Lặng lẽ chờ hoa nở

Lặng lẽ chờ hoa nở

Chương 6

06/03/2026 17:29

Nhưng các ngươi không phải bằng hữu sao?

Tô Cẩn Thừa từng xem hắn như tri kỷ.

“Nếu không vì nàng, ta sao lại kết giao cùng hắn. Nếu chẳng kết giao với hắn, ta sao biết được hắn đối xử tệ bạc với nàng như thế.”

Biết được tâm ý của hắn, trong lòng ta bỗng dâng lên trăm mối cảm xúc.

Năm đó ở Lâm An, bởi vẫn còn hôn ước trên người, ta không dám tỏ bày tâm ý, nào ngờ hắn cũng đã động lòng vì ta.

Giá như biết trước, ngày ấy ta mạnh dạn hơn, biết đâu kết cục của chúng ta đã khác.

Biết được tấm lòng hắn, ta càng không muốn hắn dính vào những cuộc phong vân kia.

“Vân Tranh, ta không muốn ngươi dính vào những chuyện đó. Hứa với ta, đừng nhúng tay vào.”

Thấy hắn không muốn đồng ý, ta kéo nhẹ tay áo hắn.

Vân Tranh thở dài bất đắc dĩ, nghiến răng nói: “Tô Cẩn Thừa tốt nhất nên đối xử tử tế với nàng, bằng không dù có phải liều mạng ta cũng sẽ chia rẽ hai người.”

Người này đúng là...

15

Nửa tháng sau, trong cung truyền ra tin tức, sau hai năm ròng rã, đ/ộc tố trong người đại hoàng tử cuối cùng cũng được giải.

Cùng lúc tin tức lan truyền, thánh chỉ từ cung cũng truyền đến phủ Tô gia. Chiếu chỉ minh văn ban xuống, chuẩn cho ta và Tô Cẩn Thừa hòa ly.

Vị thái giám truyền chỉ nói với ta rằng, đại hoàng tử khỏi bệ/nh, hoàng hậu niềm nở vui mừng, đặc biệt c/ầu x/in hoàng đế ban chiếu chỉ hòa ly cho ta.

Đây quả là niềm vui ngoài ý muốn, ta vui đến mức không thể khép miệng lại.

Tô Cẩn Thừa tiếp chỉ xem đi xem lại nhiều lần, không dám tin vào mắt mình.

Để bảo vệ ta, trong chiếu chỉ không hề nhắc đến việc ta tìm được dược dẫn c/ứu đại hoàng tử.

Chỉ nói rằng ta và Tô Cẩn Thừa bát tự không hợp, không xứng đôi, nên hạ chỉ cho ly hôn.

Vì thế Tô Cẩn Thừa hoàn toàn m/ù tịt.

Nhưng ta cũng không có ý định giải thích cho hắn, chỉ sai người thân tín thu xếp đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Tô Cẩn Thừa vẫn chưa thể đi lại, tiếp chỉ cũng phải khiêng đến.

Hắn sai trường tùy ngăn cản không cho ta rời đi.

“Hoàng thượng hạ chỉ hòa ly, Tô Cẩn Thừa, ngươi muốn kháng chỉ sao?”

Tô Cẩn Thừa sốt ruột nói: “Trong này có hiểu lầm, nàng đừng vội đi, đợi ta đi thăm dò rõ ràng...”

Ta ngắt lời hắn: “Hiểu lầm hay không cũng không quan trọng, kết quả mới là điều cốt yếu. Ta chỉ biết được hòa ly với ngươi là điều ta hằng mơ ước.”

Tô Cẩn Thừa không tin lời ta.

“Vận Dung, nàng đừng nói lời phẫn nộ.”

Ta kéo tay áo lên, để lộ vết s/ẹo trên cổ tay cho hắn xem.

“Tô Cẩn Thừa, ta đã hối h/ận từ lâu, ta đã không muốn gả cho ngươi nữa rồi. Ngươi xem, đây là vết s/ẹo năm xưa khi ta phản kháng hôn sự, chỉ tiếc sự tình không như ý nguyện. Mấy năm sau, cuối cùng ta cũng có thể chia tay ngươi.”

Thật tốt quá!”

Tô Cẩn Thừa chăm chú nhìn vào cổ tay ta.

Trong mắt hắn tràn đầy sự hoài nghi và đ/au khổ.

“Vận Dung, nàng đang lừa ta phải không?”

Ta lắc đầu.

“Kỳ thực nếu ngươi muốn tự lừa dối bản thân, ta cũng không muốn quan tâm. Nhưng ta thực sự không muốn dây dưa với ngươi thêm chút nào nữa, nên ta phải nói cho ngươi rõ.

Tô Cẩn Thừa, ngươi nghe cho kỹ. Trong lòng ta đã không còn có ngươi từ lâu rồi.”

Nói xong, ta quay đi không ngoảnh lại.

Mẹ chồng muốn ngăn cản ta, nhưng lại sợ mang tội kháng chỉ bất tuân.

Bà ta liền buông lời m/ắng nhiếc ta vô tình vô nghĩa, ích kỷ đ/ộc á/c.

Ta không khách khí đáp lại: “Phu nhân, con trai bà đã nằm liệt giường rồi, miệng lưỡi vẫn không biết tích đức chút nào sao?”

Thế là mọi lời nhục mạ của bà ta đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

16

Rời khỏi phủ Tô gia, ta không trở về nương gia.

Vì đã chuẩn bị từ trước, của hồi môn có thể đổi thành tiền đều đã đổi, những thứ không đổi được ta cũng không định mang theo.

Thế là ta chỉ mang theo một ít người thân tín, cùng tiền phiếu và vật phẩm quý giá, theo tiêu cục thẳng ra khỏi kinh thành.

Ta không muốn về nương gia.

Dù sao chuyện phụ thân ép ta gả vào phủ Tô năm xưa vẫn còn in đậm trong tâm trí.

Ta đi đường vòng vèo, giữa đường đổi vài tiêu cục, thuận lợi đến Phù Dung thành.

Sau khi ổn định chỗ ở, cuối cùng ta cũng thể nghiệm được cuộc sống tiến thoái tự do, nổi chìm an nhiên, ngày tháng trôi qua nhàn nhã yên bình.

Nhưng thỉnh thoảng ta vẫn nhớ đến Vân Tranh.

Hắn là nỗi ám ảnh trong lòng ta, là người ta từng muốn nắm tay đi hết cuộc đời.

Nhưng ở lại kinh thành, quá nhiều thứ trói buộc ta.

So với hắn, cuộc sống tự do tự tại cám dỗ ta hơn nhiều.

17

Nhưng ta không ngờ lại gặp Vân Tranh ở Phù Dung thành.

Nhìn thấy hắn lúc ấy, ta h/oảng s/ợ đến mức suýt chút nữa đã bỏ chạy.

Vân Tranh dễ dàng chặn ta lại.

Hắn nghiến răng nói: “Sở Vận Dung, nàng thật có bản lĩnh! Nàng biết ta tìm nàng bao lâu rồi không? Hai năm, trọn vẹn hai năm.

Nàng biết hai năm này người đến mai mối cho ta nhiều đến mức sắp đạp sập ngưỡng cửa nhà ta không?”

“Thế chàng đã thành hôn chưa?”

“Nàng nói xem? Nàng đ/á/nh cắp trái tim ta rồi bỏ chạy. Ta từ Lâm An đuổi đến kinh thành, lại từ kinh thành đuổi đến Phù Dung thành, nàng dám chạy lần nữa thử xem.”

Ta cười khúc khích: “Thiếp đâu có chạy.”

Về sau ta mới biết, Vân Tranh sau khi dò được ta ở đây đã tự xin điều chuyển làm quan ngoại phủ, nhậm chức đồng tri nơi này.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Vân Tranh vừa bận việc nha môn, vừa viết thư bẩm báo trưởng bối về việc thành hôn với ta.

Sau đó hắn viết hôn thư, đăng ký tại nha môn rồi bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.

Hôn lễ của ta và Vân Tranh không quá xa hoa, nhưng đủ náo nhiệt.

Phụ mẫu Vân Tranh từ Lâm An vội vã tới.

Ta không biết Vân Tranh đã nói gì với phụ mẫu ta, họ cũng từ kinh thành đến đây.

Vân Tranh nói phải để họ tận mắt thấy ta thành hôn, sợ sau này họ lại lấy hôn sự của ta làm trò.

Dù sắc mặt phụ thân không được vui, nhưng ông vẫn cùng mẫu thân đưa ta xuất giá.

Ngày hôm ấy khắp nơi đỏ rực sắc hồng, tâm tình ta hoàn toàn khác với lúc thành hôn với Tô Cẩn Thừa năm xưa.

Không buồn bã, không bất an, chỉ có mong chờ và vui sướng.

18

Ta không ngờ lại gặp Tô Cẩn Thừa ở Phù Dung thành.

Là nửa tháng sau khi ta và Vân Tranh thành hôn, hắn đứng dưới gốc cây đa, nhìn ta và Vân Tranh.

Hơn hai năm không gặp, hắn g/ầy đi nhiều, cả người trông tiều tụy.

Hắn chống gậy, chăm chú nhìn đôi tay ta và Vân Tranh đan vào nhau.

Ta nghe Vân Tranh nhắc qua, năm đó hắn ngã ngựa chấn thương không khỏi hẳn, đi lại khó khăn, luôn phải chống gậy, sự nghiệp coi như đổ vỡ.

Danh sách chương

4 chương
06/03/2026 17:36
0
06/03/2026 17:29
0
06/03/2026 17:25
0
06/03/2026 17:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu