Ký Sự Lang Thang Của Mèo Hoa Rừng

Ký Sự Lang Thang Của Mèo Hoa Rừng

Chương 8

20/03/2026 06:48

Báo nghiêm túc nói:

- Nghe nói có một người phụ nữ dắt con đi dạo, tình cờ gặp phải một con mèo mẹ dẫn theo đàn con, chính là con tên Tiểu Hoa đó. Đứa bé kia định bắt con của Tiểu Hoa, Tiểu Hoa để bảo vệ con đã xông lên cào nó.

- Người phụ nữ đó hét thất thanh, gọi mấy bảo vệ đến, đ/á/nh ch*t Tiểu Hoa và đàn con ngay tại chỗ, thật thảm thương!

- Nghe con chó của bác bảo vệ nuôi nói, người phụ nữ đó còn tìm ban quản lý khu đòi bồi thường, còn yêu cầu gi*t hết tất cả mèo hoang trong khu.

- Ban quản lý đã ra thông báo, cấm mọi người cho mèo hoang ăn, nếu không sẽ truy c/ứu trách nhiệm.

- Con chó bảo, ban quản lý đã m/ua sẵn lồng và bao tải rồi, không biết lúc nào sẽ ra tay, bảo tôi mau chạy đi.

- Thật ra tôi cũng không muốn đi, đến chỗ mới lại phải đ/á/nh nhau tranh lãnh thổ, chân tôi còn chưa lành hẳn.

- Nhưng dù có phải đ/á/nh nhau, vẫn còn hơn bị đ/á/nh ch*t.

- Mấy người còn dắt theo mèo con nữa, mau đi thôi.

- Đi về phía đông qua hai con đường, có một khu dân cư cũ khá tốt, nhiều bà già cho mèo ăn, cũng không ai quản, tôi định đến đó ki/ếm sống. Mọi người đi cùng nhé, có nhau còn đỡ đần.

Xiaomei nói:

- Chúng tôi sẽ suy nghĩ thêm, nếu đến đó nhất định sẽ tìm anh.

Báo thở dài, chào tạm biệt chúng tôi, khập khiễng bước đi.

Xiaomei nói:

- Đợi thêm hai ngày nữa được không? Hai ngày nữa chúng ta sẽ đi.

Nhảy Nhảy đáp:

- Được, tôi cũng không nỡ rời cây công đức của mình.

Trên cái cây nhỏ của nó đã khắc rất nhiều vạch ghi công.

Tôi nói:

- Vậy chúng ta hành động cẩn thận, Đậu Đậu, con đừng chạy lung tung nữa, ở cùng chúng ta.

Mèo hoa lê vốn nhanh nhẹn, nếu gặp người bắt, tôi có thể câu giờ cho chúng.

Đậu Đậu gật đầu lo lắng, nó rốt cuộc đã lớn rồi, biết sợ hãi, cũng hiểu quý trọng mạng sống.

13

Thời tiết ngày càng lạnh.

Mèo hoang trong khu ngày càng ít đi, có khi cả ngày không thấy một con.

Chúng tôi cuối cùng cũng quyết định chuyển đi, Nhảy Nhảy cọ mặt vào cây công đức của mình, muốn lưu lại mùi hương lâu hơn chút.

Tôi an ủi nó:

- Biết đâu chúng ta còn có thể quay lại.

Xiaomei lưu luyến ngôi nhà cũ của nó, nó nói:

- Để tôi nhìn thêm một lần nữa.

Nó luôn tin rằng mẹ nó sẽ trở về, chỉ cần nó không rời đi, nhất định sẽ đợi được mẹ.

Chúng tôi đi đến dưới tòa nhà cũ, nó lặng lẽ nhìn lên một ô cửa sổ, khẽ nói:

- Mẹ ơi, tạm biệt.

Đột nhiên một người hét lên xông tới, chúng tôi hoảng hốt bỏ chạy tán lo/ạn, chỉ có Xiaomei đứng sững như trời trồng.

Tôi quay người lao về phía người đó, hét lớn:

- Xiaomei chạy mau!

Xiaomei lại đứng chắn trước mặt tôi, xúc động gào lên:

- Mẹ ơi, mẹ ơi!

Lúc này đến lượt ba chúng tôi ch*t lặng.

Người xông tới kia, nước mắt nhem nhuốc cả mặt, ôm ch/ặt Xiaomei khóc nức nở:

- Xiaomei ơi, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi!

Đậu Đậu nhăn mặt quay đi:

- Eo ôi! Người này bôi nước mũi lên lưng dì Xiaomei kìa!

Nhưng Xiaomei rất vui, kêu grừ grừ, dụi đầu vào lòng người đó.

Người phụ nữ khóc:

- Xin lỗi con, mẹ bị xe đ/âm, không thể đến đón con.

- Xiaomei chắc đói và sợ lắm! Khóc nức nở, mẹ không phải bỏ con đâu, Xiaomei tha thứ cho mẹ nhé.

- Mẹ tìm con mấy ngày rồi, khóc nức nở, mẹ tưởng không bao giờ gặp lại con nữa! Khóc nức nở, tìm được con thật tốt quá Xiaomei.

- May mà con còn sống Xiaomei! Khóc nức nở. Ôi Xiaomei của mẹ! Khóc nức nở.

Xiaomei li /ếm liếm mặt mẹ, an ủi:

- Con biết mẹ nhất định sẽ quay lại tìm con.

Người mẹ nói:

- Xiaomei giỏi lắm, tự chăm sóc bản thân tốt như vậy, Xiaomei tuyệt lắm, Xiaomei ơi, khóc nức nở.

Đậu Đậu vẫn chê:

- Eo ôi! Người ta bẩn thỉu quá!

Nhảy Nhảy thì cảm động lấp lánh nước mắt, cũng sắp khóc theo.

Mẹ Xiaomei cố gắng bình tĩnh lại, lấy khăn giấy lau nước mũi, mở chiếc hộp vận chuyển thú cưng trong tay:

- Xiaomei, mẹ đưa con về nhà, nhà mới của chúng ta đẹp lắm, có cửa sổ lớn, có thể phơi nắng.

Xiaomei dụi đầu vào chân mẹ, chạy đến trước mặt chúng tôi vui vẻ nói:

- Chúng ta cùng về nhà đi, chúng ta có thể về nhà rồi!

Nhảy Nhảy nhìn hộp vận chuyển, lại nhìn Xiaomei, vừa vui vừa buồn nói:

- Xiaomei, mẹ con không thể dẫn nhiều mèo như vậy đi được.

Xiaomei sững người:

- Vậy em cũng không đi, em muốn ở cùng mọi người.

Nhảy Nhảy nói:

- Đừng ngốc thế, làm mèo hoang có gì tốt đâu, hơn nữa mẹ em đã khó khăn lắm mới tìm được em, em không về nhà, bà ấy sẽ buồn lắm.

- Em dẫn Đậu Đậu đi đi, nó nhỏ con, trong hộp còn chỗ. Theo em, nó sẽ không phải đói nữa.

Nhảy Nhảy đẩy Đậu Đậu về phía Xiaomei, Đậu Đậu khóc lóc giãy giụa như hồi nhỏ, ôm ch/ặt chân Nhảy Nhảy:

- Mẹ ơi, con không đi, mẹ đừng bỏ con! Sau này con ăn ít thôi, con không bắt cá nữa đâu, mẹ ơi! Con không đi!

Nhảy Nhảy dịu dàng li /ếm đầu nó:

- Đậu Đậu là đứa bé ngoan, đứa bé ngoan phải nghe lời, đi theo dì Xiaomei trước, chúng ta sẽ tìm các con.

Đậu Đậu hỏi:

- Thật không?

Nhảy Nhảy nghiêm túc đáp:

- Tất nhiên thật, mẹ có bao giờ lừa con đâu.

Đậu Đậu nói:

- Vậy chúng ta móc đuôi nhé.

Hai chiếc đuôi mèo mướp lớn nhỏ quấn quýt lấy nhau.

Đậu Đậu lại vui vẻ, nhảy cẫng lên y hệt Nhảy Nhảy.

Mẹ Xiaomei đi tới, ngồi xổm trước mặt chúng tôi, giọng còn nghẹn ngào:

- Đây là bạn của Xiaomei sao? Cảm ơn các cháu đã chăm sóc Xiaomei.

Bà xoa đầu chúng tôi, lấy vài thanh xúc xích mèo trong túi cho chúng tôi ăn.

Đó là thanh xúc xích ngon nhất tôi từng ăn.

Xiaomei lưu luyến chia tay chúng tôi, dẫn Đậu Đậu chui vào hộp, được mẹ dẫn đi.

Xiaomei nói:

- Mẹ nói nhà mới của chúng ta ở phương nam, rất ấm áp, mùa đông cũng không có tuyết, mọi người nhất định phải đến nhé.

Đậu Đậu hét theo:

- Mẹ ơi, mẹ nhất định phải tìm con nhé! Con đợi mẹ! Con đợi mẹ cả đời!

Danh sách chương

5 chương
11/03/2026 12:10
0
11/03/2026 12:10
0
20/03/2026 06:48
0
20/03/2026 06:39
0
20/03/2026 06:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu