Giải cứu Điền Ngọc Trân

Giải cứu Điền Ngọc Trân

Chương 3

24/02/2026 12:04

Kế nhỏ của tôi thành công rồi.

Ông ngoại tuy là người đọc sách, nhưng tính khí chẳng hiền lành.

Ông tư tưởng cổ hủ, kh/inh thường phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ trong nhà.

Năm tôi bảy tuổi, chỉ vì mẹ tôi đòi ly hôn, ông cầm d/ao chỉ vào bà ngoại m/ắng nhiếc:

- Tất cả là do mày dạy dỗ hỏng đứa trẻ! Đã lớn tuổi rồi không chịu sống cho yên ổn, lại còn đòi ly hôn?

- Nhà họ Dư chúng tao cưới phải mày đúng là tám đời không gặp may! Điền Ngọc Trân à, mày chính là mối họa...

Bà ngoại không nói cũng không tránh, chỉ ôm lấy tôi che mắt bịt tai, lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhưng điều tôi không ngờ là hậu quả của cơn sóng gió này vẫn lan đến Điền Ngọc Trân.

Sau đó hơn một tháng, không ai mai mối cho bà nữa.

Những công nhân nữ từng đi cùng bà bắt đầu lảng tránh.

Trong căn tin, khi bà cầm khay tìm chỗ ngồi, vừa đặt xuống thì người bên cạnh đã bưng bát đổi bàn.

Không ai nói thẳng mặt.

Nhưng tất cả đều tránh mặt bà.

Như thể chính bà mới là kẻ công khai đ/á/nh người.

8

Bạn thân của bà ngoại xông đến nhà, chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng:

- Mày không hạnh phúc thì đừng hại người khác được không?

- Ngọc Trân nhà có sáu chị em gái, cô ấy đứng thứ ba, trên chẳng trời dưới chẳng đất, bố mẹ từ nhỏ đã gh/ét bỏ!

- Khó khăn lắm mới có người giới thiệu đối tượng, mày lại phá đám!

- Sau này cô ấy ế chồng, mày chịu trách nhiệm à?

Tôi há hốc miệng, muốn nói ế càng tốt.

Nhưng không thốt nên lời.

Bởi ở thời đại này, không lấy được chồng, thật sự có thể ch*t.

Là kẻ xuyên không, tôi tưởng c/ứu được bà nhưng lại đẩy bà vào cảnh khốn mới.

Tôi co rúm trong góc tường, cả người gần như bị hoang mang nuốt chửng.

Bỗng nghe thấy tiếng thì thào của một cô gái: "Giá mà Tiết Vinh Sanh ở đây..."

Cô gái tóc ngắn dẫn đầu trợn mắt: "Người đó đi nước ngoài leo cao rồi, nhắc làm gì?"

Tiết Vinh Sanh? Cái tên nghe quen quen.

Bà ngoại ngoài chị em trong nhà, chẳng có qu/an h/ệ xã hội nào khác.

Bà cũng chưa từng nhắc đến tình đầu hay bạn bè.

Vậy tôi nghe tên này ở đâu?

Tôi còn đang ngơ ngác, đột nhiên xa xa vang lên tiếng xôn xao.

Có người hét lên, giọng the thé đầy hoảng lo/ạn:

- Không tốt rồi! Có người rơi xuống nước!

- Là công nhân nhà máy dệt! Điền Ngọc Trân!

Đầu óc tôi ù đi.

Chân chạy như bay.

9

Phía sau nhà máy dệt và nhà máy TV có con sông, thường ngày chẳng ai lui tới.

Tôi chạy theo đám đông về phía bờ sông.

Chưa tới nơi đã thấy cảnh tượng ấy.

Dư Gia Thanh đứng trên bờ, tay cầm hòn đ/á.

Bà ngoại đang vùng vẫy dưới nước, sặc sụa không nói nên lời.

Hắn ném đ/á xuống.

- Tất cả là do mày hại! Giám đốc vốn định thăng chức trưởng phòng cho tao!

Lại một hòn đ/á nữa.

- Đồ xui xẻo! Đồ đàn bà hư hỏng!

Đầu bà ngoại chìm xuống, rồi nổi lên, mặt đầy m/áu.

Chân tôi mềm nhũn trong chốc lát.

Rồi tôi lao tới, húc hắn ngã dúi dụi.

Khi nhảy xuống sông, tôi chẳng kịp nghĩ nhiều.

Nước lạnh hơn tôi tưởng, xiết hơn tôi nghĩ.

Tôi gắng sức bơi về phía bà ngoại, uống mấy ngụm nước.

Cuối cùng nắm được cánh tay bà, mới phát hiện mình cũng bị dòng nước kéo chìm xuống.

Chân tay gắng hết sức, nhưng cơ thể chẳng chịu nghe lời.

Tai chỉ nghe tiếng nước, ọc ọc, ầm ĩ đến choáng váng.

Tôi nghĩ: Không được ch*t.

Tôi nghĩ: Bà ấy mới 18 tuổi.

Tôi nghĩ: Mình không thể gi*t ch*t bà.

Rồi tôi nghe tiếng ùm, có người khác nhảy xuống.

Trên bờ có người kêu lên:

- Tiết Vinh Sanh, anh về lúc nào vậy?

- Anh nhất định phải c/ứu Ngọc Trân nhé!

Tôi ngẩng đầu, lại thấy khuôn mặt trong ảnh đen trắng.

Chợt nghĩ đến điều gì đó, tôi yên tâm giao bà ngoại cho anh ta.

Nhắm mắt để mặc mình chìm xuống...

10

Mở mắt ra, tôi thấy mình đã về ngôi nhà quen thuộc.

Mẹ ngồi bên lật album ảnh.

Tôi mơ màng một lúc lâu, thử gọi khẽ:

- Mẹ?

Mẹ không ngẩng mặt lên đáp: "Ngày nào cũng mẹ mẹ, lại muốn gì nữa?"

Tốt quá, tôi không biến mất, mẹ cũng không biến mất!

Nhưng như vậy, chẳng lẽ tôi không thay đổi được quá khứ?

Lòng tôi hoang mang, thử hỏi mẹ:

- Mẹ, trong album... có ảnh ông bà ngoại không?

Mẹ ngẩng đầu, ngơ ngác.

- Bà ngoại ông ngoại nào của con?

Tim tôi như ngừng đ/ập.

Tôi tưởng mình vẫn trong mơ.

Lời mẹ có ý gì, bà biết tôi xuyên không đổi bố cho mẹ?

Mẹ thấy tôi ngây người, lật album về trang đầu.

- Con nói đến ông bà ngoại này à?

Tôi dán mắt vào tấm ảnh.

Vẫn là ảnh đen trắng, vẫn là bà ngoại thời trẻ.

Nhưng người đàn ông bên cạnh bà, không phải Dư Gia Thanh.

Là Tiết Vinh Sanh.

Bà ngoại đang cười.

Không phải nụ cười xã giao, cứng nhắc.

Mà là nụ cười thật sự, đôi mắt cong cong, như năm 18 tuổi bà cười với tôi ở rạp chiếu phim ngoài trời.

Tôi ôm album, tay run bần bật.

Thành công rồi.

Tôi thật sự đã thay đổi được điều gì đó.

Suýt nữa tôi đã nhảy cẫng lên, chạy quanh phòng khách ăn mừng!

Bà ngoại vẫn là bà ngoại của tôi, nhưng tôi đã tìm cho bà một ông ngoại tốt hơn!

11

Khi nhìn thấy Tiết Vinh Sanh dưới sông, tôi chợt nhớ ra anh ấy là ai.

Lần đầu thấy ảnh anh, nó nằm trong ngăn kẹp của album cũ.

Tám tuổi, tôi cầm tấm ảnh hỏi bà: "Bà ngoại ơi, đây là ông ngoại hồi trẻ phải không?"

Ánh mắt bà thoáng nỗi buồn tôi không hiểu:

- Không phải, đây là... hàng xóm thuở nhỏ của bà.

Tôi hỏi: "Như cháu và Thần Thần hả?"

Thần Thần là lớp trưởng lớp tôi, hàng xóm sát vách.

Chơi trong sân, cậu ấy luôn cùng tôi đóng vai cô dâu chú rể.

Bà ngoại khẽ cười:

- Ừ, giống cháu và Thần Thần lắm.

- Thế cậu ấy cũng tên Thần hả?

- Không, cậu ấy tên Tiết Vinh Sanh.

- Sao cậu ấy không ở cạnh nhà mình nữa?

- Cậu ấy đi du học nước ngoài rồi, bà và cậu ấy đã lâu không gặp..."

Suốt quãng thời gian ấy, mỗi lần ra ngoài chơi với Thần Thần, tôi lại nhớ đến "Thần Thần" của bà.

Thế là bà kể thêm nhiều chuyện giữa bà và "Thần Thần".

Những phần có thể kể cho trẻ con nghe đều rất đơn giản, nào là cùng chơi ném túi cát, nhảy dây, hái cỏ đuôi chó bện thỏ...

Danh sách chương

5 chương
10/02/2026 14:25
0
10/02/2026 14:25
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu