Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau mười lăm năm kết hôn, chồng tôi đột nhiên đòi ly dị.
Anh ấy bảo phụ nữ qua tuổi hai lăm là thành sáu mươi lăm rồi.
Tôi đã ba mươi tám, nửa người đã ch/ôn dưới đất rồi.
Tôi đ/au lòng lắm.
Nghĩ đến cảnh tương lai chỉ có tiền mà không có chồng, tôi nghẹt thở vì buồn bã.
Chồng chán tôi lắm rồi, anh m/ắng tôi:
"Không có đàn ông thì mày ch*t à?"
Tôi gật đầu: "Ch*t thật ạ."
"Vậy thì mày ch*t đi!"
Tôi khóc sướt mướt, cầm theo 1,5 tỷ từ tiền chia tài sản ly hôn bỏ chạy.
Tôi không muốn ch*t, nhưng tôi là phụ nữ truyền thống.
Đàn bà truyền thống không thể sống thiếu đàn ông được!
Đành cầm đống tiền đó đi tìm đàn ông mới.
Nhưng chồng cũ tôi lại không vui.
1.
"Ly hôn đi, anh hết tình cảm với em rồi."
Tôi gi/ật mình như thỏ non.
"Sao vậy chồng? Em làm sai điều gì hả anh?"
"Nếu em có lỗi gì anh cứ nói, em sẽ sửa ngay mà... hu hu... xin anh đừng ly dị."
Cố Thần vẫn lạnh lùng:
"Phụ nữ mà qua 25 tuổi là thành 65 tuổi rồi."
"Anh ngủ với em như tự sướng tay phải vậy."
"Anh... hết hứng thú với em rồi."
Nghe chồng nói vậy.
Tôi khóc càng thảm thiết.
Anh ấy thật yêu tôi quá mà.
Đến lúc ly hôn còn nói trái ý.
Sao anh biết mình qua 25 là thành 65 nhỉ?
Nói thật thì.
Trên giường anh đã lâu không đáp ứng được tôi.
Mỗi lần tôi kéo anh làm lần thứ ba, anh đều viện cớ có việc gấp chuồn mất.
Tôi biết anh tự trách lắm.
Nhưng anh là người chồng tôi yêu sâu đậm.
Tôi không nỡ nói lời tổn thương lòng tự trọng của anh.
Tôi khóc sụt sùi ôm lấy anh:
"Đừng nói vậy, em vẫn yêu anh mà, chồng yêu."
2.
Vô tình đụng vào bụng anh nảy lên hai cái.
Cố Thần nhăn mặt đẩy tôi ra.
Rồi châm điếu xì gà.
Tôi ngước nhìn.
Cằm lún phún râu xanh.
Hàm răng ố vàng, tay đeo chiếc nhẫn ngọc bóng loáng.
Chồng tôi phà khói mơ màng:
"Chúng ta đường ai nấy đi nhé."
Tôi từng xem trên mạng.
Có người để người khác không níu kéo.
Cố tình làm x/ấu bản thân.
Chắc chắn chồng tôi đang giả x/ấu.
Không thì sao người chồng cao 1m85, vai rộng eo thon, múi bụng 8 lớp, eo thon như vũ công ngày nào lại thành ra thế này?
Chồng tôi thật khổ tâm.
Muốn tôi rời xa.
Nên cố tình h/ủy ho/ại bản thân.
Tôi càng khóc thảm hơn.
"Không được mà~~~"
Tôi lao đến x/é áo anh:
"Chồng ơi, em yêu anh, em không sống thiếu anh được."
"Anh là chiếc bánh ngọt thơm mềm, em muốn ăn anh từng chút một."
"Em muốn thứ khiến em nghẹt thở không phải cuộc sống, mà là anh đó chồng ~~~"
3.
Chồng vẫn cự tuyệt tôi.
Anh đẩy tôi ra.
Lôi ra tấm ảnh.
"Cô gái trong ảnh tên Lâm Tuyết Nhi, trong bụng cô ấy đã có con của anh rồi."
Tôi mừng phát khóc.
"Tuyệt quá chồng ơi! Anh có con rồi."
Một nỗi day dứt khác là sau bao năm kết hôn.
Tôi vẫn chưa sinh được mụn con nào cho chồng.
Chồng tôi thể lực tốt, chắc không phải lỗi của anh.
Nên tôi lén đi khám.
Bác sĩ bảo tôi bình thường.
Tôi không sao nghĩa là chồng tôi có vấn đề.
Sao có thể thế được?
Chồng tôi không thể có vấn đề.
Chồng tốt, bệ/nh viện x/ấu.
Thế là tôi x/é tan tờ kết quả.
Thề sẽ giữ kín bí mật này cho chồng.
Giờ thì tốt quá rồi!
Chồng tôi có con rồi.
Tôi nâng niu tấm ảnh.
"Cô gái xinh quá, con của cô ấy với chồng chắc đẹp lắm."
"Chồng ơi, ước mơ của em là một bọc tám con, còn anh?"
Chồng tôi sững sờ.
Rồi lo lắng hỏi tôi:
"Em bị đi/ên à?"
Tôi ôm chầm lấy anh:
"Chồng thương em quá, sao anh biết em mắc bệ/nh tương tư?"
4.
Chồng vẫn nhất quyết ly hôn.
Anh bảo cô gái tên Lâm Tuyết Nhi không thích tôi.
Tôi hoảng hốt.
"Chồng yên tâm, em cũng không thích cô ta, em chỉ thích mình anh, cả đời em chỉ yêu anh thôi."
Tôi dựa vào ng/ực anh:
"Anh cứ yên tâm, dù người phụ nữ đó có chia rẽ thế nào, em cũng không thèm liếc nhìn."
"Em sống là người của anh, ch*t là m/a của anh."
"Làm m/a em cũng không buông tha anh đâu, chồng ơi."
Chồng tôi hít sâu một hơi.
Tôi vội bịt miệng anh:
"Đừng hít, hút hết phúc rồi, phải cười lên chứ."
Anh rất thích nhìn tôi cười.
Nên tôi nhe răng cười ngọt như đường.
Anh liền x/ấu hổ nhảy dựng lên, lập tức cách tôi hai mét.
Chắc anh sợ không kìm được lòng.
Nên mặt đỏ bừng nói với tôi:
"Cầm tiền rồi cút đi!"
5.
Tôi đếm số không trên tờ ngân phiếu.
Nhiều quá.
Tôi đức mọn tài hèn.
Nhưng tôi là người vợ ngoan.
Nên tôi bịt miệng, vừa chạy vừa khóc.
Vừa ra khỏi biệt thự đã gặp một người.
Chồng hay bảo tôi là cơn gió, tôi cứ tưởng anh đùa.
Hóa ra tôi đi đứng thật sự cuốn theo gió.
Khi còn cách người phụ nữ kia một mét.
Cô ta "uỳnh" một tiếng ngã sóng soài.
Rồi ôm bụng rên rỉ:
"Bụng em... bụng em..."
Tôi chỉ nhà vệ sinh:
"Đau bụng thì vào đó mà giải quyết."
Cô ta vẫn mặt mày nhăn nhó:
"Đồ đàn bà đ/ộc á/c, cô cố tình đ/âm vào bụng tôi."
"Bụng tôi đang mang con của anh Thần đấy."
Chồng tôi nghe động chạy ra.
Vừa thấy người phụ nữ ngồi dưới đất liền xông tới:
"Tuyết Nhi, em sao thế? Sao lại ngồi dưới đất?"
Lâm Tuyết Nhi rơi lệ:
"Chính cô ta, cô ta cố tình đ/âm vào bụng em, muốn gi*t con chúng ta đó... hu hu..."
Hóa ra đây chính là người mang th/ai với chồng tôi.
Vậy thì phải lịch sự chút.
"Trời ơi, ra em là Tuyết Nhi muội muội."
"Sao chị lại muốn hại cháu? Nếu em không chê, chị muốn làm mẹ đỡ đầu cháu."
"À này, chị đang muốn hỏi riêng em."
"Làm sao em mang th/ai với chồng chị được thế?"
Đây là bí mật phòng the phụ nữ.
Nên tôi khẽ áp sát tai cô ta:
"Chồng chị bị chứng vô t*** t****, em khiến anh ấy có con đúng là kỳ tích y học."
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Chương 16
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook