Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Qu/an h/ệ giữa ta và hắn, từ chỗ gươm giáo tương hướng, nghi kỵ dò xét, dần dà biến thành một thứ gì đó rất kỳ quặc... qu/an h/ệ bạn cùng mâm cơm.
Hắn lo cung cấp nguyên liệu thượng hạng, ta đảm nhận việc hạ bếp.
Sau mỗi bữa ăn, đôi khi hắn vẫn nấn ná không chịu rời đi, thường kể ta nghe những chuyện triều chính.
Ví như, vị đại thần nào lại dâng sớ hặc tấu, nơi nào lại gặp nạn châu chấu.
Hắn như đang oán thán, lại như đang tìm ki/ếm ý kiến của ta.
Ta thường không phát biểu, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Ta biết, hắn làm hoàng đế này, thực sự rất mệt.
Đầy triều văn võ, chẳng mấy kẻ hắn thực sự tín nhiệm.
Bề ngoài cao cao tại thượng, kỳ thực cô đ/ộc hơn bất cứ ai.
Mà kẻ từng khiến hắn kinh hãi nhất như ta, giờ lại trở thành đối tượng duy nhất hắn có thể buông lỏng cảnh giác, giãi bày tâm sự.
Quả thật là, tạo hóa trêu ngươi.
Ta tưởng rằng, ngày tháng sẽ cứ bình lặng mà ấm áp trôi qua như thế.
Cho đến hôm đó, Tiêu Cảnh Dục mang đến một tin.
"Trẫm... trẫm dự định, tổ chức tuyển tú."
Khi nói câu này, ánh mắt hắn lảng tránh, không dám nhìn thẳng ta.
Ta đang tách thịt càng cua, nghe vậy bỗng khựng lại.
"Ừ."
Ta đáp một tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn cua.
Hoàng đế tuyển tú để sung thất hậu cung, vốn là chuyện thường tình.
Ta không có gì bất ngờ.
Chỉ là, trong lòng bỗng dưng cảm thấy... hơi khó chịu.
"Đây... đây là ý chỉ của thái hậu và các đại thần."
Thấy ta không phản ứng gì, hắn vội vàng giải thích, "Bọn họ nói, hậu cung không thể mãi trống không, trẫm... trẫm cũng cần sớm sinh hoàng tử để vững gốc nước."
"Phải, đương nhiên rồi."
Ta gật đầu, chấm miếng thịt cua vừa tách vào dấm gừng, bỏ vào miệng.
Thật tươi ngon.
"Vậy... ngươi không có gì muốn nói sao?"
Hắn nhìn ta dò xét, hỏi dè dặt.
"Nói gì?"
Ta ngẩng đầu lên, nhìn hắn đầy ngờ vực, "Chúc mừng ngài sắp có thê thiếp mới."
Mặt Tiêu Cảnh Dục lập tức đen sầm.
Hắn "bạch" một tiếng đ/ập đũa xuống bàn.
"Thẩm D/ao! Ngươi thật không có tim gan gì sao!"
Hắn gầm lên gi/ận dữ.
Ta sững sờ.
"Sao ta lại không có tim gan?"
"Trẫm nói chuyện trọng đại như vậy, ngươi chỉ phản ứng thế này? Ngươi thật sự không để tâm chút nào sao?"
Hắn tức gi/ận đến ng/ực phập phồng.
"Ta để tâm cái gì?"
Ta càng thấy khó hiểu, "Ngài tuyển tú của ngài, ta ăn cua của ta, nước sông không phạm nước giếng, có gì mà để tâm?"
"Ngươi!"
Tiêu Cảnh Dục chỉ thẳng vào ta, tức đến mức không thốt nên lời.
Hắn hẳn cho rằng, với tư cách hoàng hậu, nghe tin hắn nạp thiếp, ta ít nhiều phải có phản ứng.
Hoặc tỏ ra hiền lương độ lượng, giúp hắn sắp xếp.
Hoặc gh/en t/uông gi/ận dỗi, gây chuyện với hắn.
Nhưng thái độ "chuyện gì đến ta" của ta khiến hắn phát đi/ên.
Hắn hẳn cảm thấy, trong lòng ta, hắn chẳng có vị trí gì.
"Tốt! Rất tốt!"
Hắn gi/ận đến mức phá lên cười, "Ngươi không để tâm phải không? Được! Ngày mai trẫm sẽ hạ chỉ, đại tuyển mỹ nữ thiên hạ! Trẫm muốn hậu cung này ngập tràn yến oanh, trẫm muốn đêm đêm yến tiệc linh đình, trẫm..."
Lời còn chưa dứt, hắn đã đối mặt với ánh mắt băng giá của ta.
Ta bỏ cây kẹp cua xuống, chậm rãi đứng lên.
"Ngài nói lại lần nữa xem?"
Giọng ta rất nhẹ, nhưng Tiêu Cảnh Dục như bị trói buộc, lập tức im bặt.
Hắn nhìn ta, vô thức nuốt nước bọt.
Trong ánh mắt ta, hắn thấy thoáng hiện... sát khí.
Thứ ánh mắt hắn từng thấy trên chiến trường Ngọa Long Cốc.
"Ta... ta..."
Hắn có chút run sợ.
Ta bước từng bước về phía hắn.
Hắn lùi từng bước.
Đến khi lưng hắn chạm vào bức tường lạnh lẽo, không còn đường lui.
Ta đưa tay nâng cằm hắn, buộc hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ta.
Khuôn mặt hai người gần kề.
Ta thấy rõ hình bóng mình trong đôi mắt hắn.
Cảm nhận được hơi thở gấp gáp, nhịp tim như trống giục.
"Tiêu Cảnh Dục, ta hỏi ngươi."
"Ngươi tuyển tú, ta không quản."
"Nhưng sau này, ngươi còn muốn ăn cơm ta nấu nữa không?"
Câu hỏi của ta xoáy sâu, trúng tử huyệt.
Trúng ngay yết hầu của hắn.
Mặt Tiêu Cảnh Dục lập tức sa sầm.
Hắn nhìn ta, ánh mắt ngập tràn uất ức và giằng x/é.
Một bên là giang sơn xã tắc, hoàng tộc truyền thừa.
Một bên là... tôm hùm cay, cá nấu chua, bò cuộn dưa chua...
Đây là lựa chọn khó khăn.
Hắn do dự rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, mỹ thực đ/á/nh bại giang sơn.
Hắn nhìn ta đầy thảm thiết, nói nhỏ:
"...Muốn."
Ta hài lòng buông tay, vỗ nhẹ vào má hắn.
"Thế chẳng phải xong rồi."
"Muốn ăn cơm, thì ngoan ngoãn một chút."
"Bằng không, sau này ngươi cứ việc ăn đồ dở như cám lợn của ngự thiện phòng."
Nói xong, ta quay người về bàn, tiếp tục giải quyết con cua chưa ăn hết.
Để mặc Tiêu Cảnh Dục dựa vào góc tường, gương mặt như kẻ sống không bằng ch*t.
Hắn cảm thấy, hoàng đế như hắn thật quá ư bức bách.
Thậm chí nảy sinh ý nghĩ đi/ên rồ.
Giang sơn gì, hoàng vị gì.
Thà đem gói cả đưa cho người phụ nữ này.
Rồi bắt nàng nấu cơm cho hắn cả đời.
Ý nghĩ vừa lóe lên, chính hắn cũng gi/ật mình.
Điên rồi, thật đi/ên rồi.
Hắn nhất định bị người phụ nữ này bức đi/ên mất.
Cuối cùng, việc tuyển tú cũng không thành.
Tiêu Cảnh Dục lấy cớ "quốc khố trống rỗng, không nên phô trương" để bịt miệng các đại thần.
Ta biết, đó chỉ là cái cớ.
Lý do thật sự là hắn sợ không được ăn cơm ta nấu.
Vì miếng ăn mà bỏ cả giang sơn xã tắc.
Đôi khi ta thực sự nghi ngờ, phải chăng hắn là q/uỷ đói đầu th/ai.
Ngày tháng lại trở về yên bình.
Qu/an h/ệ giữa ta và hắn cũng ngày càng vi diệu.
Không chỉ đơn thuần là bạn cùng mâm cơm nữa.
Hắn dẫn ta ra cung dạo phố đêm, m/ua cho ta kẹo hồ lô và tò he.
Ta cũng thường mang cháo nóng đến khi hắn xem tấu chương đến khuya.
Giữa chúng ta chưa từng nói lời yêu thương.
Nhưng có thứ gì đó âm thầm đ/âm chồi, nảy lộc.
Cho đến mùa đông năm đó, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.
Chương 16
Chương 12
Chương 13
Chương 16
Chương 43
Chương 15
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook