Bác sĩ Hứa trông vậy mà không xài được

Bác sĩ Hứa trông vậy mà không xài được

Chương 5

11/03/2026 14:22

Nước mắt tôi ào ào rơi xuống mu bàn tay, nóng hổi đến lạ thường.

“Ừm…”

“Thật sự có chút vấn đề.”

Không biết từ lúc nào, làn da trắng lạnh của hắn dần ửng hồng. Vẻ mặt ấy tựa hồ vô cùng x/ấu hổ.

Biết thế này đừng trêu hắn là trai tân cho rồi. Giờ thì xong, trêu đến nỗi ra vấn đề thật rồi!

Tôi âm thầm vỗ vỗ đầu hắn, an ủi:

“Không sao, tôi có th/uốc đặc trị, bệ/nh của anh nhất định chữa được.”

Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Tôi có cậu bạn gay từng uống th/uốc Bắc điều hòa cơ thể mà khỏi hẳn. Lập tức, tôi bấm số gọi cho cậu ta.

“Tường Tử, công thức th/uốc lần trước cậu uống để trở lại thẳng đây, còn giữ không? Tôi cần gấp.”

“Ái chà, yên tâm đi, tôi đâu phải les, hỏi giúp bạn thôi.”

“Kỷ tử, hà thủ ô, nhung hươu… ích mẫu? Thứ này không phải cho phụ nữ sao?”

“Thôi kệ, chữa ch/áy vậy.”

Ghi chép cẩn thận vào điện thoại, tôi lập tức gửi ngay cho Hứa Chi Ngôn một bản.

“Không cần cảm ơn, bản tiểu thư làm việc tốt không cần lưu danh. Anh kiên trì uống theo công thức này, một thời gian sau sẽ khỏi ngay.”

“Cong cũng uốn thẳng được, huống chi anh vốn là thẳng mà.”

Ai ngờ đâu, Hứa Chi Ngôn chụp lấy điện thoại tôi, thản nhiên nói:

“Tôi không cần uống mấy thứ này.”

“Bệ/nh của tôi hơi đặc biệt… không dễ chữa, cần có người hỗ trợ.”

Ánh mắt hắn âm u. Giọng nói cũng trở nên đục đục ấm ấm.

Xem đi. Đàn ông dù có làm bác sĩ vẫn cứng đầu cứng cổ như thế.

Tôi lập tức vỗ ng/ực hứa hẹn:

“Vậy thì dễ thôi, giao hết cho tôi. Coi như chuộc lỗi vì lần trước nói bậy khiến anh buồn!”

Hứa Chi Ngôn cười gật đầu, âm thầm cởi áo khoác đặt lên đùi. Như cố tình che giấu thứ gì đó.

“Được, phiền cô rồi.”

10

Để chữa bệ/nh cho Hứa Chi Ngôn, tôi lén đến nhà bạn lấy th/uốc khi hắn đang tắm.

Trước khi đi, cậu bạn gay tốt bụng nhắc nhở:

“Thứ này rất mạnh, nửa thang th/uốc đủ dùng ba ngày.”

“Cô dùng cẩn thận, không cơ thể không chịu nổi đâu.”

Tôi không hiểu. Th/uốc điều trị thành thẳng, tôi thẳng thì uống làm gì!

Tôi rón rén lẻn vào nhà. Định lén đổ th/uốc vào cốc nước để Hứa Chi Ngôn uống mà không hay biết.

Đành vậy thôi. Mấy anh chàng trẻ tuổi thường hay giữ thể diện đến mức tự chuốc khổ.

Kế hoạch đang thực hiện dở dang, tôi chợt thấy mông lạnh toát.

“Em đang làm gì thế? Muốn uống gì à?”

Tay tôi r/un r/ẩy, đổ hết bột th/uốc vào cốc. Nguyên nửa cốc. Hiệu quả tăng gấp đôi.

“Không có gì, pha chút ngũ cốc thôi, anh muốn uống không?”

Tôi cuống cuồ/ng đổ nước vào, định phi tang chứng cứ.

Hứa Chi Ngôn khẽ cười, đôi mắt sau kính ánh lên vẻ tinh anh.

“Vừa đói bụng, để anh pha cho.”

“Em đi tắm trước đi?”

Tôi ngoan ngoãn vào phòng tắm, hoàn toàn không để ý người đàn ông sau lưng đang chăm chú nhìn cốc nước đầy bột th/uốc.

Hắn lặng lẽ chấm ngón tay vào nước, đưa lên mũi ngửi. Khóe miệng khẽ nhếch lên.

Biểu cảm ấy như nói: Cô vợ nhỏ đáng yêu mà ngốc nghếch của anh à. M/ua th/uốc đặc trị lén lút mà không giấu chồng là bác sĩ sao?

Sau đó, hắn đổ bớt nửa cốc, bôi chút bột th/uốc lên môi giả vờ đã uống.

Hắn hung bạo x/é toạc cổ áo ngủ, t/át mình mấy cái rõ mạnh. Cho đến khi gương mặt trắng nõn trong gương ngập tràn vết đỏ. Trông thật đáng thương.

Cuối cùng hắn hài lòng cười, ngồi lên sofa chờ đợi. Ánh mắt đăm đăm nhìn cánh cửa phòng xa xa.

Cô vợ ngốc của mình dường như hiểu lầm điều gì rồi. Vậy thì dùng hành động để chứng minh vậy. Hắn thầm nghĩ.

11

Lúc tắm, tôi cảm thấy có hai tiểu tinh linh đang bay trước mặt.

Thiên thần: [Hứa Chi Ngôn không cha mẹ, em là gia đình duy nhất của anh ấy. Ly hôn rồi, anh ấy cô đơn lắm, tội nghiệp lắm!]

Ác q/uỷ: [Hứa Chi Ngôn cổ hủ vô vị, chuyện ấy lại có vấn đề. Dù mặt đẹp thật nhưng phải phân minh! Hạnh phúc quan trọng hơn! Ly hôn ly hôn ly hôn…]

Thiên thần: [Hứa Chi Ngôn luôn chăm sóc em mà, tính cách có lạnh lùng nhưng rất có trách nhiệm và nam tính! Đáng để gửi gắm!]

Ác q/uỷ: [Hắn cổ hủ vô vị, lại còn trầm mặc. Gặp câu hỏi khó là im bặt, kiểu này sẽ khiến cô nàng tính hỏa như em phát đi/ên mất!]

“Đủ rồi, đừng cãi nữa.”

Tôi xúc động quá, chân trượt ngã bịch một cái. Mắt cá sưng vếu. Vật lộn mãi không đứng dậy nổi.

Người ướt nhẹp, tôi bò đến cửa phòng tắm cầu c/ứu:

“Hứa Chi Ngôn, em ngã rồi, anh đỡ em lên giường được không?”

Vừa dứt lời, bóng đen lập lòe trước cửa. Nhanh như chớp, tựa hồ đã chờ sẵn.

“Sao vậy? Đột nhiên ngã à.”

Hứa Chi Ngôn mặt lạnh đẩy cửa, ôm ch/ặt tôi đang nằm dưới đất. Bước dài đặt nhẹ lên giường.

Hắn cúi mắt, đầu ngón tay xoa nhẹ mắt cá chân tôi.

“Hơi sưng, đ/au không?”

Tôi lắc đầu. Hứa Chi Ngôn lấy hộp th/uốc, bôi từng chút kem lạnh lên mắt cá.

Lòng bàn tay hắn ấm nóng, giọng nói ôn hòa:

“Chắc không g/ãy xươ/ng, em nghỉ ngơi đi.”

“Còn muốn ngũ cốc không? Lúc nãy khát quá, anh uống nửa cốc rồi.”

Tôi ngẩng phắt đầu, kịp thấy vệt th/uốc khô trên môi hắn.

Hỏng rồi. Hôm nay không lẽ vừa bị thương vừa chiến đấu sao!

“Anh uống… hết rồi?”

Hứa Chi Ngôn hơi ngẩn ra, vẻ mặt hoàn toàn vô tội.

“Ừm, lúc đó khát quá. Có vấn đề gì sao? Em không đủ nửa cốc à?”

Tôi nuốt nước bọt đầy hồi hộp. Nghe nói th/uốc này rất mạnh, không biết ông chồng già ngốc nghếch này có đột nhiên khai sáng không.

Ai ngờ, Hứa Chi Ngôn dọn dẹp hộp th/uốc xong liền đứng dậy định đi.

“Em nghỉ ngơi đi, cần gì gọi anh.”

Cha nội hắn. Khúc gỗ mục không chịu nứt vỏ.

Tôi đảo mắt, dùng chân khẽ quét qua bắp chân hắn.

“Bác sĩ Hứa, tim em đ/au quá, anh xem có bệ/nh gì không?”

Kết quả. Hứa Chi Ngôn giở từ túi ra cái ống nghe, đặt lên ng/ực tôi.

Sáu sáu sáu.

Danh sách chương

4 chương
11/03/2026 10:42
0
11/03/2026 14:22
0
11/03/2026 14:20
0
11/03/2026 14:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu