Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Duyên Âm
- Chương 5
Ch*t ti/ệt, chẳng lẽ cô ấy đã nhìn thấu ý định của tôi?
Người bạn cùng phòng không trả lời, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.
Lúc này tôi mới để ý.
Trên tivi đang phát một bản tin.
"... Một phụ nữ tên Phương Vân Tình đã t/ự s*t... Liệu Viện Mồ Côi Hạnh Phúc có tồn tại hành vi ng/ược đ/ãi hay không, đài chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi..."
Viện trưởng mắt đỏ hoe đang tranh cãi với đoàn quay phim.
Những ô mờ trên màn hình liên tục di chuyển.
Cuối cùng, trong một khoảnh khắc, khuôn mặt của th* th/ể 💀 lộ ra gần như toàn bộ.
Gương mặt này, nếu bỏ qua những vết bầm tím, quả thực là - giống hệt tôi.
Tôi nhếch mép cười khẽ.
Bắt chước những con m/a trong phim, tôi dùng hơi thở ngắt quãng gọi: "Kiều... Kiều..."
Bạn cùng phòng hét lên một tiếng, ngã vật ra đất từ trên ghế, rồi bò bằng cả tay chân về phía góc phòng.
Lần này đến lượt cô ta răng đ/á/nh lập cập: "M/a, m/a, cô là m/a!"
"Chị không phải thầy phong thủy sao? Còn sợ m/a?" Tôi không hiểu.
Cô ta bịt tai co rúm trong góc, toàn thân run lẩy bẩy.
Tôi bước lại gần vài bước.
"Người bạn thân nhất của tôi, chị biết tại sao tôi ch*t không?"
Cô ta thu người lại, cúi gằm mặt, giả vờ làm đà điểu.
Bỗng nhiên, tôi nhớ đến cộng đồng mạng vạn năng.
Mở phòng livestream trên điện thoại dự phòng, bình luận đã n/ổ như ngô rang.
Trong chuỗi bình luận "vãi**, sợ vcl", chỉ có vài dòng có giá trị:
【Phương Vân Tình, Phương Viễn Tình? Con đ* đó hả?】
【Vãi, streamer chính là Phương Viễn Tình trường mình á? Hối h/ận vì đã donate quà, trả tiền đây!】
Tôi cười khẽ, buông một câu: "Nhận minh tệ không?"
Thấy người này im thin thít, tôi tiếp tục đọc:
【Chờ đã, Phương Viễn Tình là streamer, mấy đôi giày túi xách mới m/ua của cô ta, không phải tiền livestream chứ?】
【Có bao nhiêu fan đâu, lại còn livestream học tập, ki/ếm được mấy đồng?】
【Nghe nói cô ta đi ve vuốt mấy ông già bên ngoài dụ họ m/ua cho.】
【Tôi nghe nói Phương Viễn Tình 200k một đêm, không biết b/án cho bao nhiêu gã rồi mới đổi được.】
【Nghe nói 20k là m/ua được ảnh 🍎, 50k gửi video.】
【Loại rác rưởi thế này mà cũng có người m/ua?】
【Rẻ mà.】
【Sao tôi nghe khác thế, mấy người nói chuẩn không đấy?】
【Chắc chắn là tôi rồi, tôi nghe chính Lâm Tuyết Kiều nói mà, cô ấy thường xuyên đi cùng Phương Viễn Tình, rõ nhất chính là cô ấy.】
Ngón tay lướt màn hình dừng lại, tôi hỏi: "Kiều Kiều, chị đã nói gì về em?"
Cô ta ngẩng đầu lên chút, lắp bắp.
Tôi ngồi xổm xuống, dịch lại gần hơn.
Đột nhiên cô ta rút từ ng/ực ra một tấm bùa vàng, dán ngay lên trán tôi.
Rồi lăn lộn bò ra cửa.
Tôi đờ người.
Chậm rãi gỡ tấm giấy vàng xuống.
Nét vẽ này... vẫn là giả.
Cánh cửa mở rộng để làn sương m/ù đặc quánh ùn ùn tràn vào.
Lời chưa kịp thốt ra khỏi cổ họng, tôi nuốt chửng lại.
Chạy cái gì chứ, tôi đâu phải m/a.
M/a thật sự, đang ở ngoài kia kìa.
9. Bắt Đầu Đếm Ngược
Tôi bước vào phòng ngủ, nhấc bình xịt lên, tưới chút nước lên chuỗi hạt.
Rồi dựng lại chiếc ghế bị Lâm Tuyết Kiều làm đổ, ngồi đợi trong phòng khách.
Không lâu sau, Lâm Tuyết Kiều lại lăn về.
Tôi đoán đúng rồi.
Con m/a tập sự này cũng chịu ảnh hưởng của dây oan nghiệt.
Tôi bắt chéo chân, nhìn cô ta lén lút đi khắp các phòng, cuối cùng hét vào khoảng không:
"Phương Viễn Tình, em còn ở đó không?"
Tôi không đáp, mặc kệ cô ta diễn.
"Đó là bùa định thân mà, Tình Tình, chị không muốn hại em đâu."
"Chỉ là... chỉ là đột nhiên quá sợ hãi thôi."
"Em ra gặp chị đi được không?"
"Chúng ta không phải bạn thân nhất sao?"
Cô ta bịt nửa mặt khóc nức nở, nhưng mắt lại liếc nhìn đồng hồ.
Năm phút.
Cô ta rõ ràng trở nên sốt ruột.
Liên tục kể lể về những điều tốt đẹp đã làm cho tôi.
"Tình Tình, em còn nhớ không, bọ xít trong chăn em, cả ký túc xá đều sợ, cuối cùng là chị bắt giúp em đấy."
"Bạn học bịa chuyện em bị bao nuôi bên ngoài, cũng là chị thanh minh cho."
"Em chịu đựng gì ở viện mồ côi, đều có thể nói với chị."
...
Hai phút.
Cô ta dần trở nên đi/ên cuồ/ng.
"Phương Viễn Tình! Phương Viễn Tình!"
Cô ta rút điện thoại ra, dùng hết sức chọc màn hình.
Tôi cảm nhận rung động nhẹ từ điện thoại trong túi quần.
Mỉm cười.
...
Một phút.
Những tiếng xào xạc chất đống ngoài cửa, làn sương mỏng len qua khe cửa tràn vào.
Cuối cùng cô ta tuyệt vọng.
Vật vã gi/ật tóc quỳ dưới đất, lẩm bẩm:
"Em ra đây, em không ra, chị lấy gì trả n/ợ âm phủ."
"Chị sẽ ch*t mất, chị sẽ ch*t mất!"
"Chị không muốn ch*t!"
Tôi vẩy nhẹ giọt nước trên chuỗi hạt, lôi điện thoại trong túi ra.
Trên WeChat, góc trên bên phải một avatar trắng tinh hiện số đỏ chót.
Ban đầu, tài khoản này giả vờ là fan hâm m/ộ hiếu học.
Sau khi lấy được lòng tin, cô ta bắt đầu dùng danh tính Phương Viễn Tình để đe dọa:
【Em cũng biết danh tiếng của mình trong trường không tốt đúng không?】
【Thử nghĩ xem nếu họ đuổi tới phòng livestream, hừ, em đoán fan sẽ nhìn em thế nào?】
【Tháng này ki/ếm được bao nhiêu? Chuyển khoản đây.】
Giờ đây, cô ta trắng trợn ch/ửi bới:
【Phương Viễn Tình, con đ*, cút ra! Không ra ngay, tao lập tức phơi bày tài khoản livestream của mày cho cả trường!】
Tôi huýt sáo nhẹ.
"Tìm thấy rồi."
🔪Sợi rơm cuối cùng đ/è ch*t Phương Viễn Tình.
10. Biến Động Nửa Đêm
Tôi gi/ật lấy điện thoại của Lâm Tuyết Kiều, ném lên bàn cùng chiếc điện thoại dự phòng, vừa vặn nằm trong góc quay livestream.
Cô ta đờ người một lúc, nét mặt vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, bước chân do dự không dám tiến lên.
Đúng lúc này, đèn trần nhấp nháy hai cái rồi tịt ngóm.
Trong bóng tối, cánh cửa "cót két" mở rộng.
Âm thanh xung quanh như thủy triều rút hết.
Chỉ còn tiếng xào xạc dày đặc, theo sau là đoàn người giấy bước vào phòng.
Tôi lùi nửa bước, va vào mép bàn.
Lâm Tuyết Kiều như tìm được chỗ dựa, mặt mày hớn hở.
Cô ta dán mấy tấm bùa vàng lên người, rồi kéo cánh tay tôi, dùng hết sức lôi về phía đoàn người giấy.
Tôi theo cô ta đi vài bước, hỏi:
"Chị muốn em ch*t?"
Gương mặt Lâm Tuyết Kiều gần như đi/ên lo/ạn, cô ta chỉ vào màn hình tivi:
"Tình Tình, dù sao em cũng đã ch*t rồi, chi bằng giúp chị thêm lần nữa - người bạn thân nhất của chị."
Tôi dừng bước.
"Những lời đồn đó, là do chị phát tán."
"Tại sao?"
Cô ta kéo tôi hai cái, không nhúc nhích.
Có lẽ vì Phương Viễn Tình sắp biến mất, niềm vui sắp thành công khiến cô ta mất lý trí.
"Tại sao? Chị cũng muốn hỏi tại sao! Em chỉ là đứa mồ côi bốc mùi chua nồng, tại sao vừa nhập học đã thu hút nhiều sự chú ý thế? Chị cũng học hành chăm chỉ mà, sao lúc nào em cũng phải bỏ chị lại phía sau?"
Móng tay cô ta cắm sâu vào da thịt tôi.
Chương 15
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook