Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc đó tôi gi/ận dỗi mấy ngày không thèm nói chuyện với anh ta. Anh ta giả vờ ốm, dỗ dành tôi chăm sóc cho mình, cũng nói y hệt câu này.
"Tiểu Lộ, em ngoan quá."
Bàn tay to ấm áp xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi, hơi thở phả vào tai tôi, vừa dịu dàng vừa đầy ám muội. Trong lòng tôi tràn ngập bong bóng hồng.
Nhưng giờ đây, cùng hành động ấy lại khiến tôi rùng mình. Không kìm được, tôi lùi lại một bước lớn, tránh xa bàn tay anh ta.
Giang Bắc Thần đứng hình.
Đằng sau bỗng vang lên tiếng cười khúc khích.
"Ngoan thật đấy ha, li /ếm giày suốt mười năm, biết người ta có bạn gái rồi vẫn cố chen chân vào mang đồ ăn sáng tới tận cửa."
"Thẩm Lộ, giá như thời xưa, tôi thế nào cũng bắt Bắc Thần nhận em làm thiếp."
Giọng nói ngọt ngào mềm mại vô cùng quen thuộc.
Da đầu tôi dựng đứng, toàn thân như bị đóng đinh, cứng đờ tại chỗ không nhúc nhích được.
Người phụ nữ trẻ tuổi đi vòng ra trước mặt tôi, đón lấy khay đồ trong tay tôi, nheo mắt đầy tinh nghịch.
"Ngoan thế này thì vào hầu bọn tôi dùng bữa sáng đi?"
Lâm Nhã Sương.
Cơn á/c mộng ba năm cấp ba của tôi.
Khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào, thành tích học tập xuất sắc, ăn nói nhẹ nhàng với bạn bè - hình tượng học sinh ngoan trong mắt tất cả mọi người.
Chính vì hình tượng quá hoàn hảo, nên khi cô ta vu cáo tôi, không ai không tin.
Lâm Nhã Sương và tôi là bạn cùng bàn năm lớp 10, qu/an h/ệ riêng rất tốt, thường trò chuyện, hẹn nhau cuối tuần đi m/ua sắm. Vì quá thân nên tôi nói chuyện với cô ta vô tư, còn có câu cửa miệng rất không hay: "Đánh ch*t mày."
Ví như khi Nhã Sương chê idol của tôi x/ấu, tôi sẽ giả vờ tức gi/ận m/ắng lại: "Idol mày mới x/ấu! Nói bậy đ/á/nh ch*t mày đó!"
Hai đứa hẹn Chủ nhật đi xem phim, Nhã Sương đột nhiên thả diều, tôi tức gi/ận chất vấn: "Lại thả diều tao à? Mày muốn ch*t không!"
Rõ ràng chỉ là trò đùa bình thường giữa lũ trẻ. Nhưng Nhã Sương lại c/ắt xén những đoạn chat, chỉ để lại những câu như "đ/á/nh ch*t mày", "mày muốn ch*t", "đi ch*t đi", ghép chúng lại thành một chuỗi đầy á/c ý.
Cô ta khóc lóc thảm thiết kể với bạn chung về việc bị tôi b/ắt n/ạt, bị tôi u/y hi*p suốt mấy tháng. Tôi hoàn toàn bó tay không thể thanh minh.
Mẹ tôi như thám tử, thỉnh thoảng lén xem nhật ký chat của tôi với bạn bè để ngăn yêu sớm. Nên sau khi chat xong tôi đều xóa hết. Chẳng có chứng cứ gì.
Tôi trở thành tên c/ôn đ/ồ trong miệng Nhã Sương, không chỉ dùng lời lẽ b/ạo l/ực u/y hi*p cô ta, còn cư/ớp tiền sinh hoạt phí. Vì sự tồn tại của cô ta, tôi bị bài xích suốt ba năm, ngoài Giang Bắc Thần, chẳng ai thèm để ý tới tôi.
Bạn học đủ trò trêu chọc tôi. Tôi nộp tiền quỹ lớp, lớp trưởng đem tiền đưa cho Nhã Sương, nói thay tôi bồi thường sinh hoạt phí, rồi báo với giáo viên tôi không nộp tiền. Giáo viên gọi phụ huynh, mẹ tôi khăng khăng tôi ăn tiền, m/ắng cho tôi một trận.
Ba năm cấp ba thật sự là quãng thời gian u tối nhất đời tôi. Tin đồn ngày càng hỗn lo/ạn, đến mấy cái vợt cầu lông trong phòng dụng cụ mất cũng đổ tại tôi.
Chỉ có Giang Bắc Thần tin tôi, cho tôi chút hơi ấm hiếm hoi. Anh rõ ràng đã từng thấy tin nhắn giữa tôi và Nhã Sương. Cũng biết nỗi đ/au Nhã Sương gây ra cho tôi.
Trước kia, anh còn ôm tôi đ/au lòng, phẫn nộ ch/ửi bới, nói nếu không phải cô ta là con gái đã đ/á/nh cho một trận để tôi hả gi/ận.
Sao giờ họ lại ở bên nhau rồi? Bạn gái anh là ai cũng được, chứ không thể là Lâm Nhã Sương!
Mặt tôi trắng bệch. Lâm Nhã Sương cười khành khạch, từ phía sau đẩy mạnh tôi một cái.
"Đứng hình làm gì, vào ngồi đi."
Tôi loạng choạng ngã vào phòng, khay đồ trong tay đưa về phía trước, chiếc đĩa trên đó văng ra theo quán tính, sữa đậu nành nóng bỏng b/ắn lên mu bàn tay.
Tôi kêu thét lên, buông tay. Chiếc đĩa sứ vỡ tan tành dưới đất.
Lâm Nhã Sương hừ lạnh.
"Gì chứ, đã biết mày không tốt bụng gì, cố tình tới chọc tức tao."
"Bắc Thần, anh xem cô ta kìa!"
Giang Bắc Thần ôm vai cô ta dỗ dành:
"Tiểu thư, đã không thích cô ta thì đuổi đi cho rồi."
"Đừng để cô ta vướng chân ở đây."
Lâm Nhã Sương bất mãn: "Muốn đi cũng phải dọn dẹp xong đã chứ, nhìn mặt đất hỗn độn thế này, ra cái thể thống gì."
Nói rồi, cô ta đột nhiên nhấc chân, đ/á mạnh một cước vào khoeo chân tôi. Đôi bốt da mũi nhọn dùng hết lực. Đầu gối tôi quỵ xuống, suýt nữa ngã gục.
Tôi chống tay lên tủ đầu giường đứng dậy, quay đầu gằn giọng:
"Mày làm cái gì thế!"
Lâm Nhã Sương co rúm vào lòng Giang Bắc Thần.
"Bắc Thần, cô ta hung dữ quá."
Giang Bắc Thần bất lực.
"Hai người gặp nhau là cãi nhau. Tiểu Lộ, em đừng có thái độ như thế với cô ấy."
"Chuyện năm xưa toàn là hiểu lầm, thực ra Sương Sương người rất tốt."
Tôi muốn bật cười vì tức gi/ận.
"Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?"
Lâm Nhã Sương nhún vai, đổ hết trách nhiệm lên người khác.
"Tại cách nói chuyện của mày có vấn đề, Tiểu Đinh xem nhật ký chat của bọn mình, hỏi tao có phải mày b/ắt n/ạt tao không."
"Tao đã lắc đầu rồi, nhưng lúc đó nhà tao có chút chuyện, tâm trạng không tốt, Tiểu Đinh thấy tao khóc liền tự ý hành động."
Lâm Nhã Sương vài câu nhẹ bẫng, đẩy sạch trách nhiệm của mình.
"Nếu mày không có vấn đề, người ta nghi ngờ mày làm gì?"
"Chút chuyện nhỏ, bao nhiêu năm rồi còn oán h/ận. Thẩm Lộ, mày hẹp hòi quá đấy!"
Giang Bắc Thần gật đầu phụ họa.
"Hôm nay nói rõ cũng tốt, sau này mọi người vẫn là bạn."
"Tiểu Thần nhà ta nhân duyên tốt quá, bạn bè đông thật!"
Chưa kịp tôi mở miệng, đằng sau đã vang lên giọng nói sang sảng của dì hai.
Bà vừa tắm xong, mặc chiếc áo khoác dài màu xám mới tinh, trên người còn xịt nước hoa Lục Thần. Mùi hương the mát khiến đầu óc đang bốc hỏa của tôi tỉnh táo hẳn.
"Dì ở dưới lầu đã nghe tiếng loảng xoảng rồi, chuyện gì thế này?"
Ánh mắt dì hai quét qua mặt đất, thoáng liếc Lâm Nhã Sương, cuối cùng dừng lại trên mặt Giang Bắc Thần.
"Tiểu Thần, đồ ăn sáng dì tự tay làm, sao lại đ/á/nh đổ thế này?"
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 10
Chương 9
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook