Bộ ba ABO nhất định phải là cặp đôi thêm chó sao?

Tôi là Beta trong tổ hợp ba người ABO.

Mọi người đều nói, sớm muộn gì tổ họp của chúng tôi cũng sẽ biến thành một cặp tình nhân và một con chó.

Hai người họ là tình nhân, còn tôi là con chó.

Để không trở thành con chó chen giữa hai người họ.

Ngày nào tôi cũng mang theo th/uốc ức chế loại nhỏ bên người.

Ai không kiềm chế được trước, tôi sẽ tiêm cho người đó.

Nhưng vào một ngày nọ, tôi lỡ uống phải sữa bị bỏ thứ gì đó vào.

Cả hai bỗng nhiên cùng lúc cắn vào cổ tôi.

Tôi ch*t lặng.

Suốt ngày chỉ lo đề phòng hai người họ lén lút cắn nhau sau lưng tôi.

Lại quên mất phải đề phòng cả hai cùng nhau cắn tôi.

Vậy nên, khi một Alpha và một Omega cùng lúc cắn vào gáy tôi, tôi nên tiêm cho ai trước đây?

1.

Tôi chỉ là một Beta bình thường, nhưng lại thân thiết với một cặp AO đỉnh cấp có độ tương thích cực kỳ cao.

Từ nhỏ, đã có người nói với tôi, sau này tôi chắc chắn sẽ trở thành “bóng đèn” giữa Lục Thương An và Cố Thì Y.

Bởi vì một người thì điển trai, một người thì xinh đẹp, một Alpha một Omega.

Lại còn có độ tương thích cao như vậy.

Ắt hẳn sẽ đến với nhau.

Còn tôi, chỉ là một Beta với ngoại hình bình thường, cả người nhạt nhẽo như nước lọc.

Chỉ có thể trở thành con chó đ/ộc thân phá hỏng bầu không khí yêu đương của họ.

Bề ngoài tôi tỏ ra bình thản, khẳng định mình tuyệt đối không phải loại người cản trở bạn bè yêu đương.

Nhưng trong lòng thì nghiến răng nghiến lợi, ngay đêm đó đặt làm mấy chục ống th/uốc ức chế chuyên dụng cho AO, với giá c/ắt cổ.

Mấy năm liền, ngày nào tôi cũng mang theo hai ống th/uốc ứng chế.

Giám sát hai người họ mọi lúc mọi nơi.

Ai dám tỏ tình trước mặt tôi, tôi sẽ tiêm cho người đó một mũi.

Nhưng sau khi hai người họ phân hóa hoàn toàn, mọi chuyện bắt đầu vượt tầm kiểm soát.

Họ luôn bước vào kỳ mẫn cảm hoặc kỳ phát tình ngay trước mặt tôi.

Bám lấy tôi không rời.

Khiến tôi từ nhỏ đã được nếm trải cảm giác của một ông bố già.

Tôi nghi ngờ họ cố ý làm vậy.

Nhưng không có bằng chứng.

Hơn nữa độ tương thích của hai người họ quá cao, thường xuyên ảnh hưởng lẫn nhau trong thời kỳ đặc biệt.

Kỳ mẫn cảm của người này chưa qua, kỳ phát tình của người kia đã bị kí/ch th/ích đến sớm.

Khiến tôi luôn lo sợ ngày nào đó họ sẽ đ/á/nh dấu nhau ngay trước mặt mình.

Biến nhóm ba người thuần khiết chúng tôi thành cặp đôi và một con chó.

Vì vậy hàng tháng tôi đều ghi chú ngày đặc biệt của họ vào sổ tay.

Mỗi khi sắp đến ngày, tôi liền tìm cách phân tán hai người, còn bản thân thì trốn thật xa.

Nhưng dù đề phòng kỹ đến đâu, vẫn không tránh khỏi sơ hở.

2.

Hôm thứ hai, Cố Thì Y bước vào kỳ phát tình sớm ngay trước mặt tôi.

Cậu ấy nhìn tôi với đôi mắt ươn ướt, gò má ửng hồng, giọng nói mềm mại gọi tôi bằng anh:

"Anh… em khó chịu quá."

Tim tôi lập tức thắt lại.

Tôi liếc nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Lục Thương An mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi Cố Thì Y theo bản năng vươn tay lên ôm lấy gáy tôi, tôi lập tức tiêm th/uốc ức chế cho cậu ấy.

Tiêm xong một mũi, ánh mắt mơ hồ của cậu ấy lập tức trở nên trong veo.

Nhân lúc th/uốc vẫn còn hiệu lực, Lục Thương An cũng chưa có mặt, tôi vội đưa cậu ấy về căn trọ thuê ngoài trường.

Suốt đường đi, tôi dìu Cố Thì Y bước nhanh như bay, như thể có m/a đuổi phía sau.

Nhưng ngay trước khi bước ra khỏi cổng trường, phía sau vang lên giọng nói của Lục Thương An.

"Hai người định đi đâu thế?"

Tôi đành phải dừng bước:

"Thì Y phát tình rồi, tôi đưa cậu ấy về phòng trọ."

Đôi mắt đen của anh lập tức dán ch/ặt vào cánh tay tôi đang dìu Cố Thì Y, hình như còn đang nghiến răng ken két.

"Một mình cậu thì bất tiện lắm, để tôi đi cùng."

Nhìn mấy Alpha đang rình rập xung quanh chúng tôi, ánh mắt như đang chờ “nhặt của rơi”.

Tôi đành đồng ý.

Bước vào căn trọ Cố Thì Y thuê.

Dường như cậu ấy đã kiệt sức hoàn toàn.

Khẽ rên một tiếng rồi ngất đi trong lòng tôi, tay vẫn nắm ch/ặt vạt áo tôi không buông.

Không khí tràn ngập mùi pheromone của Omega.

Tôi không ngửi thấy, nhưng từ biểu cảm nhăn nhó khó chịu của Lục Thương An, tôi cũng có thể đoán được phần nào.

3.

Vốn định sắp xếp cho Cố Thì Y xong thì nhanh chóng dẫn Lục Thương An rời đi.

Nhưng ngay cả khi hôn mê, Cố Thì Y vẫn không quên nắm ch/ặt tay tôi.

Hễ tôi định rút tay ra là cậu ấy lại nhíu mày đ/au khổ.

Thấy Cố Thì Y thật sự không rời được tôi, tôi đành nhìn Lục Thương An:

"Tôi bị cậu ấy quấn lấy không thoát được, hay là cậu về trước đi?"

Anh sầm mặt lại, sau đó cười tỏ vẻ không để bụng:

"Không sao, Omega vốn yếu ớt mà, đến kỳ phát tình cũng cần người bên cạnh, sao tôi có thể so đo với cậu ấy được chứ?"

Mười phút sau, anh nhắn tin cho tôi:

"Cậu ấy vẫn còn quấn lấy cậu à?"

"Bao giờ cậu về?"

"Tôi qua đón nhé?"

"Tôi đang ở trước cửa rồi."

Tôi vừa định cầm điện thoại trả lời tin nhắn thì Omega trong lòng lại nhíu mày, vật vã như gặp á/c mộng.

Áo phông bị kéo lên, để lộ một mảng da trắng lạnh trên eo.

Tôi chỉ liếc nhìn một cái đã vội vàng quay đi như bị bỏng.

Cứng đờ tay chân kéo vạt áo cậu ấy xuống che lại.

Nhưng cậu ấy lại như bị ai đuổi trong mơ, lao vào lòng tôi, mắt nhắm nghiền kêu thét lên.

Một lúc sau, cậu ấy mới giãn lông mày, hai tay ôm ch/ặt lấy tôi không chịu buông.

Sợ làm phiền đến giấc ngủ của cậu ấy, tôi chỉ đành để cậu ấy tựa đầu vào lòng mình.

Thậm chí để cậu ấy nằm thoải mái hơn, tôi cũng leo lên giường nằm, hơi nghiêng người đặt đầu cậu ấy lên ng/ực mình.

Như mơ thấy đồ ăn gì đó, cậu ấy chép miệng, răng nanh nhẹ nhàng cắn vào.

4.

Mắt tôi lập tức trợn tròn, đẩy cậu ấy ra, suýt nhảy dựng lên.

Đầu Cố Thì Y "cộp" một tiếng đ/ập vào đầu giường.

Tôi vội vàng đặt đầu cậu ấy trở lại bụng mình.

Ngượng ngùng sờ lên ng/ực, tôi phát hiện nơi đó vẫn còn lưu lại dấu răng.

Cũng không đ/au lắm, nhưng cảm giác cứ... kỳ kỳ.

Thôi, kỳ phát tình lần sau nhất định phải tránh xa Cố Thì Y.

Đợi đến khi cậu ấy hoàn toàn yên lặng, đã là nửa tiếng sau.

Cầm điện thoại lên, khung chat giữa tôi và Lục Thương An đã lên tới 99+.

"Lâu thế rồi vẫn chưa xong sao?"

"Cậu muốn chăm sóc cậu ấy thì tùy, nhưng Beta và Omega ở riêng với nhau trong kỳ phát tình thế này… với tôi, một con chó đ/ộc thân, không ổn lắm."

"Sao không cho tôi vào? Tôi có thể cùng cậu chăm cậu ấy, kỳ mẫn cảm của tôi sắp qua rồi."

"Đừng đuổi tôi đi được không?"

"Cậu muốn bức tử tôi sao?"

Tin nhắn cuối cùng dừng ở năm phút trước, không còn tin mới nào hiện lên nữa.

Tôi sởn tóc gáy.

Chợt nhớ ra kỳ mẫn cảm của Lục Thương An vẫn chưa kết thúc.

Đúng lúc tâm trạng bất ổn nhất.

Danh sách chương

3 chương
21/03/2026 18:15
0
21/03/2026 18:15
0
21/03/2026 18:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu