Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay sau đó là tiếng râm ran bên tai của đôi anh em Văn Khoát An và Văn Thư Nghiên. Chỉ sau một bữa ăn, tôi đã biết luôn cả tên con chó nhà bạn học của Thư Nghiên. Hai đứa này nhu cầu được giãi bày cũng cực kỳ cao.
Nhìn sang phía bố mẹ, họ vẫn ngồi vững như bàn thạch, thi thoảng mới gật đầu qua loa, xem ra đã quá quen với cảnh này. Tôi ngồi giữa hai anh em, chẳng mấy chốc cũng thích nghi được. Không hiểu sao một đôi phụ huynh chín chắn thế lại nuôi nổi một đôi con cái tinh nghịch đến vậy.
Khoảng một tuần sau, tôi hoàn toàn thích nghi với ngôi trường mới. Quả thực khác biệt rất lớn. Trước đây tôi là học sinh nội trú, tám chín người một phòng ký túc xá, ngủ trên chiếc giường nhỏ xíu, cũng không đến nỗi khổ cực lắm, chỉ là trong tay chẳng có đồng nào. Giờ đây đi học đều có tài xế đưa đón, bữa trưa thì bị Văn Khoát An giám sát. Hắn ta dường như đặt ra yêu cầu mức chi tiêu tối thiểu cho bữa trưa của tôi, bắt tôi phải gọi đủ số tiền quy định.
- Em g/ầy quá, tranh thủ lúc còn có thể cao lên được thì ăn nhiều vào, bổ sung dinh dưỡng đi. Từ giờ trở đi cứ theo tiêu chuẩn này mà gọi đồ.
Phía Văn Thư Nghiên thì đặc biệt vượt qua nửa trường để mang đến cho tôi một túi lớn đồ ăn vặt.
- Chị ơi ăn nhiều vào! - Cô bé rút ra một gói đồ ăn màu đỏ, thành khẩn nói - Em đã bói cho chị rồi, hôm nay màu may mắn của chị là màu đỏ!
......
Cô bé vừa định chuồn mất thì đã bị Văn Khoát An đứng bên cửa sổ túm ngay cổ áo kéo lại: - Văn Thư Nghiên, trong lớp này em chỉ có mỗi một người chị thôi à? Của anh đâu?
Cô bé tóc buộc đuôi ngựa cao vén mái tóc mái dài, ngang nhiên đáp: - Anh muốn ăn thì tự đi m/ua!
Văn Khoát An bật cười vì tức: - Anh biết ngay mà! Từ nhỏ em đã chỉ muốn có chị không cần anh!
Theo lời phàn nàn của người trong cuộc sau này, hồi Văn Thư Nghiên mấy tuổi còn chưa phân biệt được khái niệm nam nữ, thấy bạn mẫu giáo có chị gái nên cũng đòi có, về nhà đã gọi Khoát An là chị một thời gian.
5
Sau khi x/á/c nhận tôi đã thích nghi với cuộc sống học đường mới, người anh sinh đôi của tôi liền khôi phục lại cuộc sống học đường phóng khoáng của cậu ta. Sau tiết học thứ ba, tôi liếc nhìn ra phía sau thì phát hiện chỗ ngồi của Khoát An đã trống trơn.
Cho đến trước giờ tan học buổi trưa, tôi không thấy hắn đâu nữa. Không chỉ hắn, mấy đứa thân thiết với Khoát An trong lớp cũng biến mất tiêu. Giáo viên lên lớp liếc nhìn xuống, mặt không chút ngạc nhiên rồi bắt đầu giảng bài. Những người khác trong lớp cũng chẳng thèm để ý.
Cuối cùng tôi cũng mở miệng hỏi bạn cùng bàn. Khương Ngọc Vân nghe vậy liền giải thích:
- Bọn họ trốn tiết đó mà.
- Trốn tiết?
Khương Ngọc Vân hạ giọng:
- Ừ, chị cũng biết đấy, trường chúng ta toàn công tử nhà giàu, ngoài mấy giáo viên có chút thân thế ra dám quản thì giáo viên khác đều sợ công tử không vui là mất việc ngay. Anh chị với mấy đứa kia trước giờ vẫn thỉnh thoảng trốn tiết, nhà trường không quản nổi, bố mẹ chị... hình như cũng chẳng quản được.
Tôi nheo mắt lại. Suốt mười mấy năm sống quy củ, tôi chưa từng nghĩ người anh em sinh đôi của mình lại là thanh niên có vấn đề. Mái tóc đỏ đó, tôi vốn chỉ nghĩ là cậu ta hơi cá tính thôi.
Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra cách nào để dẫn anh trai về con đường chính đạo, gần giờ tan học buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đã tìm tới.
- Học sinh Lệnh Quân, Văn Khoát An đ/á/nh nhau với người ngoài trường rồi vào đồn cảnh sát. Cô gọi điện cho phụ huynh các em đều không được, em có thể liên lạc với họ không?
......
Chưa hết, vừa trao đổi xong với giáo viên chủ nhiệm, quay đầu đã thấy hai cô bé đang thập thò ở đầu cầu thang. Tôi nhận ra họ là bạn học của Thư Nghiên. Bọn họ đang vẫy tay với tôi một cách đầy vẻ lén lút, tôi bước tới thì nghe thấy:
- Chị ơi, Thư Nghiên yêu sớm bị bắt vào đồn rồi, chị mau đi c/ứu em ấy đi!
Tôi tối sầm mặt lại. Bố mẹ chiều nay đã bay ra nước ngoài đàm phán làm ăn, lúc này không liên lạc được là chuyện bình thường. Tôi gọi cho trợ lý của bố, sau đó cùng giáo viên chủ nhiệm tới đồn cảnh sát ngay. Cùng đi còn có lãnh đạo nhà trường và giáo viên chủ nhiệm lớp khác.
Bởi người xảy ra xung đột với Văn Khoát An chính là Hạ Thời Niên - thủ khoa khối vừa gặp không lâu trước đó.
Trong đồn cảnh sát nhốn nháo hẳn lên. Khi tôi tới nơi, thấy Văn Khoát An hoàn toàn không quan tâm tới chuyện đ/á/nh nhau của mình. Cậu ta chống nạnh đứng trước mặt một thiếu niên, hừng hực khí thế:
- Nhà các người họ Hạ có th/ù với nhà bọn tao à? Đứa lớn từ nhỏ đã chơi xỏ tao, đứa nhỏ còn dám quyến rũ em gái tao?
Thằng tóc vàng kia bất phục: - Ai quyến rũ em gái mày? Là nó cứ bám riết lấy tao!
Văn Khoát An tức đến nỗi định ra tay, nhưng đây là đồn cảnh sát, đâu phải chỗ hắn muốn làm gì thì làm. Cảnh sát lên tiếng cảnh cáo bọn họ.
Tôi thấy Văn Thư Nghiên đứng sau lưng Khoát An như con cút rụt cổ, nhưng vẫn nắm ch/ặt vạt áo anh. Hai anh em nhà họ Hạ đối diện mặt mũi đều dính đầy thương tích. Hạ Thời Niên và Hạ Tĩnh.
Cảnh sát, giáo viên và lãnh đạo nhà trường đều có mặt, chỉ có điều hai anh em nhà họ Hạ mặt đều bị thương, còn Văn Khoát An nhìn lại chẳng có chuyện gì, lỗi thuộc về ai dường như đã rõ như ban ngày.
Vị lãnh đạo nhà trường nghiêm giọng: - Văn Khoát An, lại là cậu nữa!
6
Xem ra trong trường không phải ai cũng kiêng nể gia thế của các công tử, tiểu thư. Vị lãnh đạo này khi phê bình Khoát An hoàn toàn không có ý giữ ý.
Ngay lúc đó, có người bước vào. Một bóng người cao ráo đ/ập vào mắt, một thanh niên mặc quần jeans và áo phông trắng xuất hiện đột ngột.
- Cậu. - Hai anh em nhà họ Hạ lên tiếng chào người tới trước.
- Chào mọi người, tôi là Bùi Diễn, được gia đình Hạ Thời Niên và Hạ Tĩnh ủy quyền đến xử lý vụ việc này.
Không lâu sau khi Bùi Diễn bước vào, trợ lý của bố tôi hớt hải chạy tới. Hạ Tĩnh nhỏ tuổi hơn, vừa nhìn thấy Bùi Diễn đã bắt đầu mách lẻo ngay.
Tôi nhanh chóng làm rõ đầu đuôi câu chuyện. Sự tình rất đơn giản, Văn Khoát An trốn tiết vô tình thấy đứa em gái học lớp 9 đang đi cùng em trai của kẻ đối đầu, m/áu nóng lên liền xông tới muốn dạy cho thằng khốn quyến rũ em gái mình một bài học. Cảnh tượng này lại vừa bị Hạ Thời Niên bắt gặp, xung đột liền xảy ra. Văn Khoát An một đấu hai, xem ra cũng không hề thua thiệt.
......
Chuyện này xảy ra ở ngoài trường, tôi không biết mấy người này làm thế nào mà cùng trốn tiết một lúc được.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Chương 40: Mượn Quỷ Mẫu giết tà linh
9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook