Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nói xong, tôi cúi đầu ăn nốt chỗ cơm thừa trong bát. Tần Uyên thấy vậy nhíu mày lại.
5.
Sau khi tắm xong, tôi như thường lệ đi tìm Tần Tiêu. Nhưng lại thấy cậu ấy đang hút th/uốc và trò chuyện với Tần Uyên ngoài ban công.
Tần Uyên nghiêng đầu, giọng điềm nhiên:
- Em chẳng phải cũng gh/ét bỏ hắn sao? Sao nửa tháng không gặp, em đã có thể ăn đồ thừa của hắn rồi?
Bước chân tôi khựng lại.
Tôi nép vào góc tường.
Không có ý gì khác, tôi cũng rất muốn biết.
Chờ khá lâu, Tần Tiêu phả ra một làn khói. Giọng lười biếng vang lên:
- Anh à, em không giả tạo như anh được.
- Mặt ngoài một đằng sau lưng một nẻo, em chưa từng nói là gh/ét hắn.
Tần Tiêu quả thật chưa từng nói ra.
Nhưng tất cả đều hiện rõ trên nét mặt.
Chỉ còn thiếu việc nói thẳng vào tai tôi.
Không ngờ là, cậu ấy lại chế giễu Tần Uyên thẳng thừng như vậy.
Cậu ấy nhìn Tần Uyên, khẽ hừ mũi:
- Chỉ là ăn đồ thừa thôi, em không chịu được cảnh hắn lãng phí đồ ăn.
- Anh gh/en à? Vậy lần sau em để phần cho anh nhé?
Tần Uyên im lặng giây lát.
Nghiêng đầu hỏi cậu ta:
- Em không cảm thấy mình đối xử với hắn khác lạ sao?
- Khác chỗ nào? - Tần Tiêu dập tắt điếu th/uốc - Thôi, không hút nữa, về ngủ.
Cậu ấy quay người đi ra, phát hiện tôi đang trốn ở đây.
Nheo mắt:
- Lại nghe lén?
Nghe vậy, Tần Uyên cũng quay người giao ánh mắt với tôi.
Tôi vội vàng thu tầm mắt lại.
Lúng túng biện giải:
- Tôi... tôi chỉ tình cờ đi ngang qua.
6.
Sau khi dẫn tôi về phòng, Tần Tiêu đi tắm.
Tôi ngồi trên giường đợi cậu ấy như mọi khi.
Nhưng không hiểu sao tâm trí lại mơ hồ.
Việc tôi là người song tính, ngoài bố mẹ ra không ai biết.
Hồi nhỏ, tôi lén nói với người khác về cơ thể dị dạng này của mình, họ đều nhìn tôi như quái vật.
Khi bố mẹ biết chuyện, tôi bị đ/á/nh một trận.
Rồi bị nh/ốt trong nhà thờ họ quay mặt vào tường.
Cơ thể đầy thương tích khiến tôi đ/au đến mức không nhịn được khóc trong căn nhà thờ lạnh lẽo.
Họ nói cơ thể này là ân điển của trời cao, không phải ai muốn cũng có được.
Tôi gh/ét cơ thể này.
Tôi không hiểu nó có gì là ân điển.
Nó chỉ mang đến cho tôi nỗi đ/au vô tận.
Hành vi kỳ quái khiến tôi hoàn toàn bị cô lập.
Mọi người đều nói tôi có bệ/nh.
Tôi muốn giải thích, nhưng không biết nói thế nào.
Mãi đến khi họ đưa tôi đến đây, tôi mới hiểu ý nghĩa của từ "ân điển" mà họ nói.
Và x/á/c nhận rằng, họ chỉ coi tôi như công cụ kết hôn... không, đúng hơn là công cụ lấy lòng cặp người rắn này.
Tôi không có lựa chọn, cũng không cách nào từ chối.
Người rắn mắt cao, không thích thì trả về thẳng.
Không biết bố mẹ tôi dùng cách gì, có thể khiến tôi ở lại bên họ.
Nhưng, tôi hoàn toàn x/á/c nhận được việc Tần Uyên không thích tôi.
Tiếng Tần Tiêu mở cửa phòng tắm kéo tôi về thực tại.
Tôi ngẩng lên nhìn, Tần Tiêu chỉ quấn vội chiếc khăn tắm.
Khi nhìn rõ dáng vẻ của cậu ấy,
Mặt tôi lập tức nóng bừng, vừa x/ấu hổ vừa kinh hãi.
Chân Tần Tiêu đã biến lại thành đuôi rắn.
Rất dày, và cũng rất đẹp.
Khi quấn vào đôi chân tôi, luôn mang theo hơi lạnh.
Cậu ấy đi tới, ném khăn lên đầu tôi.
Tầm mắt bị che khuất.
- Nhìn chăm chú thế?
Vừa nói cậu ấy vừa cúi người áp sát tôi, chóp đuôi cũng men theo mắt cá chân tôi mà quấn lên.
Người tôi run lên.
Đưa tay gỡ chiếc khăn trên đầu, ánh mắt dán ch/ặt vào Tần Tiêu.
Giọng yếu ớt:
- Có thể... đừng lâu quá được không?
- Thật sự rất mệt...
Giọng điệu đầy vẻ yếu thế và van xin.
Nếu Tần Tiêu cứ tiếp tục như vậy, tôi thật sự sẽ bị cậu ấy hành hạ đến ch*t mất.
Tôi ngập ngừng, chủ động áp sát.
Hôn lên môi Tần Tiêu.
- Được không?
Tần Tiêu sực tỉnh, mặt đỏ bừng.
Đứng dậy lùi lại, có chút luống cuống.
Nhíu mày, nói giọng cứng nhắc:
- Thẩm Vụ, nói năng cho nghiêm túc, đừng có dỗi!
Ngập ngừng giây lát, lại lập tức bổ sung:
- Cũng đừng tùy tiện động tay động... chân!
Tôi "Ừ" một tiếng.
Hỏi cậu ấy:
- Vậy tôi không được phép hôn anh sao?
7.
Tần Tiêu không nói gì, nhìn tôi như nhìn m/a.
Tôi xuống giường, đi đến trước mặt cậu ấy.
Chưa kịp mở miệng, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Ngoài cửa vọng vào giọng Tần Uyên.
- Tần Tiêu, Tiểu Vụ có ở đó không?
Cậu ấy nói:
- Hôm nay là thứ Sáu, không phải thời gian của em.
Không đợi Tần Tiêu trả lời.
Tôi lại áp môi mình lên môi cậu ấy.
Trong ánh mắt kinh ngạc của cậu, lưỡi tôi luồn vào kẽ môi.
Li /ếm một cách vụng về.
Rồi khẽ lùi lại.
Ngẩng mặt lên, giọng rất nhỏ:
- Tối nay em muốn ngủ ở đây, được không?
8.
Yết hầu Tần Tiêu lăn một cái.
Một lúc sau, cậu ấy cứng đờ quay người đi về phía cửa.
Hạ thấp giọng, không biết nói gì với Tần Uyên.
Ánh mắt Tần Uyên nhìn qua rất nặng nề.
Rồi quay người rời đi.
Tần Tiêu "rầm" một tiếng đóng cửa, vẫy đuôi bước vào.
- Hắn đi rồi, em có thể ngủ ở đây.
Tôi bóp ch/ặt vạt áo, khẽ thở ra một hơi.
Nở nụ cười với cậu ấy:
- Cảm ơn anh.
So với Tần Uyên, tôi thà ở cùng Tần Tiêu hơn.
Miệng cậu ấy tuy rất đ/ộc, nhưng sẽ không đối phó với tôi như Tần Uyên.
- Chỉ cảm ơn thôi?
Tần Tiêu nhíu mày, vẻ bất mãn hiện rõ trên mặt:
- Lời cảm ơn của em rẻ rúng thế sao?
Tôi sững người.
Tần Tiêu lại nói:
- Chỗ của anh không phải nhà tế bần.
Tôi hiểu ý cậu ấy rồi.
Nhưng, lần trước Tần Tiêu làm quá đà, dù đã bôi th/uốc nhưng giờ vẫn còn hơi khó chịu.
- Nhưng thời gian của anh quá lâu, em không chịu nổi. - Tôi nói nhỏ.
Tần Tiêu biểu cảm không tự nhiên:
- Tại em yếu đuối quá.
- Nên em mới khổ. - Tôi nhìn Tần Tiêu, khẽ bổ sung:
- Còn rất mệt nữa...
Người rắn mỗi lần đều rất lâu.
Tôi khổ sở, cũng không thích.
Trước đây Tần Uyên từng khiến tôi ám ảnh tâm lý.
Lại không dám phản kháng.
Tần Tiêu "chép" một tiếng, nhìn tôi, quăng ra hai chữ.
- Lên giường.
Tôi cắn ch/ặt môi, tưởng Tần Tiêu không đồng ý.
Lên giường rồi cúi đầu cởi cúc áo.
- Em cởi cúc áo làm gì?
Tần Tiêu cũng lên giường, có vẻ đã hết kiên nhẫn với tôi.
- Đầu óc không linh hoạt thế?
Đuôi cậu ấy đã biến lại thành đôi chân dài.
Tôi dừng tay:
- Anh không định làm với em...
Tần Tiêu kéo chăn đắp:
- Lát nữa chưa bắt đầu đã khóc, anh lười dỗ.
- Ừ. - Tôi gài lại cúc áo, nằm xuống cạnh Tần Tiêu, trong phòng yên tĩnh.
Một lát sau, tôi không nhịn được lên tiếng.
- Em cũng không muốn khóc, nhưng anh dùng lực rất mạnh, bóp eo em cũng rất đ/au...
Tôi nói nhỏ:
- Vết tay trên eo mãi nửa tháng sau mới hết.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 17
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook