Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nằm sấp trên giường.
Đưa tay, khẽ chạm vào vị trí trên đùi.
Nơi ấy vẫn còn lưu lại vài vết hồng phớt, cùng cảm giác tê tê lan khẽ khi bị bàn tay lạnh lùng mà th/ô b/ạo chà xát.
Tôi cắn ch/ặt môi, x/ấu hổ đến mức không thốt nên lời.
"Tôi, tôi..."
Bị đối xử như vậy, đáng lẽ phải tức gi/ận mới phải.
Nhưng lúc ấy, phản ứng đầu tiên của tôi lại là... vui sướng.
Anh ấy không vui.
Không vui vì điều gì? Vì tôi khen ngợi chàng trai khác chăng?
Khi thấy nhân vật chính thụ, rõ ràng tôi đang mừng cho Giang Diễn.
Nhưng trong lòng lại dâng lên chút chua xót kỳ lạ.
Mãi đến giây phút vừa rồi, tôi mới mơ hồ nhận ra.
Những cảm xúc hỗn độn này, có lẽ chính là thích một người.
Hệ thống không hiểu sao đột nhiên phấn khích: "Trời ơi!! Thì ra là vậy!"
"Chủ nhân mau tỏ tình với nam chính đi! Anh ta nhất định sẽ vô cùng xúc động!"
Tôi cúi mắt, lắc đầu buồn bã.
"Nhưng tôi chỉ là một nam phụ x/ấu xa thôi."
"Giang Diễn sẽ không thích tôi đâu, anh ấy chỉ muốn bắt tôi đi cho cá ăn."
"Tôi nên... sẽ không thổ lộ tình cảm với anh ấy."
Hệ thống im bặt.
Một lúc sau, tôi gọi nó, hệ thống im lìm như ch*t không còn thiết tha gì nữa.
"Không có gì đâu, chủ nhân."
"Tôi chỉ thấy cổ hơi ngứa ngứa, muốn tìm sợi dây đu qua cầu thôi."
"Chủ nhân không cần quan tâm đâu, hehe, hahaha..."
Tôi cảm thấy khó hiểu.
Nhưng hệ thống lúc nào chẳng lập dị, tôi đành gật đầu, kiên nhẫn nói:
"Ừ, vậy em chơi vui nhé."
Ngồi ngẩn người một lúc, tôi bỗng bật dậy.
Trước giờ tan học, Giang Diễn bị một cuộc gọi gọi đi, thêm đứa bạn cùng phòng suốt ngày biệt tăm, giờ trong phòng chỉ còn mình tôi.
Tôi ngồi dậy suy nghĩ hồi lâu, rồi bắt đầu gõ lia lịch.
"Anh ơi~ đang làm gì thế?"
Suýt nữa quên mất, tôi còn có một nick phụ.
Căn cứ vào đoạn chat trước... anh ấy cũng không hoàn toàn gh/ét tôi, phải không?
Thoát khỏi tâm trạng emo khi vừa nhận ra tình cảm, tôi bỗng phấn chấn hẳn.
Dù sao nhân vật của tôi cũng phải quyến rũ nam chính.
Như thế cũng không phá vỡ nhân vật.
Biết đâu, anh ấy cũng sẽ thích tôi?
"Oi!!!"
Hệ thống đột nhiên lại hào hứng, "Chính là đây! Chủ nhân! Hãy mạnh dạn tỏ bày tình cảm với nam chính đi!"
Tôi: "... Em đu dây xong rồi à?"
Hệ thống: "Hehe, em thấy được ở bên chủ nhân bé cưng là an tâm nhất~~"
Tin nhắn vừa gửi đi chẳng bao lâu.
Giang Diễn đã trả lời.
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ lạnh lùng.
"Đang tăng ca."
Nhìn dòng chữ băng giá, trong lòng tôi chợt trống rỗng.
Nhưng chưa kịp hồi âm.
Đối phương đột nhiên gửi một tấm ảnh tự sướng.
【Ảnh】
"Đẹp không?"
Trong ảnh, Giang Diễn đeo kính đen không độ, ngồi trước laptop.
Thần sắc lạnh lùng, nhưng từ góc độ nào cũng cực kỳ điển trai.
Tôi: "Đẹp quá o((*^▽^*))o"
Những tin nhắn mới đột nhiên dồn dập như mưa đ/á.
【Ảnh】
【Ảnh】
【Ảnh】
...
Mấy tấm hình đều là ảnh Giang Diễn ở những địa điểm khác nhau vào thời điểm khác nhau.
Trong bể bơi, trên du thuyền, trong chiếc Ferrari.
Tấm cuối cùng, có lẽ vừa tập gym xong.
Chàng trai vẫn còn đeo băng tay, vén một góc áo trước gương, lộ ra sáu múi cơ bụng hoàn hảo.
Giang Diễn: "Đẹp không?"
Tôi: "Siêu đẹp!"
"^>
"So với người khác thì sao? Ai đẹp hơn?"
Nhịp tim đột nhiên lo/ạn một nhịp.
Tôi cắn môi, gửi đi: "Anh đẹp nhất!"
"Vậy à."
"Trong lòng em, anh là người đẹp nhất thế giới, phải không?"
Trái tim vừa chua xót lại vừa mềm yếu.
Vốn tôi tưởng trong mối qu/an h/ệ này chỉ mình tôi bất an.
Không ngờ, người như Giang Diễn cũng thế.
Má đỏ bừng, tôi nghiêm túc trả lời:
"Đúng vậy."
"Đẹp lắm."
"Trong lòng em, anh là người đẹp nhất thế giới."
Lần này đối phương lâu không hồi âm.
Rồi đột nhiên, một tràng tin nhắn liên tiếp vang lên.
Những lần chuyển khoản như mưa đ/á ập xuống.
【Chuyển khoản: 52.000】
【Chuyển khoản: 13.140】
【Chuyển khoản: 1.314.521】
...
"Hạn mức rồi, bé cưng."
"Lần sau gặp anh đưa tiếp."
"Bé cưng, cho anh xem ảnh em được không?"
Mặt đỏ lựng, tôi định đồng ý ngay.
Chợt nhớ ra điều gì.
Vòng đeo chân kia đã bị Giang Diễn phát hiện rồi.
Đôi tất trước cũng rá/ch không thể mặc nữa.
Tôi do dự một chút, thành thực nói: "Bây giờ không được đâu anh, em không có đồ để mặc rồi."
"Không sao, anh m/ua cho em."
Tim tôi đột nhiên nhói lên.
... Giang Diễn muốn m/ua đồ cho tôi, vậy sẽ cần địa chỉ của tôi.
Nếu biết địa chỉ của tôi.
Vậy chẳng phải sẽ lộ hàng sao?
Suy nghĩ một lát, tôi đưa cho Giang Diễn địa chỉ trường bên cạnh.
Dù sao các trường cũng gần nhau, đến lúc nhận hàng thì chạy sang lấy.
Giang Diễn bỗng nhiên gửi một dấu hỏi chấm:
"?"
"Bé cưng không phải học trường XX sao?"
Tôi hoảng hốt.
"Sao anh biết!"
Chuyện gì đang xảy ra, lẽ nào tôi đã vô tình lộ hàng?
Lần này đối phương im lặng hơi lâu.
Nếu không phải màn hình thi thoảng hiện "đang nhập...", tôi tưởng Giang Diễn đã đi rồi.
Một lúc sau, đối phương trả lời:
"Vì trang cá nhân của em có ghi tên trường đó bé cưng."
"Có lẽ do hệ thống tự động điền thôi."
Tôi vào xem trang cá nhân nick phụ, quả nhiên có thông tin trường học.
Thở phào: "À... ra vậy."
"Vậy anh gửi đồ đến trường em nhé Oo"
Nghĩ thêm, cố tỏ ra bình thường: "Em định cuối tuần đi chơi với bạn~ thế này thì nhận hàng ở trường luôn tiện."
Giang Diễn trả lời nhanh như chớp:
"Bạn nào?"
Sau khi bị tôi lấy cớ qua loa, lại hỏi:
"Bé cưng biết anh không?"
"Thì ra em đã thấy anh ở trường ~~"
"Thích anh không?"
"Thật không, thích anh bao lâu rồi?"
"Tốt quá."
"Thật sự không thể đợi đến lúc gặp em nữa rồi, bé cưng^^"
Giọng điệu Giang Diễn quá đỗi dịu dàng.
Tôi bị dỗ dành đến mức đầu óc quay cuồ/ng, vài câu đã khai hết tình hình của mình.
Mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi, tôi không khỏi lo lắng.
Đầy tâm sự hỏi: "Gặp em anh có thất vọng không?"
"Không đâu, bé cưng^^"
"Dù em thế nào, anh cũng thích~~"
Nhìn tin nhắn Giang Diễn gửi, tôi không nhịn được cuộn mình trong chăn, lăn qua lăn lại đi/ên cuồ/ng.
Trong bóng tối, tôi khúc khích cười.
Giang Diễn nói dù tôi thế nào anh cũng thích này.
... Có chút, vui.
Tôi: "Khúc khích."
Hệ thống: 【Khúc khích khúc khích】.
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook