi.
Ánh nắng vàng rực rỡ trải khắp đổ nát, phủ lên tường thành, in hằn trên những gương mặt lấm lem m/áu và bùn.
[Chúc mừng Chủ nhân hệ thống đã thành công chống lại đợt tấn công của x/á/c sống.]
[Cấp độ căn cứ tăng lên: Cấp C.]
[Đang phát phần thưởng...]
[1. Toàn thành viên hồi phục thể lực x1]
[2. Tự động sửa chữa tường thành x1]
[3. Vật tư ngẫu nhiên x3]
Chỉ một giây sau, tiếng reo hò vang khắp tường thành.
"Sao... sao tôi đột nhiên hết mệt rồi?"
"Tôi cũng vậy! Vừa nãy còn đ/au nhừ người, giờ chẳng sao cả!"
"Vết thương! Vết thương đang lành lại!"
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Rồi lại quỳ rạp xuống.
...
Một ngày mới bắt đầu.
Nửa tháng sau, căn cứ vận hành lại bình thường.
Ruộng cà rốt xanh tốt lạ thường, một tháng nữa là thu hoạch.
Hai mẫu đất mới khai phá trồng đầy khoai tây và cải thảo.
Giếng nước đào sâu thêm hai mét, lượng nước dồi dào hơn.
Tường thành sửa chữa xong, còn được gia cố thêm một lớp.
Bẫy được bố trí lại, hệ thống cảnh giới nâng lên cấp C.
Dân số vượt mốc 800 người.
Mỗi chiều tà, hơn 800 con người quây quần bên nhau.
Chia nhau từng bát cơm nóng hổi.
Có người than chưa đủ no.
Nhưng không ai phàn nàn về sự bất công.
Bởi người chia cơm, vẫn là tôi.
Tôi đứng trên tường thành.
Nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời phía xa.
[Phát nhiệm vụ mới: Xây dựng thiên đường giữa tận thế.]
[Chấp nhận không?]
Trên cánh đồng, ai đó đang tưới nước cho luống cà rốt.
Bãi đất trống, lũ trẻ nô đùa.
Khói bếp tỏa lên nghi ngút, hòa vào không trung.
Tôi mỉm cười.
[Nhận lời.]
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 13
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook