Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nàng khẽ nói.
Ta nghiêng đầu.
“Về sau, chẳng phải sẽ không còn đ/á/nh nhau nữa?”
Ta cọ cọ vào tay nàng.
Ừ.
Không cần nữa.
Nàng cúi đầu, vùi mặt vào bờm của ta.
Lâu lắm không ngẩng lên.
Sáng hôm sau, toàn quân tập hợp.
Ta nằm dưới chân Nhi Nhi, buồn ngủ díp mắt, đang thiu thiu ngủ, chợt nghe có người gọi tên ta.
“Lợn binh Bảo Châu, gặp nguy không sợ, bắt gián điệp khôn ngoan, giữ lương có công!”
Ta mơ màng ngẩng đầu, thấy Đại Ngưu bưng một vật đen thui, trang trọng đeo vào cổ ta.
Là một tấm bài đồng.
Thô ráp, góc cạnh còn vết mài gai góc.
Ta cúi nhìn tấm bài này, hồi lâu không tỉnh lại.
Nhi Nhi ngồi xổm xuống, ôm lấy ta: “Bảo Châu, ngươi là anh hùng rồi!”
10
Chiến tranh kết thúc, đại quân giải tán tại chỗ.
Kẻ về quê làm ruộng, người vào thành ki/ếm sống.
Lại có kẻ ở lại doanh trại, cải tạo kho khí giới bỏ hoang thành xưởng thợ, lách cách đóng nông cụ.
Ta cùng Nhi Nhi dọn vào trong thành.
Gọi là thành, kỳ thực giống công trường lớn hơn.
Tường thành sứt mẻ, đường phố gồ ghề, nhà dân bị đ/ốt ch/áy chỉ còn khung đen xém.
Các bà nội trợ dựng bếp dưới khung nhà, khói bếp từ đống đổ nát ngoằn ngoèo bay lên.
Cha Nhi Nhi được suy cử tạm quản chính vụ, mỗi ngày trời chưa sáng đã ra khỏi nhà, nửa đêm mới về.
Công văn trên bàn chất cao như núi, trà từ nóng để ng/uội, chẳng hề động đến.
Nhi Nhi không có việc gì làm, dắt ta dạo phố.
Dạo mấy ngày, nàng phát hiện một chuyện.
“Bảo Châu,” nàng chăm chú nhìn mắt ta, “trong thành không còn trâu nữa.”
Nàng nói đúng.
Chiến mã thì còn vài con, đó là công thần sống sót.
Sau khi giải ngũ nuôi ở chuồng ngựa phía tây thành, mỗi ngày được cho ăn thức ngon, lông da chải bóng.
Nhưng trâu cày một con cũng không.
Trâu chạy chậm, chuồng trâu mục tiêu lớn.
Khi quân địch đi qua, trâu là thứ chịu tai họa đầu tiên.
Gi*t ăn thịt, không mang đi được thì đ/ốt chuồng.
Thế là xuân về.
Ruộng vẫn bỏ hoang.
Lão Chu là người đầu tiên tìm đến.
Ông đứng ngoài cổng sân, hai tay xoa xoa, hồi lâu mới mở miệng: “Tướng quân... Cố đại nhân, vợ nhà tôi bệ/nh rồi.”
Cha Nhi Nhi bỏ công văn xuống, đứng dậy rót trà mời.
Lão Chu không nhận, chỉ nhìn ta đang ngồi xổm dưới hiên phơi nắng.
“Trâu cũng hết rồi.” Ông nói, “sắp đến mùa cấy mà ruộng vẫn...”
Ông không nói hết.
Ta đứng dậy, rũ lông, từ từ đi đến trước mặt ông.
Lão Chu cúi nhìn ta.
Ta ngẩng nhìn ông.
Ông sửng sốt.
Nhi Nhi từ trong nhà chạy ra, tay nắm ch/ặt dây của ta.
Nàng nói: “Chú Chu, Bảo Châu có sức lực.”
Lão Chu há hốc mồm.
Ta quay người, bước ra ngoài cổng.
Đi hai bước, quay đầu lại, khịt mũi với ông.
Lại đây.
11
Khi đồng loại còn mơ hồ trong chuồng lợn, ta đã thấu hiểu trí tuệ tối thượng của sinh tồn.
Lúc trước đối mặt nguy cơ thành tiệc thịt lợn, ta bắt gián điệp nước địch, thành công giải vây cho đại quân.
Nay, chiến lo/ạn kết thúc, ta cũng phải nhanh chóng tìm việc nên làm.
Thà sống thành thứ không thể thiếu còn hơn chờ vận mệnh an bài.
Mùa vụ bận rộn, không có trâu, ta chủ động đến trước cày bừa, gánh vác trọng trách cày ruộng.
Mùa xuân năm ấy, ta cày hai mươi bảy mẫu ruộng.
Không chỉ nhà lão Chu.
Cày xong nhà họ Chu, nhà Lý bên cạnh tìm đến.
Cày xong nhà họ Lý, nhà Vương đầu làng tìm đến.
Truyền mười, mười truyền trăm, trong ngoài thành đều biết nhà Cố đại nhân nuôi con lợn biết cày ruộng.
Nhi Nhi may cho ta chiếc áo giáp nhỏ, lót chỗ dây thừng cọ xát.
Đây chỉ là khởi đầu.
Sau thu hoạch, trong thành bắt đầu sửa đường.
Tường thành vá lại, đường phố vẫn như cũ.
Ngày nắng đầy bụi, ngày mưa hai chân lấm bùn.
Lão Ngô b/án rau ngã ba lần ở ngõ hẻm, lần cuối cùng cả người lẫn giỏ lăn xuống mương.
Đá sửa đường chở từ mỏ đ/á ba mươi dặm ngoài thành.
Không có trâu, phải dùng ngựa và người kéo.
Lão Ngô dẫn đầu đứng trước xe gỗ.
Sau lưng ông đứng hơn chục người, đều là hàng xóm, có kẻ b/án rau, thợ c/ắt tóc, người b/án trà.
Còn có ta.
Dần dần, ta thành bảo bối mọi người trong thành tranh nhau cần đến.
Trên người ta treo chiếc gùi nhỏ, giúp bà con vận chuyển vật tư.
Cứ thế, làm suốt ba năm.
Ba năm thành thị càng ngày càng lớn.
Mọi người lại có trâu cày và xe lừa.
Việc của ta ngày càng ít.
Ta không buồn.
Trâu kéo được nhiều hơn, lừa chạy nhanh hơn, thế là tốt.
Vốn dĩ nên như vậy.
Chỉ là đôi khi đi ngang bờ ruộng, con trâu vàng già từ xa thấy ta, dừng bước, kêu một tiếng “nghé”.
Ta khịt mũi đáp lại.
Nó tiếp tục cày ruộng.
Ta tiếp tục bước đi.
Mùa thu năm ấy, cha Nhi Nhi vào cung.
Không phải đ/á/nh vào, mà được người khiêng vào.
Vị tướng đ/á/nh trận nửa đời, một sớm cởi giáp trụ, thay long bào.
Được người hộ tống, từng bước lên điện các cao nhất.
Tiếng hô “vạn tuế” rung động bụi bặm trên nóc điện.
Hôm ấy, ta theo Nhi Nhi vào ở hoàng cung.
Hoàng cung rộng lớn, hơn cả tòa thành.
Vườn ngự có non bộ, hồ nước, chim quý thú lạ.
Con hươu môi trắng trong góc luôn nhìn ta qua song sắt, ánh mắt bối rối.
Chắc đang nghĩ: Giống lợn gì đây, sao được tự do đi lại khắp vườn?
Ta chẳng thèm giải thích.
Chiến công.
Lòng dân.
Nói nó cũng không hiểu.
12
Triều mới dựng lên, trăm việc đợi chờ.
Cha Nhi Nhi mỗi ngày bận không chạm đất.
Mẹ nàng được dân chúng thờ phụng, hương khói không dứt.
Kẻ bảo bà là hổ nữ tướng môn, người gọi bà là anh hùng cái thế.
Nhi Nhi cũng bận.
Trong cung mời thái phó, mỗi ngày bài vở xếp kín mít.
Tứ thư ngũ kinh, sách lược trị nước, còn có cưỡi ngựa b/ắn cung.
Nàng học chăm chỉ, thái phó khen thông minh, nàng không cười, chỉ hỏi: “Đủ chưa?”
Thái phó ngẩn người: “Công chúa hỏi đủ cái gì?”
Ta cũng không rảnh.
Trong cung đất rộng, không ai quản.
Mỗi ngày trong sân luyện thành cơ bắp cuồn cuộn.
Cũng kết nhiều bạn.
Chó vàng Đông sở nuôi, vốn là giữ cửa canh nhà, rất hung dữ.
Lần đầu gặp mặt nhe răng với ta, ta nằm xuống lăn một vòng, nó ngẩn người, lại gần ngửi ngửi.
Từ đó mỗi ngày tuần tra qua sân ta, đều vào chào hỏi.
Còn tổ chim sẻ kia.
Không biết theo cách nào, từ biên ải theo về làng, từ làng theo đến kinh thành, nay lại theo vào cả hoàng cung.
Chương 7
Chương 8
Chương 18
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook