Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15/03/2026 09:47
“Tôi hy vọng chị có thể giúp tôi chuyển món đồ này cho cô ấy, nhưng không phải bây giờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị Mạnh, nói từng chữ rõ ràng.
“Tôi muốn bọn họ ngã đ/au nhất khi đang ở đỉnh cao phấn khích.”
Chị Mạnh nheo mắt, đ/á/nh giá tôi từ đầu đến chân.
“San San, sao trước đây chị không phát hiện em có thể tà/n nh/ẫn đến thế?”
“Con người đều bị hoàn cảnh ép ra cả.”
Tôi đáp lại bằng giọng bình thản.
Chị Mạnh gật đầu, cầm điện thoại lên.
“Được, việc này chị nhận. Vương Đức Phát đã sớm muốn động đến chị rồi, lần này vừa hay tống hắn lên đường.”
Tiễn chị Mạnh đi, tôi nằm vật ra giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Triệu Tuấn Kiệt, Trần Tiểu Oánh, Vương Đức Phát.
Những ngày tươi đẹp của các người sắp hết rồi.
6
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chói chang.
Tôi dậy thật sớm, trang điểm tinh tế, khoác lên mình bộ vest công sở gọn gàng.
Bước ra khỏi phòng, đúng lúc thấy Triệu Tuấn Kiệt từ thang máy đi ra.
Hắn cầm theo phần ăn sáng, nhìn thấy tôi, sắc mặt tối sầm.
“Sao em vẫn còn ở đây? Không phải đã nói xong việc là đi sao?”
Tôi chỉnh lại ống tay áo.
“Việc chưa xong, làm sao đi được.”
Triệu Tuấn Kiệt bực dọc phẩy tay.
“Đi nhanh đi, đừng có ở đây vướng mắt. Lát nữa tổng giám đốc Vương họp toàn công ty, Tiểu Oánh còn phải báo cáo, em đừng vào phá rối.”
“Yên tâm, tôi không phá rối. Tôi đến để học hỏi.”
Tôi bước qua người hắn, tiến thẳng về phía nhà ăn.
Triệu Tuấn Kiệt định kéo tôi lại, nhưng tay đang cầm đồ nên không với tới.
Trong nhà ăn, đồng nghiệp phòng kinh doanh đều có mặt.
Trần Tiểu Oánh ngồi cạnh Vương Đức Phát, trên người bộ vest trắng thanh lịch, trông rất tri thức.
Cô ta đang cúi đầu nói gì đó với Vương Đức Phát, hai người gần như dính sát vào nhau, vai kề vai.
Thấy tôi bước vào, Trần Tiểu Oánh nhướng mày, cố ý nói to:
“Ôi, chị dâu cũng đến ăn sáng à? Anh chủ không m/ua cho chị à? Anh ấy vừa đặc biệt ra ngoài m/ua bánh bao nhân nước mà em thích ăn đấy.”
Đồng nghiệp xung quanh đều nhìn tôi, ánh mắt đầy giễu cợt.
Triệu Tuấn Kiệt lúc này cũng bước vào, đặt phần ăn sáng trước mặt Trần Tiểu Oánh.
“Ăn nóng đi.”
Hắn dịu dàng với Trần Tiểu Oánh, nhưng khi quay sang tôi thì mặt lạnh như băng.
“Em tự đi lấy đồ ăn đi, bên này hết chỗ rồi.”
Bàn rất rộng, rõ ràng hắn cố ý.
Tôi không tức gi/ận, ngược lại còn cười.
Bước đến chiếc bàn trống bên cạnh ngồi xuống, tôi lấy một cốc sữa đậu nành.
“Không sao, tôi thích yên tĩnh. Mấy cái bàn kia chật quá, mùi lại nồng, sợ khó tiêu.”
Trần Tiểu Oánh biến sắc, định nổi cáu nhưng bị Vương Đức Phát nắm tay giữ lại.
Vương Đức Phát ho giả, ra vẻ lãnh đạo.
“Thôi, ăn đi. Ăn xong lên phòng họp, Tiểu Oánh trình bày phương án dự án lớn đó.”
Trần Tiểu Oánh lập tức đổi sang vẻ mặt ngoan ngoãn.
“Vâng tổng giám đốc Vương, em đã chuẩn bị xong hết rồi.”
Tôi nhấp ngụm sữa đậu, nhìn bọn họ.
Như đang ngắm những con lợn sắp bị đem mổ.
Sau bữa sáng, mọi người chuyển đến phòng họp.
Tôi cũng đi theo, ngồi ở góc hàng ghế cuối.
Triệu Tuấn Kiệt lại định đuổi tôi đi.
“Đây là cuộc họp nội bộ công ty, em không được nghe.”
“Tôi là người nhà, ngồi dự thính một chút thì sao? Biết đâu tôi hiểu được?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng livestream.
Dù chưa bắt đầu phát sóng nhưng camera đã chĩa thẳng về phía bục chủ tọa.
Triệu Tuấn Kiệt thấy đuổi không đi, đành gi/ận dữ trừng mắt rồi quay về chỗ ngồi phía trước.
Cuộc họp bắt đầu.
Trần Tiểu Oánh bước lên bục, mở file PowerPoint.
Cô ta tự tin nói không ngừng.
Phải thừa nhận, cô ta đúng là có chút năng lực trong công việc, hoặc đúng hơn là rất giỏi đ/á/nh bóng bản thân.
Vương Đức Phát ngồi dưới gật đầu lia lịa, nhưng ánh mắt cứ dán vào đôi chân Trần Tiểu Oánh.
Triệu Tuấn Kiệt thì nhìn Trần Tiểu Oánh đắm đuối như tín đồ trung thành.
Đúng lúc Trần Tiểu Oánh nói đến phần quan trọng nhất - tuyên bố sẽ “cúc cung tận tụy” vì công ty.
Thì cánh cửa phòng họp bị một người đ/á tung ra.
“Rầm!”
Tiếng động lớn khiến mọi người gi/ật nảy mình.
Ở cửa đứng một phụ nữ trung niên mặc áo choàng lông chồn, thân hình lực lưỡng.
7
Chính là vợ của Vương Đức Phát - Vương Quế Lan.
Phía sau bà ta là chị Mạnh với vẻ mặt nghiêm nghị.
Vương Đức Phát đ/á/nh rơi tách trà trên tay.
“Vợ… vợ à? Sao em lại đến đây?”
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 10
Chương 39: Hai tà linh chạm trán
Chương 15
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook