Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chú họ đặt giỏ xuống đất, ra hiệu để tôi ngậm vào. Tôi ngoan ngoãn làm theo, bà cụ vẫn đang lựa rau, hoàn toàn không biết đàn thú cưng nhỏ của mình sắp thêm một thành viên nữa.
Chú họ dẫn tôi đến chỗ bà cụ, nó dùng chân khều khều ống quần bà. Thấy bà nhìn xuống, nó lại ngoảnh đầu về phía tôi. Ý tứ rất rõ ràng: con thú cưng nhỏ này cũng muốn nuôi một con thú cưng cho riêng mình.
Ánh mắt bà cụ chuyển sang tôi. Tôi vẫy đuôi, cố hết sức le lưỡi ra - tôi nhớ mấy con husky gặp trên đường đều dùng biểu cảm này để làm nũng người qua lại. Bà cười hiền hậu: "Được thôi, nuôi một con cũng là nuôi, nuôi hai con cũng là nuôi."
Tôi há hốc mồm kinh ngạc, bà hiểu ngay chú họ muốn gì sao? Con người này hiểu tính sói thật đấy.
Bà cụ nhìn tôi một lúc lâu: "Husky sắp trưởng thành này, từ nay gọi mày là Vượng Tài được không?" Tôi vẫy đuôi, ánh mắt trong veo nhìn bà. Nói lảm nhảm cái gì thế? Thịt trong giỏ thơm quá, muốn ăn.
Bà cười nhìn cả hai chúng tôi: "Vượng Tài - Lại Phúc, đúng là cặp tên hay."
Chú họ gằm gừ bực bội, tỏ vẻ kh/inh thường cái tên đó. Tôi theo bà cụ và chú họ về nhà con người. Trong thị trấn nhỏ này hầu hết đều là người già, họ rất tò mò khi thấy chúng tôi xuất hiện.
May mắn là mọi người đều tốt bụng, mỗi lần gặp mặt lại cho chúng tôi vài khúc xươ/ng. Ban đầu tôi rất gh/ét những con người này, nhưng ăn nhiều rồi cũng thấy ngại. Thôi thì, ăn của người ta thì phải ngắn mồm lại.
Tôi thầm nghĩ: "Này con người, từ nay về sau tao sẽ bảo kê cho mày."
3
Nhà bà cụ lúc nào cũng đầy lũ trẻ con, nghe nói đang nghỉ hè nên lũ nhóc đều về quê ở. Đứa cháu ngoại của bà là thằng bé m/ập ú, rất thích chơi với chú họ.
Chú họ cũng thích đứa bé này, để mặc cho nó trang điểm và tết tóc cho mình. Có lẽ vì ánh mắt tôi quá hung dữ nên thằng nhóc không dám trêu chọc tôi.
Thằng bé thường nằm dài trên ghế sofa xem TV. Bà cụ sang nhà bên đ/á/nh mạt chược, dặn chúng tôi trông trẻ. Thế là đành ngồi xem cùng.
Lúc này tôi mới biết chúng tôi có một đồng loại nổi tiếng tên Hôi Thái Lang. Chỉ có điều đồng loại này hình như khá thảm, con dê nào cũng chưa ăn được. Còn bị mấy con dê b/ắt n/ạt kêu la thất thanh.
Tôi bất mãn: "Cái thứ gì thế này, chẳng thể hiện được chút nào khí phách sói tộc của chúng ta."
Chú họ bật cười khẩy:
"Thiếu hiểu biết thật, cái này gọi là phim hoạt hình. Muốn xem đồng loại thì phải xem Thế Giới Động Vật."
"Chú họ, có lúc cháu thực sự khâm phục chú, làm sói thì là sói đầu đàn, làm chó thì thành bá chủ thôn này."
"Sao chú biết nhiều kiến thức của con người thế?"
Chú họ gừ gừ, lại bắt đầu giáo huấn tôi: "Chữa lành vết thương rồi thì về đi, đừng làm nh/ục mặt sói."
"Chú chẳng phải cũng là sói sao?"
Chú họ đúng là biết co biết duỗi: "Chú có thể là chó."
Tôi đành đổi chiến thuật: "Cháu không yên tâm để chú ở lại..."
Chú đảo mắt một cái.
"Còn có xiên nướng, bánh bao nhân thịt, hamburger và gà rán..."
Thằng bé m/ập này càng nhìn càng thấy đáng yêu, nó m/ập như vậy cũng có lý do. Ngày nào cũng thấy nó lén gọi đồ ăn, tôi cũng thấy phấn khích theo. Ai bảo thằng này ăn thịt chẳng quên chia cho tôi miếng nào.
Đã từng ăn hamburger rồi, ai còn thiết tha gì cảnh gió bụi đó đây. Nghĩ đến đây tôi bất giác thở dài, theo chú họ vẫn sướng hơn.
Thịt dê sống tuy ngon nhưng nhiều lông tanh hôi, làm sao ngon bằng xiên nướng thằng nhóc cho ăn.
Thằng nhóc bắt đầu xem Thế Giới Động Vật, chương trình nói về loài sói. Tôi liếc nhìn theo, chẳng hiểu cái TV lảm nhảm cái gì, chỉ thấy họ quay mấy con sói con. Tôi nằm ngủ bên cạnh, bỗng nghe thấy tiếng sói tru trên TV - đó là lời chào của thủ lĩnh bầy sói. Tôi theo thói quen gào "Ầm ỹ" lên một tiếng.
Chú họ ngay lập tức đ/á một cước vào mõm tôi, tiếng gào đang dở thành ra "Ụ ừ".
"Tru cái gì? Để lộ thân phận sói là bị bắt đi đấy."
Tôi ngoan ngoãn rên ư ử: "Chú ơi, đi rửa chân đi."
Chú cắn vào chân tôi một phát, cảnh cáo: "Muốn sống sót thì thứ mày cần học ngay bây giờ chính là làm chó, hiểu chưa?"
Tôi thử bập bẹ "Gâu" một tiếng.
Thằng bé m/ập đang xem TV xoa đầu tôi: "Trong họng có đờm hay sao mà tiếng nghe gh/ê thế?"
Nỗi oan của sói, con người sao hiểu được.
Ban ngày chúng tôi ở nhà làm "Đức Hoa", giúp bà cụ trông trẻ. Đêm đến chú họ dẫn tôi ra ngoài bái sư học nghề - học sủa.
Con chó đen nhà bên, trước kia là bá chủ thôn, từ khi chú họ đến thì ngôi vị đó đã đổi chủ. Chú họ vừa "Gâu" một tiếng bên đường, lập tức có vô số chó con chạy đến hôn chân.
Chúng đều cụp đuôi, ngoan ngoãn khác hẳn ngày thường. Chú họ ra lệnh: "Sủa cho nó xem."
Chó con có chút ấm ức: "Đại ca, sao đại ca còn ch/ửi em?"
Chú họ thở dài, bộ lông trông tiều tụy hẳn: "Ý chú là dạy nó học tiếng sủa của các cháu."
Chó con lập tức vui vẻ: "Em tưởng đại ca đang ch/ửi em theo kiểu con người."
Chó con cũng không hiểu nổi, rõ là sói sao lại phải học sủa. Dù không hiểu nhưng vẫn tôn trọng, nó dạy rất chuyên nghiệp.
Thế là đêm đó, giữa cánh đồng ngô vang lên tiếng sủa nối tiếp không ngớt.
Từ hôm đó, đêm nào tôi cũng ra ngoài tập sủa. Về sau có người nói nơi này cứ đêm đến là y như m/a ám, tiếng m/a khóc sói tru nghe rợn cả người.
Biết chuyện tôi khóc tức tưởi. Nỗi oan của sói, con người sao thấu hiểu.
4
Làm đại ca cũng chẳng dễ dàng gì. Có con chó bị Hoàng Sọc làng bên cắn bị thương, nó lê cái chân đ/au đến tìm chú họ mách tội.
Thế là đêm đó chú họ dẫn tôi sang làng bên. Hai con sói chạy mấy chục cây số trong đêm, đ/á/nh hơi đông tây, chỉ để trả th/ù cho đàn em.
Chưa kể xong việc còn phải chạy như bay về kịp bữa sáng lúc tám giờ.
Chú họ còn có tâm trạng đùa cợt: "Sinh viên đại học chạy kịp tiết học tám giờ, chúng ta chạy kịp bữa ăn tám giờ. So ra vẫn sướng hơn nhiều."
Hai mắt tôi díp lại vì buồn ngủ, vừa ăn xong đã lăn ra ổ, ngay lập tức bị lôi dậy.
Bà cụ nhà tôi đùng đùng nảy ý muốn tắm cho "chó".
Có ai hiểu được không? Bà lão xách xô đi trước, hai con sói cúp đuôi lếch thếch theo sau.
Chương 40: Mượn Quỷ Mẫu giết tà linh
9
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook