Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Chấp Dã, nghiêm túc nói: "Dù là ai đi nữa, cũng không liên quan đến anh."
"Lục Chấp Dã, tôi m/ua anh từ chợ đen, chúng ta thậm chí chưa từng ký hợp đồng nhận nuôi."
"Về mặt nguyên tắc, ngay từ đầu tôi đã không phải chủ nhân của anh."
"Anh được tự do."
"Hãy trở về bên chủ nhân thực sự của anh đi."
Nói xong, tôi đ/au lòng đẩy Lục Chấp Dã ra, bước xuống giường vào nhà tắm rửa mặt.
Khi trở lại, tôi bất ngờ phát hiện anh vẫn đứng nguyên bên giường.
Khác biệt duy nhất là trên cổ anh đã đeo lại chiếc vòng điện đã phai màu - thứ tôi đã tháo khỏi cổ anh trong đêm đầu tiên m/ua anh về.
Anh chủ động đưa điều khiển vào tay tôi, giọng trầm đặc: "Vậy bây giờ thì sao?"
"Khương Thời Vũ, thứ anh muốn không phải tự do."
"Anh chỉ muốn em thôi."
15
Không khí ch*t lặng chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Bình luận trực tiếp bùng n/ổ:
[Nam chính này ý gì đây???]
[Anh ta tự đeo vòng điện thú cưng để lấy lòng nữ phụ? Eo ôi, nam chính này bẩn quá, không thể nhận nổi.]
[Không phải, tôi lặn suốt từ đầu đến giờ cũng chịu hết nổi rồi. Mọi người đều n/ão tàn à? Thật sự không nhận ra nam chính căn bản không thích nữ chính sao?]
[Lầu trên m/ù à? Nam chính không thích nữ chính sao có thể chịu đựng tính kiêu ngạo và x/ấu xa của cô ta, luôn ở bên từ nhỏ đến lớn?]
[Mày mới m/ù! Mày cũng biết đó là chịu đựng à? Nếu không phải nữ chính từ nhỏ đã khóa thể tinh thần của nam chính, khiến anh ta không thể thức tỉnh, nam chính đã sớm hóa sói x/é x/á/c cô ta rồi!]
[Tôi nghĩ đến mấy đứa nói nam chính thức tỉnh thể tinh thần khi nữ chính gặp nguy hiểm mà buồn cười. Đương nhiên rồi! Vì gặp nguy hiểm là cô ta lập tức mở khóa giam cầm mà.]
[Ừ ừ đúng rồi, nam chính dịu dàng với nữ phụ, nấu ăn giặt đồ, ki/ếm tiền đưa hết, ngày ngày quấn quýt bên chân không phải thích cô ấy. Còn đối với nữ chính toàn lời lạnh nhạt mỉa mai mới là thích! Chúc mấy người sau này cũng có người yêu đối xử như nam chính với nữ chính nhé!]
[Lặn nước cũng hết chịu nổi +1. Nữ phụ từ đầu đến cuối không làm sai gì, suốt ngày bị mọi người ch/ửi. Hai năm trước nếu không phải cô ấy m/ua nam chính, anh ta đã thành đồ chơi cho nhà giàu rồi.]
Tôi choáng váng.
Khóa giam cầm? Giam cầm gì vậy?
Lục Chấp Dã đã nắm lấy tay tôi, dẫn tôi chạm vào cổ anh.
Những chiếc răng nhỏ sắc nhọn cắm vào da thịt, cơn đ/au khiến mạch m/áu đ/ập càng rõ rệt.
Anh ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt sáng long lanh: "Tất cả đều là của em."
Tôi muốn rút tay lại, nhưng đầu ngón tay đã bị anh nắm ch/ặt không buông.
"Hoặc là trời sáng, chúng ta đi ký hợp đồng nhận nuôi... Em còn muốn gì nữa? Nếu thật sự thích Đoàn Tầm, anh cũng không ngại chia phòng với hắn..."
Tôi thẳng thừng c/ắt ngang:
"Anh và đại tiểu thư họ Lâm là qu/an h/ệ gì?"
Mặt Lục Chấp Dã lập tức tái mét: "Em đều biết rồi?"
Tôi gật đầu, nhìn thẳng: "Hôm đó ở bệ/nh viện, khi anh đi theo cô ta, tôi đã tỉnh rồi."
"Lục Chấp Dã, tôi chỉ cho anh một cơ hội giải thích duy nhất."
16 (Góc nhìn Lục Chấp Dã)
Lục Chấp Dã luôn nhớ rõ chuyện năm 13 tuổi.
Cha mẹ hy sinh trong nhiệm vụ.
Chưa kịp định thần, chú đã thâu tóm gia tộc họ Lục.
Đẩy anh đến nhà họ Lâm làm chồng nuôi cho Lâm Ngọc.
Mỹ danh: "Đây là hôn ước cha mẹ ngươi lúc sinh thời đính ước."
Nhưng anh biết không phải.
Anh gh/ét nhà họ Lâm, càng gh/ét Lâm Ngọc. Khi cha mẹ còn sống đã từ chối đề nghị liên hôn của họ Lâm.
Nhưng kháng cự của anh vô ích.
Thể tinh thần của Lục Chấp Dã từ nhiều năm trước đã được đ/á/nh giá cấp S.
Chỉ cần sống đến 16 tuổi, đợi thể tinh thần thức tỉnh.
Sẽ không ai kh/ống ch/ế được nữa.
Người chú muốn đ/ộc chiếm gia tộc họ Lục, nên phải tiêu diệt anh trước khi thức tỉnh.
Lục Chấp Dã bị đưa đến nhà họ Lâm.
Vì kiên quyết không chịu ký hợp đồng nhận nuôi với Lâm Ngọc, cô ta bóp cổ anh, bắt người khóa mười một tầng giam cầm lên thể tinh thần.
Cô ta đắc ý:
"Một kẻ hạ đẳng người thú như ngươi, dám từ chối ta?"
"Nhìn cái gì? Liếc nữa, ta sẽ móc mắt ngươi ra!"
Càng lớn, tính khí cô ta càng thất thường.
Lúc nổi gi/ận, đ/á/nh m/ắng Lục Chấp Dã không thương tiếc.
Nhưng khi s/ay rư/ợu, lại rúc vào ghế sofa, yếu ớt gọi tên anh.
"Lục Chấp Dã, ta thật lòng thích ngươi mà."
"Hôn ta một cái, hôn một cái ta sẽ mở khóa giam cầm cho ngươi, được không?"
"Ta chỉ hơi kiêu ngạo một chút, bố mẹ đều cưng chiều ta, sao ngươi không chịu nhường nhịn?"
"Mọi người đều nói ngươi chắc chắn thích ta, ngươi cũng chỉ nên thích mình ta..."
Cô ta lẩm bẩm rồi ngủ thiếp đi.
Lục Chấp Dã đứng bên ghế, lạnh lùng nhìn xuống.
Thích?
Sao anh phải thích một kẻ đi/ên ngày ngày đ/á/nh m/ắng, khóa thể tinh thần của anh?
Dù cha mẹ bận nhiệm vụ quân sự, ít khi về nhà.
Anh vẫn nhớ những khoảnh khắc ấm áp.
Cha kể chuyện cho anh ngủ khi anh trằn trọc.
Mẹ triệu hồi thể tinh thần, hóa hình sói, vây quanh anh trong chiếc đuôi lông mềm, làm anh vui.
Anh mãi mãi, vĩnh viễn, không thể thích một người như Lâm Ngọc.
Sinh nhật Lâm Ngọc năm đó.
Vì anh lại từ chối dụ dỗ của cô ta, thậm chí đẩy cô ta xuống hồ bơi.
Cô ta đi/ên tiết.
Ra lệnh tăng cường khóa giam cầm thể tinh thần.
Hành hạ anh cả đêm.
Hôm sau, Lục Chấp Dã thoi thóp bị ném ra bãi rác.
Trong mưa bão, anh nghe tiếng Lâm Ngọc lạnh lùng:
"Vứt hắn ra ngoài chịu khổ một thời gian, không thì không biết ai là chủ nhân."
...
Anh bị người ta nhặt về, đeo vòng cổ, nh/ốt trong lồng sắt.
Không biết bao lần cố gắng phá khóa giam cầm thể tinh thần.
Nhưng luôn thất bại trước cơn đ/au như th/iêu đ/ốt linh h/ồn.
Thậm chí vì nỗi đ/au này...
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 15
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook