Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tên Tô Thập Cửu, là một âm thương chuyên buôn b/án m/a q/uỷ ở Địa Phủ. Sau khi Âm Dương thông nhau, tôi nhận lệnh Đại Đế Phong Đô lên nhân gian b/án q/uỷ. Sau vài vụ giao dịch thành công, tôi nổi như cồn. Vô số cư dân mạng đổ xô đến xem lô tô của tôi.
[Ở đây có cao thủ nào x/á/c nhận mấy clip chị Tô chớp nhoáng xuất hiện rồi tay không bắt sách là thật không?]
[Đừng tin, toàn hiệu ứng thôi! Lũ q/uỷ chị Tô b/án cũng vô dụng, đều là kịch bản cả!]
[Trời đất! Nếu không thấy thằng này đeo badge fan tôi đã tin thật đấy~]
[Tôi không có badge! Tôi cam đoan, nếu chị Tô không l/ừa đ/ảo thì hãy tặng tôi một con q/uỷ phát tài!]
[Ôi trời, đúng kiểu vừa đòi vừa gào!]
Các fan nghịch ngợm hết mức. Tôi giả bộ tức gi/ận, khoanh tay trước ng/ực trừng mắt vào camera: "Các người đừng phá đám làm ăn của ta nữa!"
Cả màn hình chi chít [hahaha]. Giữa rừng bình luận, một dòng chữ nổi bật lên:
[Chị Tô ơi, em bị b/ắt n/ạt, chị b/án cho em một con q/uỷ dũng cảm được không?]
Tôi lập tức hết cười, gửi lời mời kết nối mic. Đối phương chấp nhận ngay, một cô gái g/ầy gò hiện lên trước mắt mọi người. Cô ta mặt mày tái mét, tóc khô xơ, hơi khom lưng ngồi trước bàn học. Má, khóe miệng, trán đều thâm tím các mức độ khác nhau.
Cô gái mím môi, e dè lên tiếng: "Chị Tô... chào chị, em tên Hướng Vân Tình. Chị b/án cho em một con q/uỷ dũng cảm được không? Em... em nguyện đ/á/nh đổi bằng tất cả những gì em có."
Giọng nói yếu ớt, từ đầu đến cuối cô gái đều cúi gằm mặt. Vẻ ngoài như gỗ mục khiến lòng người se lại.
Tôi thận trọng hỏi: "Chuyện em bị b/ắt n/ạt... không nói với bố mẹ à?"
Hướng Vân Tình lắc đầu ngoan ngoãn, lời nói càng thêm bi thương: "Vì em là con gái... không ai quan tâm em cả. Trong mắt họ chỉ có thằng em."
Nghe vậy, một nỗi áy náy dâng lên trong lòng. Tôi bối rối không biết nói gì, sợ chạm vào nỗi đ/au của cô gái. Có lẽ nhận ra tâm trạng của tôi, Hướng Vân Tình gượng gạo nở nụ cười: "Không sao đâu chị Tô, chị đừng áy náy. Em... em quen rồi. Từ khi sinh ra, em đã là một sai lầm rồi."
Giọng điệu nhẹ nhàng, vẻ bình thản khiến ai nấy đều dậy sóng.
[Trời ơi, kiểu bố mẹ gì thế này!]
[Hu hu, em bé tội nghiệp quá~ Sang nhà chị đi, mẹ chị làm sườn xào chua ngọt ngon lắm, bố chị còn làm cả cầu trượt tuyết chơi cùng nữa. Em sẽ là công chúa nhỏ của nhà chị!]
[Ơ... nhìn quen quá, em là sinh viên Đại học A à?]
Hướng Vân Tình nhìn thấy bình luận, sắc mặt biến đổi. Cô hoảng hốt lấy tay che mặt, r/un r/ẩy lắc đầu: "Không... không phải! Em không phải sinh viên trường A đâu! Thật mà!"
###
Hướng Vân Tình dần mất kiểm soát. Từ những lời lẩm bẩm ban đầu, giờ cô gào thét thảm thiết. Đôi mắt đẫm lệ: "Em không xứng! Không xứng đứng chung nơi với mọi người! Càng không xứng học Đại học A! Xin lỗi... xin lỗi..."
Dáng vẻ đi/ên lo/ạn khiến nhiều người kh/iếp s/ợ. Tôi nhíu mày, đưa tay chỉ vào khoảng không. Một luồng âm khí xuyên qua màn hình chui vào người Hướng Vân Tình. Cô dần bình tĩnh trở lại.
"Xin lỗi chị Tô, em... em..." Cô cắn ch/ặt môi, ngăn dòng nước mắt.
Tôi nhẹ giọng an ủi: "Không sao, nếu không muốn nói thì thôi. Giờ em có rảnh không? Chị qua ký kết hợp đồng q/uỷ cho em."
Hướng Vân Tình lau nước mắt gật đầu: "Dạ, em rảnh ạ."
Đang định thi triển phân thân, livestream đột nhiên tràn vào một nhóm người. Họ hăng m/áu phát biểu:
[Chị Tô đừng tin nó! Nó là đồ đĩ thoã nổi tiếng trường em!]
[Hướng Vân Tình chính là dùng bộ mặt yếu đuối này để quyến rũ hiệu trưởng!]
[Đừng b/án q/uỷ cho nó! Nó mới là kẻ b/ắt n/ạt!]
[Ôi giời, còn có pha ngược thế này á??]
[Chị Tô lật Tam Sinh Thư ra xem ngay đi, rốt cuộc là thế nào!]
Tam Sinh Thư có thể xem vận mệnh, biết trước tương lai. Nếu tôi xem, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng không may, mấy hôm trước Diêm La đã mượn sách rồi.
Hướng Vân Tình nhắm nghiền mắt, chất vấn bằng giọng nức nở: "Tại sao... tại sao các người không chịu buông tha cho em!"
Bình luận: [Mày làm gì thì tự mày biết! Đừng giả vờ đáng thương ở đây! Chị Tô sáng suốt, nhìn đồ dơ như mày một phát là biết ngay! Đúng không chị Tô?]
Tôi? Tôi đâu dám chắc! Thần tiên còn có lúc nhầm, huống chi tôi.
Đến nước này, tôi mời thẳng một "học sinh" kia kết nối mic. Màn hình lại chia đôi. Một cô gái ăn mặc bảnh bao xuất hiện ở góc phải.
"Chị Tô đừng tin Hướng Vân Tình! Nó là đồ đĩ thoã nổi tiếng Đại học A, thấy đàn ông là quyến rũ! Hơn nữa nó nói bị b/ắt n/ạt, nhưng thực ra nó mới là kẻ b/ắt n/ạt! Tụi em đều bị nó đ/á/nh hết! Mọi chuyện đều có nhân chứng!"
Nghe vậy, Hướng Vân Tình hoàn toàn sụp đổ. Cô gào lên: "Mày nói dối! Chính là chúng mày! Chính các người!"
Cô gái bảnh bao cũng làm bộ mặt đ/au khổ: "Thật không thấy qu/an t/ài không rơi nước mắt." Nói rồi, cô nhận lấy điện thoại từ ngoài ống kính đưa vào, mở album ảnh cho mọi người xem: "Em không nói dối đâu, những vết thương này đều do Hướng Vân Tình sai người làm cả."
Trong ảnh, một thiếu nữ co quắp trong góc không rõ mặt, làn da trắng ngần chi chít vết bầm tím cùng những vết s/ẹo hình th/ù kỳ quái.
Bình luận n/ổ tung:
[Trời đất! Cú lật ngược này choáng quá!]
[Ôi trời, Hướng Vân Tình sao nỡ lòng nào! Độc á/c quá!]
[Xin lỗi cho tôi hỏi thêm, tại sao chụp ảnh lại phải nằm dưới đất vén áo lên thế?]
[Sao, nạn nhân mà cũng có tội à? Người ta muốn chụp kiểu gì chẳng được, lưu chứng cứ không được à?]
Cư dân mạng tranh luận kịch liệt. Đa số đều tin theo cô gái bảnh bao. Hướng Vân Tình hoàn toàn gục ngã. Cô chỉ thẳng vào ống kính, từng chữ nặng trịch: "Các người... các người không biết gì hết! Rõ ràng là..."
"Là gì?" Cô gái kia ngắt lời.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook