Vương tôn về hay chẳng về

Vương tôn về hay chẳng về

Chương 6

04/03/2026 09:53

Gương vỡ lại lành.

Đối diện, vẫn là những thứ từng đối diện thuở nào.

Nhà họ Bùi Dục đời đời bá quan tại kinh đô.

Mẫu thân chàng sao cho phép hắn đến Cô Tô?

Cũng chẳng đón tiếp tiểu nữ tử phú thương như ta về kinh.

Chia ly, vốn đã là kết cục tốt đẹp nhất giữa đôi ta.

Bùi Dục không hiểu tự lúc nào đỏ mắt.

Mở miệng nói ra, giọng đã khàn đặc:

- Ngươi với ta thuở ấy yêu nhau thắm thiết, cớ sao giờ lại thành ra nông nỗi này...

Ta ngậm ngùi không đáp.

Chỉ thở dài:

- Bùi Dục, ngươi chưa từng đứng ở vị trí của ta...

Cho nên chàng sẽ không hiểu ta đã gánh chịu bao áp lực từ mẫu thân ngươi.

Cũng như ta chưa từng đứng nơi vị trí của chàng.

Nên ta cũng không rõ năm đó chàng cưới ta, đã chịu đựng áp lực lớn đến nhường nào.

Bùi Dục bảo, vì ta mà làm mọi chuyện, hắn cam lòng tình nguyện.

Còn ta, khi cống hiến, cũng thản nhiên không hổ thẹn, một lòng một dạ.

Hắn chống lại áp lực thế tục, bất chấp trái ý tông tộc, cũng phải cho ta chính thất chi vị.

Mà ta, vì làm tốt phận làm vợ, cam tâm nhẫn chịu mọi chê cười từ khắp nơi.

Chúng ta ở năm tháng yêu nhau nhất, đã trao hết tất cả chân tình.

Thế là đủ rồi.

Không nên níu kéo mãi quá khứ.

Cũng đừng liều mình lao vào, đi lại con đường cũ.

- Bùi Dục. - Ta ngẩng đầu nhìn hắn - Đời người nhiều khi chính là vậy, sự đời trái ngang.

Chúng ta thuở ấy yêu nhau sâu đậm, đã vì thế mà trả giá quá nhiều.

Vậy nên đừng...

Đừng mãi vướng víu không buông.

Đừng cố làm điều không thể làm.

- Chúng ta đã thử một lần rồi, phải không?

Cả hai đều sống sung túc.

Cùng được gia tộc che chở.

So với những kẻ áo không che thân, thân bất do kỷ, đã là may mắn vô cùng.

Vượt non cao nước thẳm, tâm đầu ý hợp.

Bên nhau mấy năm, lưu lại một tử.

Vốn đã là duyên phận trời cho.

Lúc chia tay, cớ chi... cố chấp không buông?

Đến cuối con đường, ta lên tiếng trước:

- Về sau, đừng đến nữa.

Chúng ta... dừng ở đây thôi.

Quá khứ đâu tốt đẹp đến mức hoàn hảo?

Cần gì phải hoài niệm mãi?

Khoảnh khắc quay lưng rời đi.

Gió đêm lướt mặt, mang theo hương quế ven đường.

Ta chợt nhớ nhiều năm trước, phụ thân từng nói một câu:

- Có những nẻo đường một khi đã bước qua, chẳng thể ngoảnh đầu.

Có những người một khi đã lỡ làng, đành phải buông tay.

Thuở ấy ta không hiểu.

Nhưng giờ đã thấu.

Ta đã lầm lỡ một lần.

Không thể tái phạm.

Thu vàng mưa dầm, non nước hữu tình, chính là tiết trời Cô Tô đẹp nhất.

Nhớ một người, chi bằng thưởng ngoạn cả Giang Nam.

...

Năm thứ hai trở về Cô Tô, ta nhận được phong thư từ kinh đô.

Không ngờ đó lại là thư tay của Cát An trưởng công chúa.

Bà nói Bùi Dục bệ/nh nặng, sinh lòng cầu tử.

Th/uốc thang vô hiệu, chỉ mong ta về gặp mặt lần cuối.

Ta đứng dưới mái hiên, ngắm trời xa.

Tin tức như mũi kim đ/âm vào tim.

Dù ta tự nhủ đã buông bỏ, mũi kim ấy vẫn ở đó, âm ỉ nhức nhối.

Nhưng ta không thể quay đầu.

Một khi ngoảnh lại, công sức rời kinh năm nào đổ sông đổ bể.

Một khi quay về, ta lại trở thành Tạ Uẩn năm xưa r/un r/ẩy trong hầu phủ.

Không thể.

...

Ta tưởng mọi chuyện rồi sẽ qua, Bùi Dục sẽ từ từ đứng dậy.

Không ngờ lại đợi đến lúc trưởng công chúa đích thân tìm đến.

Thấy ta, bà khóc như mưa:

- Bổn cung không nỡ nhìn nhi tử hao mòn đến hôm nay, xin coi như ta cầu ngươi, đứa bé ngoan, hãy theo ta về?

Từ đầu đến cuối, ta không đáp ứng.

Phải nói sao đây?

Như một tấm gương.

Một người ra sức đ/ập, lầm tưởng sẽ không vỡ.

Về sau gương vỡ, nhưng người ấy không cho là vậy.

Tưởng rằng chỉ cần ghép lại, sẽ không còn vết tích.

Nhưng thiên hạ, làm gì có kỹ thuật ấy?

Gương đã vỡ, làm sao ghép, ghép thế nào mới được như thuở ban đầu?

Tình cảm giữa ta và Bùi Dục.

Như tấm gương bị trưởng công chúa đ/ập nát.

Dù có hàn gắn thế nào, cũng không cách nào không hờn oán.

Nhân sinh như thuở sơ phùng, xưa nay vốn chỉ là lời nói suông.

Không ai quên được những tháng năm lận đận đã qua.

Cũng chẳng ai trở lại được thuở ban đầu.

Trưởng công chúa khóc đến nghẹn lời, bất ngờ quỳ trước mặt ta:

- Đứa bé ngoan, ta có lỗi, ta thật có lỗi mà.

Khi làm tổn thương người khác, con người mãi không chịu nhận ra, thế nào là đúng, thế nào là sai.

Đợi đến khi gươm đ/ao xoay chiều, đ/âm vào chính mình, mới biết nỗi đ/au thấu xươ/ng là gì.

Cũng trong khoảnh khắc ấy hiểu ra.

Hóa ra, đã sai lầm thảm hại.

...

Trưởng công chúa như đi/ên cuồ/ng nắm ch/ặt vạt áo ta:

- Là ta, là ta đã làm sai tất cả, là ta năm xưa mê muội...

Bà mắt lệ nhòa, nào còn dáng vẻ quyền quý ngày trước.

- Dục nhi không phải con ta...

- Nếu là con ruột, năm đó nó cưới ngươi, dẫu ta bất mãn, cuối cùng cũng chiều theo...

- Nhưng nó lại không phải con ta! Nuôi con đã khó, nuôi con người khác càng khó hơn... Ta sao nỡ nhìn nó đi con đường chông gai ấy...

Ta đứng sững, rồi bừng tỉnh.

Trong lòng đã đoán ra đáp án.

- Dục nhi nó... nó là hoàng tử vậy.

Ta nhắm mắt, biết mình đoán trúng.

- Mẫu thân Dục nhi là Thục phi nương nương đã khuất.

- Bà vốn là dân thường, được hoàng đế đưa về cung. Hai người vốn rất mực yêu nhau, nhưng trong cung cấm, đâu cũng là thân bất do kỷ. Rốt cuộc, mài mòn hết tình nghĩa, như ngươi với Dục nhi vậy...

- Năm đó, Thục phi sinh con rồi mất, trước khi mất có di nguyện, mong con mình được thuận buồm xuôi gió, bình an lớn khôn, tránh xa âm mưu chốn cung đình.

- Hoàng đế không nỡ để người yêu thất vọng, đành đồng ý, giả báo hoàng tử đã tắt thở, sai người đem đứa trẻ ấy gửi gắm hầu phủ lúc nửa đêm.

- Khi ấy, Dục nhi chỉ là đứa trẻ mới chào đời. Ta tuy không phải mẫu thân ruột, nhưng mọi việc đều tự tay chăm lo...

- Ta vốn không có duyên con cái, cả đời này chỉ chăm một đứa trẻ này, nên đem hết hy vọng đặt vào nó...

- Dục nhi thiên tư thông minh, tuổi nhỏ đã xuất chúng, ta sinh lòng mê muội, nghĩ rằng thái tử chưa lập, nếu mấy vị hoàng tử kém cỏi, nó dựa vào m/áu mủ hoàng tộc, có lẽ còn tranh đoạt được...

Danh sách chương

4 chương
04/03/2026 09:54
0
04/03/2026 09:53
0
04/03/2026 09:53
0
04/03/2026 09:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu