Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10
Bùi Cảnh Thâm không thể nổi gi/ận ngay lúc đó.
Bởi vì A Ken cùng những vị khách khác đã vây quanh.
"Chà! Đây là tiết mục đặc biệt tối nay sao? Trừ linh sư đại chiến á/c quản gia?"
"Diễn phản diện hay quá! Anh chàng mặc vest đẹp trai kia là diễn viên quần chúng mời về à? Diễn xuất tuyệt đấy, cái chất 'anh chồng cũ' nhờn nhợn ấy diễn thật nhập tâm!"
Bùi Cảnh Thâm tức gi/ận run người.
Lâm Tri Hứa kéo anh ta lại: "Cảnh Thâm, đông người quá, không thể dùng thuật pháp trước mặt người thường. Với lại thứ kia... có vẻ không có ý làm hại ai."
Bùi Cảnh Thâm trừng mắt liếc tôi một cái đầy hằn học.
"Dư An, anh sẽ hối h/ận. Người với q/uỷ vốn khác đường, hắn nghe lời anh bây giờ chỉ vì đang lợi dụng anh để phá ấn. Đợi khi hắn hồi phục hoàn toàn, anh sẽ là vật tế đầu tiên!"
Nói xong, hắn dẫn Lâm Tri Hứa rời đi trong cảnh tượng thảm hại.
Trước khi đi, hắn còn ngoái lại nhìn Lệ Quân Diễn.
Trong ánh mắt ấy, ngoài đề phòng, còn lấp lóe một tia gh/en tị.
Gh/en tị cái gì?
Gh/en vì quản gia của tôi đẹp trai hơn hắn?
Hay gh/en tị vì quản gia của tôi biết nướng thịt xiên?
Tôi không hiểu nổi, cũng chẳng muốn hiểu.
Tối hôm đó doanh thu vượt mốc năm mươi ngàn.
Tôi vui lắm.
Nên tôi hào phóng chấp nhận yêu cầu của Lệ Quân Diễn, vào phòng hắn giúp "đuổi muỗi".
Thực ra làm gì có con muỗi nào dám đ/ốt hắn.
Chủ yếu là do sức mạnh hồi phục, phong ấn cũ khiến thân thể hắn như lửa đ/ốt.
Mà tôi mang thể chất âm cực, chỉ cần ở bên cạnh tôi, hắn sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Tôi cũng không khách sáo.
Đều là đàn ông trưởng thành cả, ngủ chung giường thì sao?
Hơn nữa người hắn mát lạnh, ôm ngủ như cái gối lạnh cỡ đại.
Nửa đêm, tôi mơ màng tỉnh giấc.
Phát hiện Lệ Quân Diễn vẫn thức.
Hắn nằm nghiêng, đôi mắt xanh lấp lánh trong bóng tối đang dán ch/ặt vào tôi.
"Tỉnh rồi?"
"Ừ."
"Dư An."
"Gì?"
"Thằng họ Bùi nói đúng. Ta là hung sát. Ta không có lương tâm, cũng chẳng có đạo đức. Ta ở đây, chỉ vì thể chất của ngươi có thể xoa dịu thống khổ của ta. Đợi khi ta hoàn toàn thoát khỏi ngôi nhà ch*t ti/ệt này..."
Hắn áp sát vào tai tôi.
"Ta sẽ ăn thịt ngươi. Không chừa cả xươ/ng."
Tôi ngáp một cái, đ/è đầu hắn xuống gối.
"Được rồi được rồi, biết rồi."
Tôi xoay người quay lưng lại.
"Trước khi ăn thịt ta nhớ làm bữa sáng mai trước đấy. Với lại, ta không thích ăn quẩy già."
Đằng sau yên lặng hồi lâu.
Tôi tưởng hắn lại nổi cáu.
Kết quả một cánh tay vòng qua eo tôi, siết ch/ặt.
Hắn úp mặt vào lưng tôi, hít một hơi thật sâu.
"...Biết rồi."
Giọng hắn nghẹn ngào.
"Thêm trứng."
11
Kể từ sau lần gặp Lệ Quân Diễn, Bùi Cảnh Thâm không biến mất như tôi tưởng.
Trái lại, hắn xuất hiện ngày càng thường xuyên trong cuộc sống tôi.
Không phải với tư cách "vị hôn phu cũ".
Mà là "nhân viên kiểm tra an ninh số 44 ngõ Hòe", vẫn dắt theo Lâm Tri Hứa.
"Dư An, tôi làm vậy là vì anh."
Bùi Cảnh Thâm ngồi ở khu cà phê homestay, nhíu mày nhìn tôi không ngừng sai bảo Lệ Quân Diễn.
Lệ Quân Diễn đang đeo tạp dề lau kính, dáng người cao ráo uyển chuyển khiến mấy cô khách không ngừng chụp ảnh.
"Loại hung sát này bản tính t/àn b/ạo, hiện tại hắn chỉ là chưa hồi phục ký ức và sức mạnh. Một khi hắn nhớ ra thân phận thật..."
"Hắn tên Lệ Quân Diễn." Tôi ngắt lời, "Không phải loại thứ gì này nọ."
"Anh đặt tên cho hắn?"
Bùi Cảnh Thâm nhìn tôi không tin nổi.
"Anh thật sự coi hắn là người? Dư An, anh bị hắn mê hoặc rồi sao? Trước đây anh đâu có mơ hồ thế này."
"Tôi rất tỉnh táo."
Tôi đặt trước mặt hắn ly americano đ/á đắt nhất.
"Quét mã đi, 68 tệ."
Bùi Cảnh Thâm nén gi/ận:
"Dư An, về với tôi đi. Nếu không muốn ở căn biệt thự này, tôi có thể đổi cho anh căn hộ. Tri Hứa sức khỏe chưa hồi phục hẳn, cần người điều dưỡng. Anh giỏi nhất khoản này. Lương... tôi có thể tăng gấp đôi."
Lâm Tri Hứa bên cạnh lên tiếng dịu dàng:
"Đúng vậy anh Dư. Thực ra tôi và Cảnh Thâm đều rất lo cho anh. Mấy hôm nay tôi toàn gặp á/c mộng, mơ thấy cảnh m/áu chảy thành sông trong biệt thự. Anh là người bình thường, thật sự quá nguy hiểm."
Tôi nhìn hai người họ đối đáp ăn ý.
Bỗng thấy buồn cười.
Ba năm trước, tôi là quản gia đa năng của nhà Bùi, họ coi tôi như dây leo bám vào Bùi Cảnh Thâm.
Ba năm sau, tôi có sự nghiệp riêng, có con chó dữ ngoan ngoãn, vậy mà họ lại nhớ tiếc cái bóng "tiện dụng" ngày xưa.
Nói là lo cho tôi, kỳ thực chỉ vì Lâm Tri Hứa quen nuông chiều, không chịu được khổ, còn Bùi Cảnh Thâm thì không nỡ để bạch nguyệt quang chịu khổ, nên muốn lừa tôi về làm osin tiếp mà thôi.
"Bùi tiên sinh, nếu anh thật sự lo lắng ngôi nhà này nguy hiểm, hay chúng ta đ/á/nh cược?"
"Cược gì?"
"Tuần sau là lúc âm khí ngập tràn nhất. Nếu lúc đó Lệ Quân Diễn mất kiểm soát, tôi sẽ trả lại ngôi nhà này không đồng, theo anh về."
Ánh mắt Bùi Cảnh Thâm bừng sáng.
"Nhưng mà." Tôi chuyển giọng.
"Nếu không có chuyện gì xảy ra, anh phải công khai trước mặt giới trừ linh thừa nhận ngôi nhà này sạch sẽ, và vĩnh viễn không được quấy rầy tôi nữa."
"Được!"
Bùi Cảnh Thâm đồng ý ngay lập tức.
Hắn tin chắc rằng, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Hung sát mãi là hung sát, làm sao có thể ngoan ngoãn làm quản gia?
Tiếc thay, hắn không hiểu Lệ Quân Diễn.
Cũng chẳng hiểu tôi.
12
Tối hôm đó, tôi kể chuyện này với Lệ Quân Diễn.
Lệ Quân Diễn đang ngồi xổm rửa chân cho tôi.
Nghe xong, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn như đang ngắm kẻ ngốc.
"Thằng họ Bùi n/ão bị cửa đ/ập à?"
"Hả?"
"Tuần sau âm khí ngập tràn nhất?"
Lệ Quân Diễn cười lạnh.
"Đó là lúc lão tử mạnh nhất. Vui còn không kịp, mất kiểm soát cái đếch gì."
"Vậy anh diễn một chút?"
Tôi dùng ngón chân cọ cọ cơ bụng hắn.
"Hù cho hắn sợ chút đi?"
Lệ Quân Diễn nắm lấy mắt cá chân tôi, ánh mắt trở nên thâm thúy.
"Diễn xuất thì phải trả công."
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook