Một ánh nhìn ngàn thu

Một ánh nhìn ngàn thu

Chương 1

11/03/2026 11:59

Lừa mẹ cho đi học sớm một tuần.

Mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ: "Hàng xóm Tiểu Trần cùng học đại học với con, sao người ta không đi sớm?"

Tôi xoa xoa tay, hơi rén.

"Con định đi gặp người yêu hả? Mẹ cũng không phải loại người cổ hủ đâu, cho con thêm ba ngàn, đi đi."

Tôi cung kính đón nhận: "Dạ dạ, mẹ nói chuẩn quá!"

Thế là mẹ tôi tin sái cổ.

Trên xe buýt, tôi lôi cuốn Vật Lý Đại Cương mới tinh ra, vừa gãi đầu vừa chép bài như đi/ên.

Yêu đương cái khỉ gió! Tao về để thi lại đây!

Giữa đường đến phòng thi.

Video call của mẹ bỗng đổ bộ.

"Con yêu, cho mẹ ngắm trai mới của con cái nào."

1

Toang rồi.

Tôi chỉ có điểm mới chứ làm gì có người yêu mới!

Bất đắc dĩ, tôi đành hướng camera về phía một thanh niên ngẫu nhiên trên đường.

"Mẹ ơi, anh ấy chính là lý do con về sớm đó."

Lúc lừa mẹ, tôi luôn nhập vai cực kỳ nhiệt tình.

Định lấy hình nghiêng của người lạ qua mặt mẹ.

Nhưng dù tôi đã cố hạ giọng.

Soái ca trong khung hình vẫn ngoái đầu lại nhìn.

Mẹ tôi bên kia màn hình hét lên: "Đẹp trai thế?! Con yêu ngôi sao à? Cuối tuần dắt về nhà chơi đi nhé!"

"Thôi không nói nữa, mẹ chụp màn hình khoe mấy bà bạn đây. Ha ha ha ha..."

Cuộc gọi đ/ứt phắt giữa tiếng cười giòn tan của mẹ.

Để lại tôi và soái ca đối diện đứng ch*t trân giữa đường.

Chàng trai dáng cao ráo, đường nét góc cạnh lạnh lùng, đúng chuẩn thần tiên tỷ tỷ.

Tôi gãi đầu cười gượng.

"Xin lỗi anh nhé, em không đủ can đảm nói thật là về thi lại nên đành lừa bố mẹ..."

Soái ca tỏ ra thông cảm.

Rồi cùng tôi rảo bước nhanh hơn.

Hóa ra cũng là đồng bọn thi lại.

Vừa chạy vội vừa bắt chuyện: "Anh cũng thi lại Vật Lý hả?"

Anh chàng im lặng, chỉ tập trung đi nhanh.

Trên tay chẳng có tài liệu gì.

Đúng là học sinh thật thà, môn khó thế này mà không gian lận thì trượt chắc!

Tôi nảy ra kế: "Này anh, em có đầy phao c/ứu sinh đây, công thức gì cũng có. Chia sẻ cho anh vài mẹo thi, cuối tuần về nhà em diện kiến phụ huynh nhé?"

Vừa dứt lời.

Anh ta dừng phắt bước chân.

Thấy đối phương đã bị m/ua chuộc.

Lớp học gian lận nhập môn, bắt đầu!

Tôi móc từ túi áo ra tờ giấy ăn ghi chép kiến thức.

Lại lôi từ tất cao cổ ra xấp công thức gấp mười.

Quan trọng nhất, tất nhiên là điện thoại!

Soái ca nghi hoặc: "Điện thoại làm sao mang vào phòng thi? Giám thị sẽ kiểm tra an ninh mà!"

Tôi nở nụ cười đầy trí tuệ: "Giám thị chỉ quét người, điện thoại cầm tay làm gì phát hiện! Đây là điện thoại gập nè!"

"Thế máy chặn sóng?"

"Mấy cái máy chặn lỗi thời của trường ta làm sao chặn nổi sóng 5G, tín hiệu vẫn full vạch."

Soái ca gật gù đầy tâm đắc, chân thành hỏi thêm: "Em nhiều th/ủ đo/ạn thế, sao vẫn trượt?"

Tôi vẫy tay, đặt bàn tay lên vai anh đầy trải đời: "Quá khứ thất bại đừng nhắc lại, hướng về phía trước thôi!"

Vào đến phòng thi.

Tôi thấy vài đồng môn khốn khổ.

Tuyệt! Nhóm hỗ trợ lẫn nhau thành lập tức.

Nhưng không quên nhiệm vụ với soái ca mới quen.

Lôi anh vào nhóm liền.

Hội chị em thấy anh đẹp trai ngất ngây, đồng ý ngay.

Mọi người chia sẻ phao c/ứu sinh và chiến thuật gian lận dưới mắt giám thị.

Có lẽ bị tôi cảm hóa.

Anh chàng còn chủ động xin danh sách thành viên nhóm.

Tôi nháy mắt ra hiệu "khách sáo làm gì".

Tình huynh đệ cánh bạc.

Đủ để anh nhớ cả đời.

2

Còn mười phút nữa là thi.

Cả phòng đã chuẩn bị xong xuôi.

Chỉ còn thiếu giám thị.

Bạn thân Kiên Kiên bắt đầu buôn chuyện: "Nghe nói giám thị hôm nay là soái ca trường A, nghiên c/ứu sinh năm hai, đẹp trai cực phẩm, bảo sao đẹp hơn cả Trương Linh Hách. Hôm nay đến trường C coi thi chỉ vì giúp bạn thôi."

"Hình như là thần đồng nghiên c/ứu, chưa tốt nghiệp đã bị hai viện A và C tranh giành, lương tháng nghe đâu bảy con số."

Tiểu Hạo trong nhóm đ/ập bàn tiếc nuối: "Ch*t ti/ệt, biết thế makeup full phông cho rồi!"

"Ch*t, vậy bọn mình gian lận phải cẩn thận hơn."

"Lo gì! Mấy đứa học sinh giỏi đó làm gì biết chiêu trò công nghệ cao của tụi mình!"

...

Đến khi giám thị lưu động mang đề thi vào, cả phòng mới im bặt.

"Này, thầy Cán đâu rồi? Không phải đến từ sớm rồi sao?"

Thầy Cán?

Tôi thì thầm với hội: "Họ gì kỳ vậy? Cười ch*t, còn thầy Ướt nữa không?"

Lũ con gái đầu bò nghĩ bậy.

Cười lăn cười bò dưới ghế.

Tôi đỏ mặt: "Tui không có ý đó!"

Nhưng cãi cũng vô ích.

Đúng lúc cả phòng đang cười ngặt nghẽo.

Chàng soái ca ngồi góc phòng đứng dậy.

Anh nhẹ nhàng nhận đề thi, rút thẻ giám thị từ túi áo, bước lên bục giảng.

"Chào các em, tôi là Cán Tước - giám thị hôm nay."

Cái gì cơ?

Cho tôi hỏi: Bây giờ lấy cái ch*t để tạ tội còn kịp không?

3

Rõ ràng là không kịp.

Đừng nói điện thoại hay phao c/ứu sinh.

Ngay cả đồng hồ định vị của Kiên Kiên giấu trong ống quần cũng bị tịch thu.

Thầy Cán nói không có á/c ý.

Tôi đồng ý.

Thầy đơn giản chỉ không muốn chúng tôi sống sót.

Không ngoài dự đoán.

Cả hội bị thầy Cán bắt tận tay, đứa nào đứa nấy học lại.

Bất lực, tôi đành quỳ trong nhóm chat tạ tội: "Xin lỗi mọi người, tại tôi dẫn sói vào nhà. Để chuộc lỗi, tôi nguyện hiến mạng sống!"

Tiểu Hạo gửi icon "gh/ê t/ởm": "Toàn cho thứ không ai thèm!"

Kiên Kiên lập tức hùa theo: "Đã thành tâm muốn chuộc tội, bọn tao cho mày cơ hội lập công."

Tôi gật đầu như máy: "Dạ dạ nói đi ạ!"

"Thầy Cán kỳ này sẽ dạy Vật Lý ở trường C, trùng lớp bọn mình đấy. Mày đi quyến rũ ổng, chiếm đoạt ổng, thao túng ổng! Giúp chị em trả th/ù, cuối kỳ lấy đề thi về."

Hả?

Tôi ư?

Tôi là cái thá gì, dám nghĩ sẽ khiến thầy Cán để mắt?

Tôi thở dài: "Kiên Kiên ơi, mày ảo tưởng về tao quá rồi! Tao lấy gì chinh phục thần tượng trường A chứ!"

Danh sách chương

3 chương
11/03/2026 10:40
0
11/03/2026 10:40
0
11/03/2026 11:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu