Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh trai gh/ét tôi nói chuyện khó nghe.
Ném tôi vào trường quý tộc để học cho nhớ.
Con gái ruột không được bố thương mẹ yêu, tính tình chua ngoa đầy gai góc.
Tôi: "Vậy là chị sướng rồi, không phải nuôi bố mẹ già, còn được hai cái ATM miễn phí."
Thái tử bị con riêng khiêu khích, tính khí ngày càng u ám nóng nảy.
Tôi: "Anh cũng sướng nữa, sinh ra đã là vua sói đứng trên đỉnh cao, tùy ý bày binh bố trận, con riêng muốn b/án đứa nào cũng được."
......
Một học kỳ trôi qua, anh trai kế sốt ruột hỏi quản gia:
"Bây giờ nó có đang khóc lóc van xin được về nhà không?"
Quản gia gật đầu:
"Cũng gần giống vậy. Các bạn học của tiểu thư đều khóc lóc năn nỉ mời cô ấy về nhà chơi, hiện tiểu thư đang phân vân không biết theo ai về hưởng phước đây."
Anh trai kế: ?
1
Từ nhỏ tôi đã biết nói lời hay ý đẹp.
Sau khi mẹ dẫn tôi về nhà họ Thẩm, anh trai kế Thẩm Niệm Hoài luôn gh/ét cay gh/ét đắng tôi.
Ngay cả bố dượng cũng nhận ra không ổn.
Trên bàn ăn, bố dượng trầm giọng bảo anh ấy phải đối xử tốt với em gái.
Thẩm Niệm Hoài đột nhiên lạnh mặt, đ/ập bát xuống bàn.
"Mấy người cứ vui vẻ một nhà với nhau đi, kéo tôi vào làm gì!"
Bố dượng tức gi/ận giơ tay định t/át.
"Đồ nghịch tử!"
Tôi lập tức đứng dậy vỗ tay.
"Bát vỡ tốt quá, vỡ vỡ bình an, tuổi tuổi phú quý, nhà mình sắp lên tầng cao mới rồi, bố cứ chờ hưởng phước đi!"
Thẩm Niệm Hoài: "..."
Bố dượng: "..."
Không khí im ắng.
Quản gia lẳng lặng mang bộ bát đũa mới cho Thẩm Niệm Hoài.
Bố dượng âm thầm thu tay về.
Thoắt cái ba năm trôi qua.
Nhờ có tôi, hai bố con chưa từng cãi nhau lần nào.
Để lấy lòng Thẩm Niệm Hoài, ngày nào tôi cũng lẽo đẽo theo sau anh.
Anh bị sặc nước, tôi reo lên:
"Anh sặc tốt quá, càng sặc càng có, anh sắp hưởng phước rồi!"
Thẩm Niệm Hoài mặt đen như cột nhà ch/áy.
Anh táo bón tâm trạng không tốt, tôi khen ngợi:
"Anh tôi tinh lắm, phân bón không chảy ra ruộng người, biết hưởng phước gh/ê!"
Thẩm Niệm Hoài nghiến răng nghiến lợi.
Anh sốt 40 độ nằm bất tỉnh trên giường.
Tôi ứa nước mắt kéo chăn đắp cho anh.
Thở dài: "Anh tôi phúc phận thật, mới hơn hai mươi đã sắp được sang bên kia hưởng phước."
Thẩm Niệm Hoài không chịu nổi nữa.
Hấp hối giữa cơn bệ/nh bỗng bật dậy.
Dốc hết sức lực gào vào mặt tôi:
"Triệu Tiểu Nha, cút ngay cho tao!!!"
Tôi cảm thấy thất bại ê chề.
Rõ ràng tôi đã nói hết lời tốt đẹp.
Vậy mà anh lại càng gh/ét tôi hơn.
2
Hôm sau, Thẩm Niệm Hoài đóng gói tôi ném vào trường quý tộc.
Lại còn bắt ở nội trú, không việc không được về nhà.
Mỹ danh là rèn luyện tôi.
Trước cổng trường, Thẩm Niệm Hoài méo mó miệng cười.
"Người trong này đứa nào cũng giàu có quyền thế, tính tình thì đặc biệt lắm. Em gái, mày sắp hưởng phước rồi."
Anh ta cười như phản diện rồi phóng xe bỏ đi.
Tôi nhìn theo bật cười.
Thích nhất là nói chuyện với người cá tính!
Như bạn cùng bàn mới của tôi.
Một tiểu thư quý tộc nhuộm tóc cầu vồng.
Cô ta nhai kẹo cao su nhìn tôi từ đầu đến chân.
"Này, cô là ai?"
Tôi đưa mắt khỏi đường kẻ mắt khói ấn tượng của cô.
"Chào cậu, tớ tên là Triệu Tiểu Nha."
Vừa dứt lời, cả đám xung quanh cùng đàn kiến dưới đất cười ồ.
"Chưa nghe tên nào thổ thiển thế."
"Như con nhà quê ấy, vào trường ta kiểu gì thế?"
"Chắc là học sinh đặc cách hoặc con riêng nhà nào đấy, quen đi."
......
Bạn cùng bàn kiêu ngạo của tôi nghe những lời chế giễu ấy.
Mặt càng lúc càng lạnh.
Cô ta đ/ập bàn đứng dậy.
"Không có việc gì làm à? C/âm hết cho tôi!"
Không khí yên ắng.
Mọi người sắc mặt khác nhau.
Có kẻ lén lút đảo mắt.
Tai tôi thính, nghe được giọng thì thào:
"Đại tiểu thư Bùi lại nổi cơn gì nữa?"
"Bị chạm tự ái đấy, tên cũ của ả còn thổ hơn, gọi là Hà Kim Hoa cơ."
"Phụt——"
Bạn cùng bàn cúi đầu, mái tóc che khuất thần sắc.
Tôi để ý thấy tên trên trang sách của cô.
Bùi Lãng.
Tên bây giờ rất hay.
Nhưng Hà Kim Hoa cũng không tệ.
Tôi chủ động chụp miệng:
"Nè bạn cùng bàn, cậu biết không, tên tớ là bà nội đặt. Bà bảo hồi nhỏ tớ yếu lắm, mấy lần suýt đi gặp ông bà, nên bà đổi tên khai sinh thành Triệu Tiểu Nha, bảo tên thổ cho dễ nuôi. Sau đó tớ khỏe mạnh lớn phổng, mọi người đều khen tên này phúc khí đầy nhà!"
"Người nhà cậu chắc cũng gửi gắm hi vọng mới đặt tên Kim Hoa. Kim Hoa hay lắm, vàng bạc đầy nhà, hoa lá sum suê, lời chúc đẹp thế đã thành hiện thực rồi, cậu hưởng phước rồi!"
Bùi Lãng đột nhiên đỏ mắt.
Quắc mắt nhìn tôi: "Ai cho cậu nói chuyện với tôi? Im đi!"
Tôi lại co rúm người.
"Không thích nói cũng tốt, im lặng là vàng, cũng hưởng phước."
Bùi Lãng: "..."
3
Ngày đầu xa nhà.
Thẩm Niệm Hoài mặc áo choàng lụa, nhấp rư/ợu vang trong ly pha lê.
Nghe quản gia báo cáo tình hình trường lớp.
"Hôm nay mới ngày đầu, tiểu thư đã... bị cô lập rồi."
Ông vội bịt miệng, suýt nữa đã nghẹn ngào.
Trong nhà này, quản gia quý tôi nhất.
Mỗi lần trò chuyện cùng tôi.
Ông đều cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian.
Tôi đi rồi, hào quang biến mất.
Ông lại trở thành con trâu cày mệt mỏi.
Quản gia thầm lau nước mắt:
Ngày đầu nhớ tiểu thư.
Thẩm Niệm Hoài thì ngược lại.
Nghe tin này, miệng cười tít mắt.
"Ha, Triệu Tiểu Nha cũng có ngày nay!"
"Nó mà tìm ông, lập tức báo cho tôi, để tôi thưởng thức cái bộ mặt bị hành hạ của nó."
Quản gia cung kính vâng dạ.
Định rời đi lại nghe anh lầm bầm:
"Chuyển thêm ít tiền cho nó, đừng để mất mặt nhà họ Thẩm."
"Tôi không muốn bị người ta chê có đứa em nhà quê."
......
Tối đó, tôi vô cớ nhận được khoản tiền khổng lồ.
Vậy là đã bắt đầu hưởng phước rồi sao?
4
Tôi phát hiện cả lớp đều mắc chứng sợ xã hội.
Tôi vừa đến gần, họ đã tản ra.
Như rất sợ phải giao tiếp với tôi.
Không sao.
So với Thẩm Niệm Hoài.
Chỉ là chuyện nhỏ.
Tôi thuộc tên tất cả bạn học trong một ngày.
Chào hỏi từng người.
Cô gái tóc xoăn tự nhiên ở cuối lớp trợn mắt với tôi.
Tôi chụp lại gần, mũi đối mũi.
"Bạn ơi, tóc xoăn tự nhiên tốt quá, người khác vật lộn xoay vần, còn trời xanh đã an bài cho bạn, nằm im đã hơn người một bậc, hưởng phước thật!"
Cô gái tóc xoăn: ?
Lớp trưởng giơ chân chặn khung cửa.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 17
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook