Sau Khi Đọc Được Bình Luận Bay, Tôi Và Thái Tử Điên Đã Có Kết Thúc Viên Mãn

Ta vừa thoát khỏi hang ổ bọn b/ắt c/óc, chợt trông thấy hôn phu của ta, Thế tử phủ Quốc công.

Trong phút giây mừng rỡ.

Ta định cầu c/ứu hắn.

Bỗng nhiên một hàng chữ hiện ra trước mắt:

[Tiểu quận chúa đừng! Bọn b/ắt c/óc chính là do Yên Ly sắp đặt, tên tiểu nhân đạo đức giả này vừa muốn làm vừa muốn giữ thể diện, hắn sẽ đẩy nàng trở lại hang ổ b/ắt c/óc, phao tin nàng thất tiết, còn lợi dụng nàng để leo lên địa vị cao nhất triều đình nắm giữ binh quyền, tuyệt đối không được tìm hắn!]

[Nương nương hãy mau tìm Thái tử! Hiện giờ ngài đang phát đi/ên tìm nàng đấy!]

Ta: "???"

1

Dưới màn đêm, Yên Ly đang múa ki/ếm.

Trước mắt ta bỗng hiện lên hàng hàng lớp lớp chữ viết.

Trong đầu ta choáng váng một lúc.

Năm đầu tiên gặp Yên Ly, ta đã nhất kiến chung tình.

Trước kia vì hắn mà cần cù vào Thái Học, muốn được ở bên hắn, đến tuổi cập kê lại vì hắn xuống bếp học nấu ăn, khổ luyện quy củ, phấn đấu thành mẫu mực quý nữ đế đô, chỉ mong hắn để mắt tới ta.

Nhưng những dòng chữ này không ngừng nhắc nhở ta, khiến ta hoang mang không biết phải làm sao.

Đúng lúc này, có người bước vào sân viện nhỏ.

"Thế tử, bên kia truyền tin đến, tiểu quận chúa đã trốn thoát. Có cần hạ thần cho người bắt lại không?"

Yên Ly nhặt lên tấm gấm bên cạnh, lau mình ki/ếm, thờ ơ đáp: "Không cần, nàng đã trúng đ/ộc Tàng Hải Hoa, không có người giải đ/ộc ắt sẽ ch*t. Nếu nàng còn sống trở về, hãy phát tán tin tức nàng bị b/ắt c/óc thất tiết."

"Tuân lệnh."

Lời lẽ vô tình lạnh lùng này đ/ập tan hy vọng cuối cùng trong lòng ta.

Ta quay lưng lại, lấy tay bịt ch/ặt môi không phát ra tiếng động, đồng tử r/un r/ẩy, móng tay ta cắm sâu vào thịt đến chảy m/áu.

Hóa ra là thật...

Những dòng chữ kia, toàn bộ đều là sự thật!

Tự hỏi lòng mình, ta chưa từng đối xử bạc với hắn.

Ta cũng chưa từng nghĩ, Yên Ly lại gh/ét ta đến thế.

Yên Ly rời đi, ta lập tức chạy đến cổng sau.

2

Ngoại tổ phụ ta là Trấn Viễn đại tướng quân.

Mẫu thân ta là em gái ruột của Tô quý phi hiện đang được sủng ái nhất hậu cung.

Năm 15 tuổi vào đêm Thượng Nguyên, mẫu thân gặp phụ thân - một thương nhân - rồi nhất kiến chung tình, bất chấp từ bỏ thân phận quý tộc cũng quyết hạ giá.

Ngoại tổ gi/ận đến mức không nhận con gái.

Về sau mẫu thân qu/a đ/ời vì bệ/nh, phụ thân cũng sớm mất, ngoại tổ không ưa ta, di mẫu liền đích thân đưa ta vào cung nuôi dạy.

Hoàng thượng sủng ái di mẫu, yêu nể cả ta, ban phong ta làm Trường Lạc quận chúa.

Mới vào cung, ta không quen cung quy, lại thêm thân phận không rõ ràng, người trong hậu cung thường lén chèn ép.

Đại Triều triều, thương nhân bị coi thường.

Từ thái giám cung nữ đến phi tần hoàng tử.

Tất cả đều kh/inh rẻ ta, không ngừng dè bỉu.

Thế là Hoàng thượng đem ta giao cho vị Thái tử khi ấy mới 15 tuổi.

Ngài hơn ta 6 tuổi, đối đãi cực kỳ nghiêm khắc.

Không giống huynh trưởng mà giống bậc trưởng bối, khi rảnh rỗi liền giám sát học nghiệp của ta, lạnh mặt bắt ta học quy củ, ngài sẽ ph/ạt ta chép sách vì kén ăn, cũng sẽ dùng thước đ/á/nh vào lòng bàn tay khi ta trốn chơi ra ngoài.

Nhưng nhờ ngài che chở, trong cung không ai dám b/ắt n/ạt ta nữa.

Vừa đến gần cổng trước, ta đã nghe thấy giọng nói băng giá:

"Trong phủ thần không có người điện hạ tìm, đêm khuya lộ nặng, xin điện hạ hồi cung."

Ta ngẩng lên nhìn.

Trước cổng chính phủ Quốc công, hai phe đang giằng co căng thẳng.

Trong cổng là Yên Ly áo bó sát màu đen, sau lưng hắn có vài tùy tùng.

Ngoài cổng, nam tử dung mạo thanh tú, khoác bào nguyệt bạch thêu chỉ vàng, thắt đai ngọc long phệ, toát lên vẻ quý phái hiếm thấy.

Chính là Thái tử Cô Quân - người đã chăm sóc ta trưởng thành.

Dù gặp bao lần, ta vẫn không khỏi sinh lòng kh/iếp s/ợ.

Hai người ánh mắt đối đầu.

Cô Quân chắp tay sau lưng, uy thế lạnh lùng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy nguy hiểm: "Nếu cô cương quyết muốn vào thì sao?"

Yên Ly không đáp, động tác nhất quyết không nhường.

Ta không do dự, liều mạng chạy thẳng ra phía ngoài.

3

Mọi người sửng sốt.

Yên Ly lộ vẻ kinh ngạc.

Cô Quân mày nhíu lại, giơ tay ra đỡ lấy ta.

Hương trầm thanh khiết bao bọc lấy ta, ta nức nở nghẹn ngào: "Thái tử ca ca..."

Cô Quân hai tay khẽ run.

"Tiểu Cửu Nhi."

Ta nắm ch/ặt vạt tay áo ngài, khóc lặng cầu khẩn: "Thái tử ca ca..."

Ngài không chút do dự, bế ngang người ta, quay gót định rời đi.

"Khoan đã!" Yên Ly ánh mắt đóng băng nhìn vào lòng ngài, lông mày cau lại: "Người điện hạ đang ôm là thê thiếp trong phủ Quốc công, ngài không thể mang đi."

Lời vừa dứt.

Đám thị vệ do Trình Từ cầm đầu vây kín ta và Cô Quân.

Cô Quân mắt lóe lên hàn quang, uy áp bủa vây: "Yên Thế tử to gan, dám phạm thượng?"

"Thần không dám." Yên Ly bỗng nở nụ cười: "Chi bằng để nàng tự chọn, là theo điện hạ hay ở lại."

Cô Quân khẽ gi/ật mình, dáng vẻ bình thản bỗng thoáng cứng đờ.

[Gi/ận ch*t đi được, tên khốn này sao không ch*t quách đi!]

[Thương Thái tử quá, ngài nhất định nghĩ mình không được chọn...]

[Không dám tưởng tượng nếu tiểu quận chúa không kịp tỉnh ngộ, Cô Quân đến nơi thấy cảnh nàng với tên khốn trong viện nhỏ, tim sẽ vỡ thành từng mảnh thế nào...]

Ta áp mặt vào ng/ực ngài, kiên quyết: "Muốn Thái tử ca ca... ta chỉ muốn Thái tử ca ca."

4

Cô Quân mím môi, khóe miệng thoáng nở nụ cười khó nhận ra.

Như tuyết trắng bừng nở, chói lóa mắt ta.

Chớp mắt sau.

Ngài dùng một tay khẽ nghiêng mặt ta vào lòng.

Sau lưng vang lên tiếng ám khí, hình như có người ngã xuống, thị vệ kinh hãi: "Trình Từ!"

Cô Quân liếc Yên Ly, giọng lạnh như băng: "Lừa vua phạm thượng, tội đáng ch*t. Yên Thế tử còn muốn tiếp tục?"

Yên Ly sắc mặt biến đổi.

Cô Quân bồng ta hướng về phía xe ngựa.

Không ai dám ngăn cản nữa.

...

Xe ngựa từ từ rời đi.

Cô Quân bế ta vào thẳng điện Đông Cung, không để ý đến ánh mắt xung quanh.

Danh sách chương

3 chương
11/03/2026 14:05
0
11/03/2026 14:05
0
14/03/2026 18:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu