Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Tinh Tinh vừa khóc thút thít vừa r/un r/ẩy, tôi lập tức nhét hai ngón tay vào lỗ mũi cô ta, ra hiệu 'suỵt'.
Lâm Tinh Tinh gật đầu trong nước mắt, rồi rút hai ngón tay tôi ra khỏi mũi.
8
【Tới rồi tới rồi! Cuối cùng nam chính cũng xuất hiện! Gã m/a âm trọc yêu quý của ta ư ử! Lẽ nào cặp đôi gặp nhau trong lúc sinh tử thế này?】
【Em bé đừng khóc nữa, ông xã c/ứu em đây! Đồ nữ phụ đáng ch*t dám làm đôi mắt nữ chính đỏ hoe, đợi lát nữa nam chính bật nắp hộp sọ mày!】
【Suỵt! Nam chính đang tìm nữ phụ b/áo th/ù! Nữ phụ ch*t chắc rồi!】
Hậu môn tôi lại co thắt, sao cái gì cũng đổ lỗi cho tôi? Tôi là bệ hứng chuyện thiên hạ à mà b/ắt n/ạt thế?
Không hiểu từ lúc nào, nhiệt độ quanh tôi đột nhiên hạ thấp mấy độ, da gà nổi lên khắp cánh tay.
Hay vốn dĩ bệ/nh viện đã lạnh sẵn thế?
Lâm Tinh Tinh bịt miệng cố nén tiếng nấc, ánh mắt cầu c/ứu nhìn tôi như muốn hỏi kế tiếp phải làm gì.
Tôi lắc đầu ra hiệu tiếp tục giữ im lặng.
"Xè xè xè xè xè——"
Tôi áp tai vào cửa, bực bội tặc lưỡi nói khẽ: "Lâm Tinh Tinh đừng khóc nữa, nhỏ thôi."
"Xè xè xè——"
"Lâm Tinh Tinh mày khóc nữa tao lấy dép đ/ập ch*t..."
Cảm giác tay áo bị gi/ật, tôi không quay đầu: "Gì?"
"Bạch... Bạch Lễ... đằng sau có m/a..."
Tim tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, ngoái cổ nhìn lại.
Con trăn khổng lồ cuộn mình trên x/á/c ch*t trong nhà x/á/c, đôi mắt xanh lè nhìn chằm chằm, lưỡi đỏ lòm liên tục phun ra tua tủa.
Tôi đứng hình: "Ái chà đ** mẹ."
Cộng thêm m/a nam, yêu rắn, th* th/ể, hai nữ q/uỷ - 5 đấu 2 bất công quá!
Không đúng, Lâm Tinh Tinh chưa chắc đã cùng phe tôi!
5 đấu 1.5 bất công quá!
Tôi lôi chai rư/ợu hùng hoàng giấu trong túi áo, ném thẳng vào con rắn. Chai thủy tinh vỡ tan, chất lỏng dính đầy người nó.
Yêu rắn rú lên đ/au đớn, nhân lúc nó chưa kịp phản ứng, tôi lôi Lâm Tinh Tinh mở cửa phóng đi.
Hành lang vắng tanh không m/a không th* th/ể, chúng tôi lao thẳng về phía cầu thang.
Đèn lối thoát hiểm đã hỏng từ lâu, tối om nhưng tôi không dám đi thang máy, sợ thành giỏ cua.
Kéo Lâm Tinh Tinh chạy xuống mấy tầng, đột nhiên mặt tôi ngứa ran.
Đoán ngay có thứ gì trên đầu.
Ngước nhìn.
Chà, trúng số rồi, hai nữ q/uỷ treo lơ lửng trên trần, mái tóc đen dài lòng thòng chạm vào má tôi.
Lâm Tinh Tinh vừa ngoái lại đã h/ồn phi phách tán: "Bạch Lễ!"
Hai nữ q/uỷ túm chân tôi treo ngược như khúc thịt phơi: "Mặc kệ tao, mày chạy đi!"
Nhưng Lâm Tinh Tinh không chạy, từ đâu cô nhóc nhát gan này xách được khúc gỗ dưới đất đ/ập vào bọn q/uỷ.
Tiếc thay cô nàng ngắm b/ắn lệch ra rãnh Mariana, không trúng q/uỷ nào lại trúng ngón chân cái của tôi. Cảm giác tê tái lan khắp người, suýt nữa viêm quanh móng đã phun mủ.
【Em bé nữ chính bỏ con đĩ này lại chạy đi! Còn đứng đó làm gì? Hai con q/uỷ này không có tí nhân tính nào đâu, bị nam chính thả ra là gi*t người không gh/ê tay đấy!】
【Em bé chạy mau mau! Ông xã còn trên lầu không kịp xuống c/ứu, không chạy bây giờ là hai con q/uỷ này xẻo em đó!】
【Ái chà tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, nam chính ăn cơm ng/uội hả?!】
Mấy bình luận này khiến tôi gi/ật mình, đ** mẹ Lâm Tinh Tinh không phải nữ chính sao? Cốt truyện quái q/uỷ gì mà nữ chính cũng bị xẻo!
Tôi gào hết sức: "Đồ ng/u si chạy mau đi! Không chạy bây giờ mày cũng bị bắt đó!"
Lâm Tinh Tinh đúng là đồ ngốc, nước mắt nước mũi nhễ nhại vẫn không chịu chạy, gào thét: "Thả bạn tao ra! Không tao cho mày n/ổ tung bây giờ!"
9
Vừa dứt lời.
Một phát đại bác bỗng n/ổ tung vào hai nữ q/uỷ.
Trong chớp mắt, hai con q/uỷ tan thành tro bụi, tôi cũng bị ném xuống đất may mà không g/ãy cổ.
Lâm Tinh Tinh lập tức kéo tôi chạy, tôi hào hứng: "Lâm Tinh Tinh, hào quang nữ chính phát huy tác dụng rồi! Đúng là ngậm bảo đ/ao phun ra ki/ếm! Đỉnh vãi!"
Chạy được mấy bậc, bà tôi vác khẩu pháo trên vai xuất hiện: "Cháu gái đừng sợ, bà đến rồi."
"Bà ơi! Bà nhồi gì trong đấy mà ngầu thế?"
Bà tôi mỉm cười: "Thứ gì cũng có, th/uốc n/ổ, bùa vàng, lá đào, huyết chó đen, tiết gà, tiết vịt, lá tre, đồ thừa tối qua... thấy gì bà nhét nấy."
Bà tôi là bà đồng nổi tiếng khắp vùng, ngày thường chỉ nghiên c/ứu cách chế tạo đại pháo trừ tà mạnh nhất.
Một phát đã cho hai hồng y nữ q/uỷ tan x/á/c.
Chưa kịp thở phào, con th* th/ể kia đã nhảy từ tầng mười mấy xuống.
Nhưng lần này chúng tôi không hoảng, núp sau lưng bà giơ ngón tay thối.
Bà tôi ngượng ngùng cười: "À, thời gian gấp quá, bà chỉ kịp nạp một viên đạn..."
Th* th/ể duỗi thẳng tay nhảy về phía chúng tôi, ngay khi móng tay sắc nhọn sắp đ/âm vào da thịt, một thanh ki/ếm đ/âm xuyên đầu nó rồi quật xuống đất.
Là bác tôi, người đuổi th* th/ể chuyên nghiệp vùng Tương Tây, từng lập kỷ lục một đêm điều khiển trăm x/á/c ch*t vượt trăm dặm.
Bác mặc quần đùi, bụng bia lắc lư, gầm lên: "Vô lại tiểu nhi dám múa rìu qua mắt thợ! Có gan!"
Hai bên đ/á/nh nhau kịch liệt, bác tranh thủ quát: "Đừng lo cho ta! Chị dâu dẫn bọn trẻ đi trước đi, nơi đây sát khí quá nặng khiến lũ yêu m/a hoành hành, ta xử lý xong sẽ tới hội hợp!"
Chương 4
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 1
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook