Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cũng chẳng nói gì.
Trong bữa cơm, điện thoại của Phương Viễn Triết đổ chuông hai lần.
Anh tắt máy, động tác rất tự nhiên.
Nhưng tôi để ý cách anh đặt điện thoại xuống - màn hình úp xuống, đ/è dưới tờ giấy ăn.
Trước giờ anh chưa từng làm thế.
Lần thứ hai điện thoại reo, mẹ chồng nhíu mày: "Ai đấy, Tết nhất thế này?".
"Đồng nghiệp, hỏi chút việc công ty."
Anh trả lời nhanh đến mức như đã diễn tập sẵn.
Mười một giờ đêm, hai nhà nội ngoại xem xong Táo Quân lần lượt đi nghỉ.
Tôi dọn dẹp xong nhà bếp, rửa ba lần mới sạch hết dầu mỡ trên tay.
Phương Viễn Triết đang gọi điện trong phòng ngủ.
Cửa hé mở, giọng nói cố hạ thấp:
"Ừ... hôm nay không tiện... đúng rồi, mọi người đều ở đây... Em ngoan, mùng 4 anh sẽ đến."
Tôi cầm cốc nước đứng ngoài hành lang.
Không vào, cũng chẳng đi.
Đợi anh cúp máy, tôi mới đẩy cửa.
Điện thoại đã bị anh nhét dưới gối.
"Xong rồi à? Đi ngủ sớm đi." Anh vỗ nhẹ chăn.
Tôi tắt đèn, nằm xuống.
Trong bóng tối, anh trở mình ngủ ngay.
Hơi thở nhanh chóng trở nên đều đặn.
Tôi mở mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Đếm ngược, còn sáu ngày nữa.
Điện thoại trên đầu giường sáng lên, là của tôi.
Hàn D/ao nhắn lại: "Đã nhận, ngày đầu năm mới tôi sẽ đợi cô ở văn phòng, hồ sơ càng đầy đủ càng tốt."
03
Mùng một đến nhà họ Phương chúc Tết.
Mẹ chồng sáng sớm đã gọi điện dặn: "M/ua hai bao th/uốc loại xịn, đúng loại bố cậu hay hút đấy, đừng m/ua nhầm."
Tôi hỏi Phương Viễn Triết bố anh hút hiệu gì.
Anh nghĩ mãi: "Hình như là Trung Hoa? Em m/ua đại đi."
Cuối cùng tôi m/ua hai bao Trung Hoa loại cứng, 480 một bao.
Đến nhà mẹ chồng, bà cầm lấy bao th/uốc liếc nhìn.
"Sao lại m/ua loại cứng? Bố cậu chỉ hút loại mềm thôi."
Phương Viễn Triết bên cạnh nói đỡ: "Cũng na ná nhau thôi."
Mẹ chồng liếc tôi một cái, không nói thêm gì, cất bao th/uốc vào tủ.
Tôi thấy trong tủ đã có bốn bao Trung Hoa loại mềm.
Không biết ai m/ua.
Trưa ăn cơm, em họ Phương Viễn Triết cũng đến, dẫn theo bạn trai.
Trên bàn ăn, mẹ chồng nắm tay cô em họ khen mãi: "Thanh Thanh nhà mình mắt sáng, cậu bé này nhà có ba căn hộ đấy."
Rồi bà nhìn tôi, cười nói: "Hồi Viễn Triết tìm đối tượng, mẹ đã bảo gia cảnh không quan trọng, người tốt là được."
Câu nói nghe tưởng khen tôi, nhưng ai cũng hiểu hàm ý.
Tôi gắp một miếng thịt kho, nhai rất lâu mới nuốt xuống.
Hồi trước bố tôi mở xưởng, nhà đâu có khó khăn.
Chỉ sau này xưởng làm ăn sa sút, năm 08 đóng cửa.
Mẹ chồng đã nhắc đi nhắc lại suốt năm năm.
Nhắc nhà tôi "ngày nay khác xưa", nhắc mẹ tôi "hồi trước phô trương, giờ cũng chỉ thế".
Như thể tôi là món hàng giảm giá, Phương Viễn Triết m/ua được đồ rẻ.
Ba giờ chiều, Phương Viễn Triết nói ra ngoài m/ua pháo hoa.
Lúc ra cửa, tôi để ý anh đã thay chiếc áo khoác dạ màu xanh đen.
Ở nhà thường chỉ mặc đồ đen.
Tôi không ngăn anh.
Đợi anh đi mười phút, tôi về phòng ngủ, mở máy tính.
Năm năm kết hôn, tất cả sao kê ngân hàng, tiền điện nước, trả góp nhà đều do tôi quản lý.
Mọi mật khẩu ngân hàng online tôi đều biết.
Tôi mở sao kê thẻ lương của anh, lật từ tháng gần nhất ngược về trước.
Tháng mười hai, chuyển 5.000 cho người tên "Điềm Điềm".
Tháng mười một, 8.000.
Tháng mười, 5.000.
Tháng chín, 12.000.
Tháng tám, một khoản 3.000, một khoản 6.000.
Tôi lật từng tháng một.
Đến tháng sáu, ngón tay bắt đầu run.
Không phải vì tức.
Mà vì lạnh.
Từ tháng sáu đến tháng mười hai, anh ta đã chuyển tổng cộng 78.600 tệ cho người đó.
Bảy mươi tám nghìn sáu trăm.
Trong khi tiền trả góp nhà mỗi tháng của chúng tôi là 9.800.
Nửa năm nay kinh tế gia đình khó khăn, anh nói công ty c/ắt giảm lương, bảo tôi gánh thêm chút.
Tôi chẳng nói hai lời, trực tiếp rút lương mình trả góp.
Hóa ra khoản lương bị c/ắt ấy, đều chảy hết vào túi người phụ nữ kia.
Tôi chụp màn hình từng giao dịch, sắp xếp theo ngày, lưu vào thư mục tên "Hai Chín" trong điện thoại.
Rồi xóa sạch lịch sử duyệt web trên máy tính.
Phương Viễn Triết về đến nhà, tay xách túi pháo hoa, mặt đỏ ửng vì gió.
"Đi thôi, đ/ốt pháo hoa!" Anh cười với tôi.
Sân vườn rộn vang tiếng n/ổ suốt nửa tiếng.
Mẹ chồng ôm cánh tay bố chồng, cười không ngậm được miệng.
Phương Viễn Triết giơ điện thoại quay phim.
Ánh lửa phản chiếu lên khuôn mặt anh, gương mặt tôi đã nhìn năm năm, giờ đây chỉ thấy mờ mịt.
Điện thoại trong túi rung lên.
Tôi cúi xuống nhìn, lại là tin nhắn trái tim đỏ đó.
Nhắn cho anh, nhưng điện thoại anh đang quay phim.
Nên tin nhắn này hiển thị trên iPad, chiếc máy tôi mới kết nối AppleID của anh hôm trước.
"Pháo hoa đẹp quá, ước gì được cùng anh ngắm."
Tôi cất điện thoại vào túi.
Ngẩng đầu nhếch miệng cười với Phương Viễn Triết.
"Quay được cảnh đẹp chưa?"
"Rồi rồi, đăng lên mạng xã hội liền!"
Anh hào hứng chỉnh sửa chín tấm ảnh, đăng dòng trạng thái: "Cơm tất niên vợ nấu, tràn đầy hạnh phúc."
Ba phút sau, 86 lượt thích.
Tôi không thích một cái nào.
04
Mùng hai về nhà ngoại.
Mẹ tôi dậy sớm nấu cả mâm toàn món tôi thích.
Sườn kho, cải chua xào, tôm sốt tỏi, còn có bát trôi nước nóng hổi.
Bố tôi đứng đợi trước cửa, từ xa đã vẫy tay.
"Viễn Triết, vào đây, bố m/ua rư/ợu vàng cậu thích rồi."
Phương Viễn Triết cười gọi "Bố", nhận đồ rồi vào nhà.
Tôi theo sau.
Mẹ nắm tay tôi, nhìn lên nhìn xuống.
"G/ầy rồi."
"Không đâu, con mặc nhiều nên trông g/ầy thôi."
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi hai giây.
Tôi tránh ánh nhìn.
Sợ bà nhìn lâu hơn, mọi thứ trong tôi sẽ vỡ vụn.
Ăn cơm, bố tôi mở hai chai rư/ợu vàng, uống vui vẻ cùng Phương Viễn Triết.
Mẹ ít nói, chỉ gắp thức ăn cho tôi.
Ăn được nửa chừng, bố đột nhiên nói: "Viễn Triết à, hai đứa cưới nhau năm năm rồi, tính chuyện đẻ cháu đi?"
Đũa Phương Viễn Triết khựng lại.
"Tính sau đi bố, hai đứa bọn con công việc đều bận."
Dưới gầm bàn, mẹ nắm ch/ặt tay tôi.
Tay bà còn lạnh hơn cả tay tôi.
Xong bữa, Phương Viễn Triết ra ban công hút th/uốc, tôi giúp mẹ rửa bát.
"Nhược Nhược."
"Dạ?"
"Con nói thật với mẹ, có phải không vui không?"
Tôi vặn vòi nước, tiếng nước chảy xối xả lấp đi khoảng lặng của tôi.
"Không đâu, mọi chuyện đều ổn cả."
Chương 7
9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook