Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta đứng một mình trên đầu thuyền, ngắm nhìn dòng nước mênh mông cuồn cuộn.
Hai bên bờ liễu mảnh mai xanh biếc, núi non nhuộm một màu ngọc bích.
Lần này ra đi, non cao nước dài, trời rộng đất cao, con đường phía trước mênh mang.
Từ nay không ai có thể bẻ g/ãy đôi cánh của ta, giam cầm ta trong lồng chật hẹp.
Đây đã là kết quả tốt nhất ta có thể lựa chọn.
3
Thuyền lướt trên mặt nước, cảnh vật mờ ảo.
Ta mở hành lý, bên trong ngoài ngân phiếu còn có một chiếc trâm ngọc quý giá.
Đó là vật đính ước Bùi Dục tặng ta khi mới quen nhau.
...
Bỗng nhiên ta nhớ lại lần đầu gặp Bùi Dục mấy năm trước.
Cũng vào tiết trời se lạnh đầu xuân, Tô Châu bắt đầu đ/âm chồi nảy lộc.
Bùi Dục theo khâm sai nam hạ tuần tra, lạc đường trên núi rồi lăn xuống vực, chân bị thương nặng.
Đúng lúc ta dẫn người vận chuyển hàng hóa trở về, c/ứu được chàng.
Bùi Dục lúc ấy, chưa có được vẻ chững chạc như bây giờ.
Chàng cười gượng, xin ta một chén trà.
Tựa vào gốc cây bên đường núi đầy hoa dại, khẽ hỏi với chút bối rối:
"Tạ cô nương có tin... vào tình yêu sét đ/á/nh không?"
Mấy ngày sau, Bùi Dục lành vết thương, nửa đêm theo người đến đón rời đi.
Sau đó, chàng nhờ người gửi thư từ, thi tập, cùng lụa là trang sức thời thượng ở kinh thành.
Rồi chàng quỳ trước mặt phụ thân, thề không lấy ta thì thôi.
Phụ thân thở dài: "Họ Bùi là danh gia vọng tộc trăm năm, nhà ta tuy có của cải nhưng rốt cuộc chỉ là con buối. Vận nhi, làm dâu kinh thành khó lắm con ạ."
Lúc ấy ta không tin.
Về sau, ta một lần lại một lần tự hỏi, sao năm đó mình không chịu tin.
Giá như biết trước.
Đâu đến nỗi... lỡ làng bao nhiêu năm trời.
...
Ngày đầu tiên bước vào hầu phủ, mẹ Bùi Dục là Cát An trưởng công chúa ngồi trang nghiêm trên chính đường, nhìn ta từ đầu đến chân như xem một món đồ.
"Nhà cô Tạ có những ai?"
Ta cung kính đáp, gia tộc ở Tô Châu, đời đời buôn b/án.
Bà chậm rãi nhấp ngụm trà, sắc mặt chợt biến đổi.
"Xem ra không có một ai làm quan triều đình."
"Thôi cũng được, tránh xa chốn quan trường tranh đua, chưa hẳn không phải chuyện tốt."
Miệng nói vậy nhưng nét mặt đầy kh/inh thường.
Từ xưa đọc sách là thượng phẩm
Dù họ Tạ ở Tô Châu là đại hộ nuôi tằm, năm nào cũng quyên góp tiền của cho chùa chiền, lại cùng quan phủ xây dựng thủy lợi, mở trường học.
Nhưng trong mắt người hầu phủ, thân phận như ta không xứng với Bùi Dục.
Ấy thế mà Bùi Dục quỳ suốt hai ngày hai đêm trong phủ, từng lời thấm m/áu.
"Mẫu thân, nhi tử đã thề từ lâu, đời này không lấy Tạ Vận thì thà không cưới."
"Tâm can con, đã thuộc về nàng ấy rồi."
"Kiếp này nếu không thể đón nàng về, con nguyện suốt đời đ/ộc thân."
Mẹ Bùi Dục nổi trận lôi đình.
Nhưng bà chỉ có một mụn con.
Cuối cùng, không nói đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ tìm cách trì hoãn.
Bùi Dục vì quỳ dưới mưa lạnh, suýt mê man vì sốt.
Nhân lúc tiểu đồng không để ý, chàng chống giường dậy, c/ầu x/in đến tận hoàng thượng.
Thánh thượng tuổi cao tính tình càng hiền hậu, chọn lúc rỗi nghe Bùi Dục kể chuyện quen biết ta.
Cuối cùng, ngài cười cảm khái:
"Nghe ngươi nói thì Tạ cô nương tài hoa xuất chúng, tâm địa lương thiện, quả là hiếm có, lại cùng ngươi đồng niên, cũng xứng đôi vừa lứa."
Hoàng thượng tuy không chỉ hôn, nhưng cũng mặc nhiên ưng thuận.
Gia đình Bùi Dục không dám phản đối nữa.
...
4
Ta với Bùi Dục quen nhau năm năm, thành thân bốn năm.
Mỗi ngày sống trong hầu phủ đều cảm thấy lạc lõng.
Ta gắng học lễ nghi, học quản gia, học tiếp khách, muốn xứng danh thế tử phu nhân.
Nhưng dù có nỗ lực đến đâu, vẫn luôn sai.
Bước đi quá nhẹ, không có khí thế chủ mẫu.
Nói năng quá dịu dàng, không đáng mặt.
Ngay cả chiếc áo ta tự tay may cho Bùi Dục, cũng bị mẹ chồng chê vải thô, tay nghề không bằng cung nữ, không đáng mặt.
Ngay cả việc quản lý cửa hiệu, cũng bị mẹ Bùi Dục chê trách.
Triều đình ta phong tục cởi mở, chưa từng có lệ cấm phụ nữ xuất đầu lộ diện.
Vì vậy ngay từ đầu, ta đã quyết tâm thi thố tài năng.
Về sau, có lần thánh thượng vi hành, ghé vào cửa hiệu ta kinh doanh.
Đó là một minh quân.
Dù đã cao tuổi nhưng đôi mắt vẫn sáng như sao.
Thấy ta mặc cả với khách hàng, ngài chỉ mỉm cười quan sát không lên tiếng.
Lúc ấy ta không nhận ra ngài là hoàng đế, chỉ tưởng là lão gia nhà giàu nào đó.
Tiến lên hỏi ngài muốn m/ua gì.
Ngài bảo, chỉ xem qua thôi.
Ta nhận ra đó là khách đại gia, nhiệt tình giới thiệu hàng mới.
Cuối cùng, như dự đoán, vị khách ấy chi tiêu kinh người.
Văn phòng tứ bảo đủ các kiểu dáng, phải bốn người mới khiêng hết.
Ngài còn m/ua một chiếc trâm ngọc hình hoa lan.
Ngọc dùng loại thượng hạng.
Kiểu hoa lan do họa sư mới vẽ.
Còn khắc chạm thì do lão thợ cả mất hai tháng trời mới hoàn thành.
Chiếc trâm như thế, dù là hàng dân gian nhưng đem tiến cung cũng chẳng thua kém vật tinh xảo nào.
Về sau, lần đầu tiên ta tham dự yến tiệc trong cung.
Nhìn thấy người ngồi trên cao mới biết, hóa ra vị khách hào phóng ngày ấy chính là thánh thượng.
Bùi Dục dắt ta bái kiến.
Ta thậm chí không dám ngẩng đầu.
Ai ngờ thánh thượng thấy ta không chút ngạc nhiên, chỉ cười hiền hậu.
Lúc này ta mới hiểu, ngài đã biết rõ thân phận ta từ trước.
Hôm ấy, ngài chỉ mượn cớ m/ua hàng để gặp ta một lần.
...
Thánh thượng đối đãi với Bùi Dục rất tốt.
Ăn mặc ở đi lại, công việc quan trường, hỏi han đủ điều.
Cuối cùng lại dặn dò.
"Ngươi còn trẻ, có việc khó tránh va vấp."
"Đừng nóng vội, từ từ mà học, các đại thần bộ Binh sẽ chỉ bảo ngươi chu đáo."
Rồi ngài lại đưa mắt nhìn ta.
"Ngươi cưới được phu nhân này cũng là phúc phần."
"Không tự ti cũng chẳng kiêu ngạo, nói năng ôn tồn thấu tình, tính toán nhanh như chớp, đúng là có duyên buôn b/án."
"Triều đình rất cần người như thế, đợi khi nào cửa hiệu mở rộng hơn, trẫm sẽ phong làm thương nhân hoàng gia cho nàng."
Ta không ngờ hoàng thượng lại tốt bụng đến vậy.
Vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không ngừng tạ ơn.
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook