Cả Nhà Đều Là Ma, Chỉ Mình Tôi Là Người Sống

“Đạo trưởng Huyền Thanh.” Giọng ba tôi lạnh băng, không còn vẻ dè dặt như tối qua, thêm vào chút uy nghiêm khó tả: “Con gái ta, không phải thứ mi có thể động đến.”

Đạo trưởng Huyền Thanh biến sắc, ánh mắt ghim ch/ặt vào ba tôi: “Hay cho con q/uỷ dữ đạo hạnh thâm hậu! Không ngờ mi dám xuất hiện giữa ban ngày! Còn dám mê hoặc nhân tâm, giam người sống trong q/uỷ trạch!”

“Ta nói lần cuối.” Ánh mắt ba tôi lạnh như băng: "Con bé là con gái ta, đây là nhà nó.”

“Đừng hòng yêu ngôn hoặc chúng!” Đạo trưởng Huyền Thanh gầm lên, tay kia nhanh chóng bắt ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ: “Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Mượn Pháp! Phá Tà!”

Ngón tay ông ta như lưỡi ki/ếm đ/âm thẳng vào điểm giữa hai lông mày ba tôi.

Tôi kinh hãi hét lên: “Đừng!”

3.

Ba tôi không né tránh.

Ngón tay lão đạo trưởng dừng cách trán ba tôi một tấc, không thể tiến thêm phân nào.

Một lớp chắn vô hình ngăn cản ông ta.

Ba tôi chỉ lạnh lùng nhìn, trong mắt thoáng chút thương hại.

“Chút đạo hạnh mọn này mà mi cũng dám múa rìu qua mắt thợ?”

Nói rồi ba tôi nhẹ nhàng vung tay.

Đạo trưởng Huyền Thanh như ăn một đò/n cực mạnh, lảo đảo lùi bảy tám bước, ngã phịch xuống đất, mặt mày tái mét.

“Mi... rốt cuộc là thứ gì?” Ông ta chỉ tay r/un r/ẩy.

“Ta là ba của Tô Niệm.” Ba tôi nói xong, không thèm nhìn lại, nắm tay tôi về nhà.

Bàn tay ba lạnh giá nhưng vững chãi.

“Niệm Niệm à, về nhà thôi con.”

“Ba...” Tôi nhìn cánh tay ba bị ánh mặt trời th/iêu đ/ốt càng thêm trong suốt mà lòng đ/au như c/ắt.

“Không sao đâu con.” Ba mỉm cười với tôi, nụ cười ấm áp y như trong ký ức.

Về đến nhà, mẹ vội chạy ra. Nhìn thương tích trên tay ba, mắt mẹ đỏ hoe.

Mẹ vội lấy một cái bình, đổ thứ chất lỏng sền sệt như mực ra rồi nhẹ nhàng thoa lên cánh tay ba.

Chất lỏng chạm vết thương phát ra tiếng xèo xèo, ba tôi khẽ nhíu mày.

“Tại con cả, con không nên đi tìm ông ta.” Tôi nghẹn ngào.

“Không phải lỗi của con.” Mẹ dịu dàng an ủi: "Tại lão trọc đầu kia quá đáng trước.”

Ông nội gi/ận dữ: “Hồi ông ch/ém giặc trên chiến trường, ông nội nó còn chưa biết mặc quần đâu! Dám động cháu gái ông, đạo quán của nó đừng hòng nguyên vẹn!”

“Ba đừng hấp tấp.” Ba ngăn lại, liếc nhìn cửa sổ: "Lão già Huyền Thanh này chỉ là khởi đầu. Chúng ta ở đây thì sớm muộn cũng bị phát hiện. Dương khí của Niệm Niệm vừa là ng/uồn dưỡng chất, vừa là ngọn hải đăng giữa đêm cho lũ cô h/ồn.”

Tôi chợt hiểu vì sao họ đối xử tốt với tôi lại luôn ẩn chút lo âu.

Sống cùng tôi vừa là hạnh phúc, vừa là hiểm nguy.

“Hay là... nhà mình chuyển đi nhé?” Tôi thử hỏi.

Cả nhà yên lặng.

Chú tôi thở dài: “Niệm Niệm à, không phải nhà mình không muốn chuyển. Địa khế nhà họ Tô đã giam giữ linh h/ồn chúng ta, không thể rời khỏi.”

“Địa khế?” Tôi sửng sốt.

Ba gật đầu: “Một trăm năm trước, gia tộc bị diệt vo/ng. Kẻ th/ù dùng tà thuật giam linh h/ồn cả nhà vào địa khế tổ trạch. Trừ phi địa khế bị hủy, bằng không linh h/ồn sẽ bị trói ở đây mãi mãi.”

Lòng tôi chùng xuống.

Ngôi nhà tưởng như đầm ấm hóa ra là ngục tù giam cầm người thân.

Còn lão đạo trưởng Huyền Thanh kia, chắc chắn không buông tha chúng tôi.

***

Chiều hôm đó, ông ta dẫn hai đồ đệ bày trận trước cổng nhà tôi.

Nào là ki/ếm tiền đồng, cọc gỗ đào, bùa vàng, thứ gì cũng đầy đủ.

“Lũ m/a q/uỷ trong nhà nghe đây!” Giọng Huyền Thanh vang qua loa đồng: "Ta là truyền nhân đời 108 của Chính Nhất đạo Long Hổ sơn! Thả cô bé kia ra, không thì liệu h/ồn ta đ/á/nh cho các ngươi h/ồn phi phách ta!”

Tôi gi/ận run người, định xông ra nhưng bị mẹ giữ ch/ặt.

“Niệm Niệm đừng ra! Trận pháp sẽ làm con bị thương mất!”

“Nhưng ông ta s/ỉ nh/ục mọi người mà!”

“M/a q/uỷ bị ch/ửi đâu có mất miếng thịt nào.” Ba điềm tĩnh: "Về phòng đi, để ba mẹ xử lý.”

Bảo tôi yên lòng sao được đây.

Tôi núp sau rèm cửa, nhìn lão đạo trưởng và hai đồ đệ tụng chú.

Bùa vàng tự bốc ch/áy, tia sáng vàng đan thành tấm lưới khổng lồ đ/è xuống ngôi nhà.

Mỗi lần ánh vàng lóe lên, hình dáng ba mẹ tôi lại mờ đi.

Gậy rồng của ông nội đã biến mất nửa phần.

Chú thím ôm nhau run như cầy sấy.

“Không được! Thế này không chịu nổi!”

Tôi cuống quýt đi vòng quanh phòng, chợt tôi nhìn thấy món quà sinh nhật trên bàn, chiếc loa thông minh đời mới.

Một ý nghĩ lóe lên.

4.

Tôi ôm loa chạy ra phòng khách.

Ba mẹ đã bị lưới vàng ép sát đất, mặt mày đ/au đớn.

“Ba! Mẹ!” Tôi hét lớn.

Họ gắng ngẩng đầu lên.

“Niệm Niệm, trốn đi!” Ba tôi gào thét.

Tôi hít sâu, ra lệnh cho chiếc loa.

“Bật nhạc!”

“Đang phát danh sách nhạc của bạn.”

Nhạc dạo hào hùng của “Thần Tài Đến” vang khắp nhà.

“Thần Tài đến! Thần Tài đến!...”

Giai điệu xuyên tường vọng ra sân.

Lão đạo trưởng Huyền Thanh cùng hai đồ đệ sững sờ, khiến ấn pháp lo/ạn nhịp.

Danh sách chương

4 chương
17/03/2026 04:40
0
17/03/2026 04:39
0
02/04/2026 18:08
0
02/04/2026 18:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu