Xuyên Không Mang Bầu Chạy Trốn... Vẫn Không Thoát!

Nghe xong, ký ức về bản tin sáng vài ngày trước lóe lên trong đầu tôi.

"Vậy Bạch Lạc bị b/ắt c/óc là do anh?"

Diễn Thời Uyên gật đầu.

Hóa ra là vậy.

Tôi mừng rỡ vì lúc đó đã bỏ trốn khỏi biệt thự. Nếu tiếp tục ở bên Diễn Thời Uyên, có lẽ tôi cũng sẽ bị bắt nốt. Suy cho cùng, giữa một người đang mang th/ai và một vị hôn phu, kẻ b/ắt c/óc chắc chắn nghĩ đe dọa người mang th/ai sẽ có tỷ lệ thành công cao hơn.

Giờ Diễn Thời Uyên tìm đến đây. Chẳng phải tôi và bé cưng cũng sẽ gặp nguy hiểm sao?

Tôi liếc hắn một cái đầy oán h/ận, ánh mắt ra hiệu bảo hắn cút khỏi chỗ tôi ngay lập tức.

Diễn Thời Uyên siết ch/ặt tay tôi:

"Em yên tâm, mọi chuyện đã giải quyết xong cả rồi."

"Sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra nữa."

Tôi "ừ" một tiếng, cúi đầu nhìn đôi tay đan vào nhau của chúng tôi mà ngẩn ngơ.

"Anh xin lỗi, lẽ ra anh nên giải thích với em sớm hơn."

Tôi lẩm bẩm: "Bây giờ cũng chưa muộn mà."

Diễn Thời Uyên khẽ cười, in một nụ hôn lên mu bàn tay tôi. Mu bàn tay như bị môi hắn làm bỏng rát. Tôi co rúm người lại, không còn định giãy giụa thoát khỏi vòng tay hắn nữa.

Diễn Thời Uyên nâng mặt tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Chu Miễn, nguy hiểm đã qua hết rồi."

"Em có thể cùng anh về nhà không?"

Tôi co quắp ngón tay, do dự hồi lâu. Cuối cùng vẫn gật đầu với hắn: "Ừ thì... được vậy."

Trước khi đi, tôi muốn chào tạm biệt anh hàng xóm. Diễn Thời Uyên đi cùng tôi. Không ngờ vừa gặp mặt, anh hàng xóm và Diễn Thời Uyên lại còn thân thiết với nhau hơn cả tôi.

"Không ở thêm vài ngày nữa à? Vội đưa người ta về thế?"

Diễn Thời Uyên gật đầu: "Ừ, điều kiện sinh hoạt và y tế ở đây không đảm bảo."

Ánh mắt tôi liên tục di chuyển qua lại giữa hai người họ. Anh hàng xóm cười ha hả giải thích: "Tôi n/ợ hắn một ân tình, lần này hắn nhờ tôi đi theo bảo vệ cậu."

Thảo nào! Suốt thời gian qua, anh hàng xóm ngày nào cũng quan tâm tôi. Anh thường xuyên mang cơm đến, bảo nấu cho một người khó nấu nên tiện tay làm phần cho tôi. Mỗi lần tôi định ra ngoài đều vô tình gặp anh. Anh luôn hỏi tôi đi đâu rồi lại bảo tiện đường đưa đi. Có lúc tôi còn tự huyễn hoặc nghĩ anh thích mình. Hóa ra đều do Diễn Thời Uyên!

Tôi giơ tay véo cánh tay Diễn Thời Uyên một cái.

"Anh đành chịu thôi," Diễn Thời Uyên giải thích, "Vì em cứ mãi muốn bỏ đi, anh đành tạm thời chiều theo ý em."

"Nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn cho em, nên mới phải ra hạ sách này."

Thôi thì chuyện đã rồi, tôi đành phải chấp nhận vậy.

Vài tháng sau, tôi và Diễn Thời Uyên cùng chọn phương pháp mổ lấy th/ai. Bạch Lạc là người trực tiếp phẫu thuật cho tôi. Tiếng khóc oe oe vang lên trong phòng mổ. Một lát sau, Bạch Lạc bế bé cưng đưa sát mặt tôi:

"Nhìn này, một bé Alpha hồng hào khỏe mạnh này!"

Đầu óc tôi vẫn còn đơ ra, chỉ nhìn thấy đôi chân mũm mĩm hồng hào của bé. Tôi ngây ngô hỏi: "Cậu lén làm gì nó rồi? Sao trông như vừa luộc chín vậy..."

Bạch Lạc cười đến mức suýt làm rơi bé: "Sao cậu lại nói bé cưng của chúng ta như vậy chứ?"

"Yên tâm đi, một thời gian nữa bé sẽ trắng trẻo ngay thôi."

Vừa ra khỏi phòng mổ, Diễn Thời Uyên và Tiểu Thất lập tức vây quanh. Hắn lắp bắp hỏi:

"Vợ yêu, em có đ/au không? Có khó chịu không? Có cần anh tiết hormone an thần không..."

Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn mất bình tĩnh như vậy. Tôi nhíu mày, càu nhàu:

"Diễn Thời Uyên, anh làm ồn quá đấy!"

Diễn Thời Uyên vội ngậm miệng. Thấy vậy, Tiểu Thất đứng bên cạnh không dám phát ra tiếng động nào. Vốn dĩ nó không có biểu cảm gì, nhưng lúc này trên bảng điện tử lại nhấp nháy liên tục biểu tượng mừng rỡ và nước mắt, trông như sắp đi/ên lên vậy.

Khi đã hồi phục đôi chút, tôi sai Diễn Thời Uyên lấy cuốn từ điển đến.

"Bé cưng đã chào đời mà chúng ta còn chưa đặt tên cho con."

Diễn Thời Uyên ngồi cùng tôi lật giở từng trang: "Ừ, em quyết định đi, con mang họ em."

"Đương nhiên rồi! Tôi đẻ ra mà, tất nhiên phải theo họ tôi."

"Còn anh đã có Tiểu Thất mang họ Diễn rồi."

"Tiểu thiếu gia, tôi đây!"

Tiểu Thất nghe thấy tên mình lập tức lao đến định đẩy Diễn Thời Uyên ra. Tôi tùy ý lật trang, tùy tiện chỉ một chữ. Thế là tên bé cưng đã được chọn. Tên nó sẽ là Chu Diễn Ninh.

"Diễn Thời Uyên, đi bế con lại đây cho tôi xem."

Bé cưng trong vòng tay Bạch Lạc trông khá to, nhưng khi vào tay Diễn Thời Uyên lại trở thành một cục búp bê tí hon. Đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại, tò mò ngắm nhìn chúng tôi. Đáng yêu đến mức tôi muốn cắn ngay vào bầu má phúng phính của bé.

Gọi Tiểu Thất lại gần, tôi bảo nó chụp giúp chúng tôi bức ảnh gia đình ba người. Dù ban đầu là xuyên không đến đây một cách bất đắc dĩ, nơi đất khách quê người... Nhưng giờ đây... Tôi không còn cô đ/ộc nữa, đã có một mái ấm nhỏ của riêng mình rồi!

Danh sách chương

3 chương
04/03/2026 03:59
0
04/03/2026 03:57
0
04/03/2026 03:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu