Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong phòng livestream, Giang Thường khoác chiếc áo khoác đen, liếc nhìn máy quay với ánh mắt đầy bí ẩn và đ/áng s/ợ rồi đeo kính râm vào. Một tia chớp lóe lên phía sau lưng hắn khi cánh cửa từ từ khép lại.
Giữa đêm khuya thanh vắng, lại ở trong nhà, sao hắn còn đeo kính râm?
Tôi hỏi Thẩm Nhiễm: "Giang Thường bị thương ở mắt à?"
Bên kia đầu dây vang lên tiếng bước chân chạy, âm thanh khóa cửa rồi tiếng thở gấp.
"Vâng, mấy hôm trước mắt anh ấy đột nhiên đỏ ngầu, bảo bị đ/au mắt. Em có tặng anh ấy chiếc kính râm."
"Được rồi, tôi hiểu rồi. Thẩm Nhiễm nghe đây, hắn đã vào nhà rồi, chắc sắp lên lầu hai rồi. Em xem có thể trèo qua cửa sổ không?"
Sau một hồi sột soạt, Thẩm Nhiễm khóc thút thít: "Bạch đại sư, hắn đang đứng trước cửa phòng em rồi! Làm sao bây giờ? Cửa sổ cũng bị song sắt chắn kín rồi. Ngài c/ứu em với, em không muốn ch*t!"
"Đừng hoảng, hiện tại hắn chưa gi*t em đâu. Hắn đang câu giờ chờ linh h/ồn em thoát x/á/c. Nguy hiểm thực sự không phải bây giờ mà là một tiếng nữa."
"Ý... ý ngài là sao?"
Tôi lặng thinh. Tôi có thể giúp Thẩm Nhiễm phá trận, nhưng nếu Giang Thường phát hiện cô ấy còn sống, kẻ đã dùng mạng sống bày trận này, kẻ sống chỉ để mong hồi sinh con gái - một khi biết mọi nỗ lực thành mây khói, hậu quả thật khôn lường.
Tôi không trực tiếp trả lời Thẩm Nhiễm mà bảo cô ấy kết bạn Zalo. Cô lập tức gửi lời mời, vừa kết nối đã bật video call. Trong khung hình, Thẩm Nhiễm đeo tai nghe, ánh mắt đầy sợ hãi và kiệt quệ, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính trên trán, gương mặt căng cứng.
Giang Thường gõ cửa, giọng dịu dàng: "Tiểu Nhiễm, livestream lâu thế chắc đói rồi nhỉ? Anh xuống nấu mì cà chua em thích nhé?"
Thẩm Nhiễm nín nấc, gắng kìm cảm xúc: "Giang ca, em không đói. Với lại, em chẳng bao giờ ăn cà chua cả."
"A Nhiễm, em hư rồi. Anh nhớ rõ em thích mì cà chua nhất mà. Bố đi nấu cho con nhé."
Giọng Giang Thường vừa ngọt ngào vừa đầy uy lực, sau đó là tiếng bước chân đi xuống cầu thang.
Nếu trước đây Thẩm Nhiễm còn nghi ngờ, thì câu xưng "bố" này của Giang Thường đã x/á/c nhận mọi điều tôi nói.
Tay Thẩm Nhiễm run bần bật suýt đ/á/nh rơi điện thoại, đôi mắt trống rỗng tuyệt vọng.
Dưới bếp, Giang Thường cầm điện thoại livestream mỉm cười dịu dàng: "Dù là ai dọa Tiểu Nhiễm, công ty chúng tôi cũng sẽ tìm ra. Mọi người yên tâm, Tiểu Nhiễm đã ổn rồi, cô ấy bảo đói nên tôi xuống nấu mì."
Bình luận tràn ngập lời khen ngợi, bảo Thẩm Nhiễm may mắn có được người quản lý tận tâm thế. May mà cô ấy không bị tôi lừa gạt...
Giang Thường mang điện thoại vào bếp, thoăn thoắt nấu mì còn ngân nga giai điệu vui vẻ như chẳng có chuyện gì.
Trái ngược hoàn toàn, Thẩm Nhiễm trên lầu hai đang đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa sổ. Tôi vớ vội áo khoác phóng ra khỏi nhà.
Gặp bao yêu quái tôi còn chẳng động lòng, nhưng lần này đối thủ là người thật, lòng dạ bỗng dưng se lại.
"Thẩm Nhiễm, tôi đang đến nhưng cần chút thời gian. Em gửi định vị cho tôi."
Tôi bật GPS theo địa chỉ cô ấy gửi.
"Em có lên được sân thượng không?"
Thẩm Nhiễm lắc đầu: "Không được. Giang ca sợ fan cuồ/ng nên đã khóa cửa sân thượng từ lâu rồi."
"Được rồi, nghe tôi nói."
"Em bị trúng thuật đoạt x/á/c của Giang Thường. Hắn có đứa con gái ch*t đuối, mục đích của thuật này là đẩy linh h/ồn em ra để con hắn nhập vào."
Giọng Thẩm Nhiễm r/un r/ẩy: "Sao lại là em?"
"Em và con gái hắn sinh cùng ngày tháng năm. Đây chắc là lý do hắn đưa em vào giới giải trí. Hoặc ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn đã tính toán sẵn rồi."
Thẩm Nhiễm thẫn thờ: "Thảo nào... Thảo nào lần đầu gặp, Giang ca đã bảo thấy em thân quen, nói chúng ta có duyên. Lúc đó em tưởng anh ta muốn quấy rối, sợ hãi suốt. Ai ngờ sau này anh ấy thật sự đối tốt với em... Cho em ng/uồn lực tốt nhất, bảo vệ em hết mực. Hóa ra tất cả chỉ để hôm nay lấy mạng em!"
"Nhưng Bạch đại sư ơi, em không muốn ch*t! Em mới 22 tuổi, vất vả từ thôn quê lên thành phố, cố gắng bao năm... Xin ngài nhất định phải c/ứu em!"
Thẩm Nhiễm khóc nức nở, đột nhiên rên lên, cả người co gi/ật ngã vật xuống. Giọng cô khàn đặc, tay bấu ch/ặt điện thoại nhìn tôi, giọt lệ lăn dài trên má.
Tôi đạp phanh, phóng to khung hình. Khí vận Thẩm Nhiễm đang tán lo/ạn, vô số sợi trắng tuôn ra, dương khí sắp cạn kiệt, toàn thân rơi vào trạng thái cực âm.
Đây chính là thời điểm hoàn hảo nhất cho thuật đoạt x/á/c.
Một khi thành công, Thẩm Nhiễm sẽ tan thành tro bụi.
Linh h/ồn kẻ khác sẽ chiếm lấy thân thể cô, thay thế hoàn toàn.
Loại thuật này vốn đã bị liệt vào cấm thuật.
Tôi nghiêm giọng:
"Thẩm Nhiễm, đầu mười ngón tay là huyệt Thập Tuyên. Em dùng kim chích vào cả mười đầu ngón tay."
Thẩm Nhiễm cố mở to mắt, loạng choạng đến bàn học mở ngăn kéo lấy kim.
"Bạch... Bạch đại sư, có phải... đầu ngón tay, chỗ cao nhất không?"
"Là chỗ cách dưới móng tay 1.5mm. Đừng do dự, phải chích ra m/áu. Nếu không chảy thì dùng tay bóp ra."
Thẩm Nhiễm đặt tay lên bàn, nghiến răng chích vào huyệt Thập Tuyên.
M/áu chảy ra, sắc mặt cô hồng hào trở lại. Cô liếc nhìn đồng hồ: "Bạch đại sư, trận pháp này cần 24 tiếng à?"
"Đúng vậy."
"Chỉ còn mười lăm phút nữa... Em cảm thấy không kịp rồi... Nếu em ch*t, ngài có thể giúp em thăm bố được không? Ông già yếu lắm, chính Giang ca đưa bố lên thành phố chữa bệ/nh. Em sợ sau khi ch*t, hắn sẽ hại bố em..."
Thẩm Nhiễm vừa nói vừa khóc nấc.
Cô hiểu rõ: dù thuật đoạt x/á/c không thành, với tính cách cực đoan của Giang Thường, hắn chắc chắn sẽ gi*t cô.
Tôi nhìn đồng hồ, ít nhất phải 40 phút nữa mới tới nơi. Trận đoạt x/á/c thì có thể phá, nhưng lòng người... thật khó ngăn từ xa thế này.
Chương 6
Chương 6
Chương 10: Em sợ tôi?
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook