Lắng đọng trong lòng em

Lắng đọng trong lòng em

Chương 3

12/02/2026 07:57

Tôi chẳng thèm buồn trả lời, vừa nhấn vào đã định xóa, nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị ấn nút xóa thì một tin nhắn mới bật ra:

【Anh chưa đến ba mươi, tuy có lớn hơn em chút nhưng chưa đến mức bị gọi là lão đăng đâu! Bảo bảo, có lẽ chúng ta hiểu lầm nhau rồi!!】

8

Chưa đến ba mươi? Thật không đấy?

Tôi ngẩn người, hơi choáng.

Ba mươi với sáu mươi chênh nhau cả trời, dù trông già cỡ nào cũng không thể già hơn ba chục tuổi được!

Như thể đoán được tôi không tin, đối phương lại nhắn:

【Bảo bảo không tin anh có thể gửi ảnh cho em xem!】

Thôi đi, giờ mười bức ảnh thì chín bức P, còn một bức toàn là ảnh mạng, tin làm sao được.

Thấy tôi vẫn im hơi lặng tiếng, đối phương tung đò/n cuối:

【Bảo bảo, chúng ta gặp mặt đi.】

【Em nhìn thấy anh tận mắt sẽ biết anh có lừa dối hay không.】

Nghe vậy tôi hơi do dự.

Dám đề nghị gặp mặt chứng tỏ khả năng cao hắn không phải lão già.

Dù sao chúng tôi cũng quen nhau nửa năm, tính cách sở thích đều hợp cạ, nếu vì hiểu lầm mà chia tay thì cũng tiếc.

Suy nghĩ một lát, tôi hồi âm:

【Được, thời gian địa điểm do em quyết định.】

Đối phương lập tức phấn khích:

【Bảo bảo cuối cùng cũng trả lời anh rồi!】

【Anh nghe theo em hết, em nói đi đâu thì đi đó!】

Tôi cân nhắc mãi, cuối cùng vì an toàn chọn hẹn ở trung tâm thương mại.

Phòng hờ lão đăng là bi/ến th/ái, giữa thanh thiên bạch nhật hắn cũng không dám làm gì.

Vừa xong việc hẹn hò, lão đăng lại năn nỉ:

【Bảo bảo, thêm anh lại đi, không được chào em mỗi sáng tối anh thấy thiếu thiếu sao ấy.】

Tôi lạnh lùng đáp một câu "Đợi gặp mặt xong tính" rồi thoát game.

Hôm sau vẫn là ngày làm việc, giờ cao điểm kẹt xe khiến tôi chạy vội đến công ty, vừa kịp chấm công thì thấy cả phòng tổng giám đốc đã đến đông đủ.

"Xin lỗi mọi người, em đến muộn." Tôi ngượng ngùng xin lỗi.

Trợ lý tổng lắc đầu: "Không sao, bọn chị cũng vừa tới."

"À mà này." Cô ấy chỉ vào bàn tôi, "Tổng Chu mang theo đồ ăn sẵn nhà làm, chia cho mọi người, phần em để trên bàn rồi đó."

Nhìn hộp đồ ăn, tôi thầm cảm động Chu Đình An tốt bụng, tò mò hỏi: "Hôm nay anh ấy không gi/ận nữa à?"

Trợ lý tổng cười: "Ừ, trông tâm trạng khá lắm."

Chà, đàn ông lòng dạ khó lường thật.

Mở hộp ra, một món khiến tôi chú ý ngay.

Là gói lạp xưởng.

9

Bao bì giống hệt lão đăng từng gửi.

Tôi nếm thử, trời ơi, vị cũng y chang.

Lẽ nào cùng công thức?

Thắc mắc, tôi hỏi trợ lý tổng: "Bảo mẫu nhà tổng Chu người đâu thế chị?"

Trợ lý tổng lắc đầu: "Chị không rõ, chắc cũng trong thành phố thôi."

Tôi bĩu môi, nghi ngờ lão đăng m/ua đồ ăn sẵn đóng hộp để lừa mình.

Định tìm cơ hội hỏi Chu Đình An về bảo mẫu, nào ngờ phòng tổng giám đốc bận tối mắt, bản thân Chu Đình An cũng suốt ngày công tác. Mãi đến cuộc họp định kỳ thứ Sáu, tôi mới gặp lại anh ta.

Không biết có phải ảo giác không, cả buổi họp Chu Đình An như người mất h/ồn, liên tục liếc nhìn đồng hồ.

Sốt ruột giờ giấc thế, tối nay có hẹn hò sao?

Nhưng tôi chẳng rảnh để buôn chuyện, tan làm là lao đến trung tâm thương mại.

Giờ cao điểm thứ Sáu kẹt cứng, đến cửa mall tôi đã trễ hai mươi phút.

Sợ đối phương tưởng mình cố tình thất hứa, tôi đành đăng nhập game nhắn tin:

【Kẹt xe, vừa đến cổng mall.】

Gần như cùng lúc, đối phương cũng gửi tin:

【Xin lỗi bảo bảo, anh đến muộn, vừa mới tới cổng T^T】

Tôi gi/ật mình:【Anh cũng ở cổng mall? Cổng bắc hay nam?】

Tin vừa gửi xong, tiếng "ting" vang lên cách đó không xa.

Là âm báo tin nhắn.

Tôi vô thức ngẩng đầu, chạm mặt khuôn mặt quen thuộc.

Danh sách chương

5 chương
10/02/2026 14:21
0
10/02/2026 14:21
0
12/02/2026 07:57
0
12/02/2026 07:53
0
12/02/2026 07:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu