Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Triển Thanh
- Chương 6
Cô ấy không nói gì, tôi nhắm mắt lại.
Điện thoại trên gối rung lên một tiếng.
Tôi cầm lên xem.
Tin nhắn từ bác sĩ Lý.
"Quả Quả đã đỡ hơn, giờ đã uống được chút nước rồi, bên em thế nào?"
Tôi chuyển khoản viện phí cho bác sĩ Lý, thêm năm ngàn nữa.
Nhắn lại: "Bên em vẫn còn chút việc, phiền bác chăm sóc nó thêm chút nữa, em sẽ nhờ bạn qua đón ngay."
Rồi tôi gửi định vị và số liên lạc của bác sĩ cho bạn thân.
Mẹ tôi đứng bên nhìn, ngập ngừng hỏi: "Con... con mèo ấy, sao rồi?"
Tôi làm lơ.
Một lúc lâu sau, tôi nghe tiếng bà đứng dậy, bước ra ngoài.
Đến cửa, bà dừng lại.
"Thanh Thanh, mẹ thật sự chỉ muốn tốt cho con thôi."
Cánh cửa đóng sập.
Tôi nhìn lên trần nhà cười.
Nước mắt chảy vào tai.
***
Ba ngày sau, tôi xuất viện, không về nhà mà thuê khách sạn ở.
Quả Quả đã được bạn tôi đón đi, tình hình ngày một khá hơn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Rồi mẹ tôi đến.
Bà đứng trước mặt, tay xách hai thùng đồ.
"Thanh Thanh, mẹ muốn bàn với con chuyện này."
"Dì con gọi điện bảo con rảnh thì qua nhà họ một chuyến, xin lỗi họ đi."
Tôi nhìn hai thùng cherry đỏ sẫm trong tay bà, nhìn đắt tiền lắm.
Bà nhét đồ vào tay tôi: "Con mang đi, nói hôm ấy con quá xốc nổi, không nên đ/ập xe."
Tôi đỡ lấy, nhìn rồi nói: "Được."
Mẹ tôi có lẽ không ngờ tôi đồng ý dễ dàng thế.
"Con... con thật sự đi à?"
"Đi, khi nào?"
"Chiều nay."
Bà dò xét ánh mắt tôi: "Dì con bảo chiều nay họ có nhà."
"Ừ."
Mẹ tôi há hốc miệng, muốn nói gì lại nuốt vào.
Có lẽ bà nghĩ tôi đã nghĩ thông.
Hoặc tôi đã hiểu được "tấm lòng" của bà.
Tôi cũng chẳng giải thích.
***
Hai rưỡi chiều, tôi đứng trước cửa nhà Lý Kiến An.
Vương Hồng Ngọc mặt lạnh băng mở cửa.
Tôi bước vào.
Lý Kiến An ngồi trên sofa phòng khách, vắt chân chữ ngữ xem tivi.
Thấy tôi vào, hắn liếc mắt, không nhúc nhích.
"Tưởng mày cứng cỡ nào, cuối cùng vẫn phải cúi đầu xin lỗi chứ gì?"
Tôi im lặng, đặt thùng cherry lên bàn trà.
Vương Hồng Ngọc nhấc lên xem: "Hàng gì mà chẳng biết tên tuổi? Chẳng thèm m/ua đồ ngon hơn à?"
Bà ta xách vào bếp, xào xạc rửa.
Tôi đứng im, không nói.
Lý Kiến An chuyển vài kênh, thấy tôi không phản ứng, hất hàm ra hiệu.
"Ngồi đi, chẳng phải lần đầu đến đây."
Tôi vẫn không động đậy.
Hắn khịt mũi, ném điều khiển lên sofa, ngả người ra sau.
"Thôi, chuyện xe tao không so đo nữa, mày đừng giả bộ thảm hại nữa, coi như xóa sổ đi, từ giờ sống sao thì sống."
Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn.
Khuôn mặt đắc ý ngạo mạn, như thể chẳng ai làm gì được hắn.
Rồi tôi lên tiếng: "Lý Kiến An."
Bị gọi thẳng tên, hắn gi/ật mình.
"Chợ vật liệu xây dựng phía bắc thành phố, khu D số 32, Hưng Long Vệ Sinh."
Tôi nói: "Mở hơn hai chục năm, mặt bằng tự có, mới tu sửa mấy năm trước, khách quen đông, trong khu này cũng có chút danh tiếng."
Lý Kiến An nheo mắt nhìn tôi.
"Vương Hồng Ngọc."
Tôi tiếp tục: "Vợ anh, trước làm thu ngân siêu thị, sau chiếm chỗ của ông ngoại để lại cho mẹ tôi, giờ công tác tại Hội Phụ nữ phường. Con trai anh Lý Hồng Phi, hai mươi sáu tuổi, vợ là con gái khách quen nhà anh, làm ngân hàng. Cháu nội anh năm nay ba tuổi."
Mặt hắn biến sắc, rồi lại ra vẻ lì lợm.
"Kinh Triển Thanh, không ngờ mày học được trò đe dọa đấy."
"Nhưng mày làm gì được tao? Đập nát xe tao lần nữa? Hay đổ sơn lên cửa nhà tao?"
Hắn càng lúc càng hăng, người chồm tới.
"Tao nói cho mày biết, chuyện xe bọn tao không kiện là mày may rồi, người khác đã tống mày vào tù rồi, chỉ vì tao tốt bụng, nể tình họ hàng tha cho mày."
Hắn ngả người ra sau, lại vắt chân chữ ngữ.
"Biết thế này, chi bằng lúc trước đ/á ch*t con vật đáng kh/inh của mày luôn."
Tôi nghiến ch/ặt hàm sau.
Hắn nhìn sắc mặt tôi, mắt bỗng sáng lên.
"Ôi, xót con mèo quèn của mày rồi à?"
***
"Nhưng cũng tại mày, vì con mèo quèn mà gây chuyện to thế, đúng là có bệ/nh."
"Ha ha, nghe mẹ mày bảo mày hình như đúng là t/âm th/ần thật, cười ỉa."
Hắn càng lúc càng phấn khích.
"Thôi, đừng làm bộ mặt đưa đám nữa, chẳng qua con mèo thôi mà? Để tao ki/ếm con khác cho, đẹp hơn, thích thì hai con cũng được."
Hắn liếc nhìn hướng bếp, rồi quay lại hạ giọng:
"Nhưng mày phải nghe lời, đừng có chống đối nữa. Hồi nhỏ mày ngoan lắm, bảo gì làm nấy, giỏi hơn bây giờ nhiều."
Tim tôi thắt lại.
"Lúc ấy mày mấy tuổi? Năm sáu tuổi gì đó?"
Hắn chép miệng như đang hồi tưởng.
"Tao dẫn mày đi chơi công viên, m/ua đồ chơi, m/ua bim bim. Lúc ấy mày chẳng biết gì, tao bảo gì nghe nấy, bảo đừng kể mẹ là mày im thin thít, ngoan lắm."
Những hình ảnh ch/ôn sâu nhất trong lòng tôi
bỗng trào lên, không thể kìm nén.
"Về sau mày lớn, khó dỗ hẳn."
Hắn chép miệng: "Hồi mười lăm tuổi, mẹ mày đưa chìa khóa, tao tưởng như xưa, ai ngờ mày la hét khóc lóc, làm tao gi/ật cả mình."
Hắn nhìn tôi, ánh mắt đầy đắc ý.
"Nhưng cũng tại mày, ai bảo mày mặc đồ ngủ mỏng thế? Tao vào thấy thế kia, cầm lòng sao nổi?"
Tôi nhớ ra rồi.
Tất cả.
Không chỉ một lần.
Rất nhiều lần.
"Kinh Triển Thanh, mày đừng có cảm thấy oan ức. Tao đối với mày đã tốt lắm rồi, người khác thì mày đã không lớn nổi như này rồi, sớm bị b/án đi đâu chẳng biết."
Hắn cười.
Nụ cười ấy
chồng chất lên vô số ký ức.
Tiếng nước trong bếp ngừng, Vương Hồng Ngọc sắp ra.
Tôi thò tay vào túi, chạm vào chiếc búa.
Nặng trịch.
***
"Lý Kiến An." Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Mấy lời vừa nãy, tôi đã ghi âm tất cả rồi."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook