Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xem ra, mỗi người có mặt hôm đó, kể cả tôi, đều có động cơ phạm tội.
Nghĩ đến nhức cả đầu, thông qua gu bố cục, màu sắc và ánh sáng, thứ này đòi hỏi trình độ thẩm mỹ hoặc học vấn nhất định, tôi nhanh chóng khoanh vùng được vài nghi phạm.
Tôi trình bày ý tưởng với cảnh sát Trần, sau đó vứt điện thoại sang một bên, bắt đầu viết lách.
Tôi còn phải ki/ếm cơm, trả n/ợ nhà.
Tôi viết về mối tình oán h/ận trời biển, nữ chính của tôi ch*t, nam chính hối h/ận.
Nhưng tôi vẫn phải viết một cái kết khiến đ/ộc giả chấp nhận.
Ai ngờ, thức trắng đêm, tiến độ vẫn kẹt cứng ở đoạn kết của cặp đôi chính, chẳng nhúc nhích.
Hôm sau, kiệt sức đến mức suy sụp, vừa chợp mắt đã bị chuông điện thoại rung tỉnh.
Tin tức về Trịnh Hải tụt xuống vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng địa phương, nhưng hạng nhất vẫn là hắn.
Nhưng nhân vật nữ chính trong câu chuyện giờ đã đổi người.
Hình ảnh Lý Tuyết Như mang th/ai 6 tháng bị lộ.
Dư luận về Trịnh Hải chia làm hai phe.
Kẻ thì cảm thấy bị lừa, ch/ửi hắn là đồ chó đẻ hạng sang.
Người lại bảo kẻ thứ ba mới là thủ phạm, Trịnh Hải rõ ràng chỉ yêu mỗi vợ mình.
Bằng chứng là hắn ôm x/á/c vợ không chịu ch/ôn, đúng là đàn ông chung tình!
Cô tiểu tam kia nhìn đã biết là đồ yêu nữ đê tiện, Trịnh Hải chỉ lỡ sa ngã về thể x/á/c, tình yêu đích thực vẫn dành cho người vợ đầu ấp tay gối!
Hắn chỉ phạm sai lầm mà đàn ông nào cũng mắc phải, đến mức không thể tha thứ sao?
Phải rồi, hắn đã hối h/ận rồi, tiếc là Lâm Hiểu Nhiễm không thấy được, nếu cô ấy thấy ắt sẽ tha thứ cho hắn!
Đúng vậy, chắc chắn là Lý Tuyết Như dụ dỗ hắn!
Biết người ta có gia đình rồi còn chen chân vào, đồ tiểu tam đ/ộc á/c!
Đồ tiểu tam đ/ộc á/c!
Đồ tiểu tam đ/ộc á/c!
Tôi đọc những bình luận này mà tức nghẹn.
Là đàn ông mà tôi còn thấy tiêu chuẩn phán xét bọn đàn ông đểu cáng quá dễ dãi.
Lúc này, Lý Tuyết Như đã mất tích 14 ngày.
Cô ấy sắp sinh rồi.
Nếu, cô ấy còn sống...
11
Nói thật, một khu chung cư nhỏ như này, tôi không tin một người trưởng thành có thể bị giấu không dấu vết.
Huống chi lại là một sản phụ sắp sinh.
Khu chúng tôi thuộc loại chung cư cũ ở vị trí trung tâm, năm tòa cao tầng, còn lại là nhà thấp tầng.
Ở giữa chật chội lắm mới nhét được một cái trường mẫu giáo tí hon.
Diện tích không quá 40.000 mét vuông, thuộc loại khu dân cư nhỏ.
Cây cối thì lưa thưa vài cây hoa quế, chục cây c/ụt lủn, đến con mèo cũng chẳng giấu nổi.
Ngoài mấy hộ thuê nhà và dân m/ua nhà cũ dọn đến mấy năm nay, cư dân còn lại đều ổn định, thành phần không phức tạp, thậm chí biết rõ gốc gác nhau.
Giấu kiểu gì?
Điện nước các nhà đều bình thường.
Căn hộ 1804 đã cho mọi người thấy rõ, việc giữ một th* th/ể trong nhà sẽ bốc mùi kinh khủng thế nào.
Vậy tại sao chị tiểu tam lại không để lại dấu vết gì?
Đã hai tuần rồi, một x/á/c ch*t thật sự có thể được giấu trong khu chung cư không lớn lắm, dưới sự lục soát kỹ càng, mà vẫn không lộ kẽ hở sao?
Không thể nào.
Vậy nên, cô ấy nhất định còn sống.
Còn sống thì phải ăn, phải uống, phải bài tiết.
Trong bụng còn một đứa nữa, lượng chất thải chỉ có nhiều hơn.
Muốn giấu kín, chỉ còn một khả năng duy nhất.
Cô ta không hề bị ép buộc, mà rất có thể là tự nguyện hợp tác.
Tôi ăn qua loa vài miếng, bật máy tính lên theo hướng này, bắt đầu lập bảng biểu.
Tôi cố nhớ lại danh sách nghi phạm đã thảo luận với cảnh sát Trần, liệt kê cơ cấu gia đình từng người.
Sau đó, móc từ bếp ra một chiếc găng tay da, đeo khẩu trang, dựa vào bảng biểu, lần lượt lục lọi thùng rác của mấy kẻ nghi vấn.
Người ta rất giỏi nói dối, nhưng rác thì luôn thành thật.
Tôi muốn tìm ra nhà nào có lượng rác thải vượt quá số người trong gia đình.
Ví dụ, nhà nào thải ra nhiều vật dụng phụ nữ, hoặc gia đình không có trẻ con nhưng lại xuất hiện bao bì đồ dùng cho trẻ sơ sinh.
Tôi mỏi nhừ cả người sau một buổi chiều lục lọi, các cô lao công nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, bác bảo vệ nghĩ tôi bị đi/ên.
Người tôi bốc mùi hôi thối, nhưng nhìn vào bảng biểu chi chít dữ liệu.
Chỉ rút ra được mấy kết luận đáng thương: Ông già đ/ộc thân ở tòa 3 thích đồ cao su, chơi rất bạo;
Cô Trần ở tòa 2 vẫn chưa mãn kinh.
Nhìn đống đồ linh tinh xếp ngay ngắn trước mặt, tự tôi cũng thấy mình như kẻ bi/ến th/ái.
Theo kinh nghiệm của tôi, nếu lý thuyết không sai mà không ra kết quả mong muốn, chỉ có một nguyên nhân.
Dữ liệu hỗ trợ chưa đủ nhiều.
Tôi làm đến tối mịt, lê bước về nhà trong kiệt sức, cần một vòi sen nóng, chút đồ ăn hồi sức, rồi tiếp tục.
Nhưng vừa lấy xong quần áo, tôi đột nhiên thấy đầu óc tê cứng.
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy tiếng khóa cửa xoay.
Một bóng người mờ ảo nhưng quen thuộc, khẽ khép cánh cửa lại.
Rồi, từ từ tiến về phía tôi.
12
Không biết bao lâu sau, ý thức tôi dần trở lại.
Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn.
Như một cơn say khướt, đầu đ/au như búa bổ, nhưng cuối cùng cũng nhận ra cảnh vật xung quanh.
Mơ hồ, tôi cảm thấy mình đang nằm trong phòng, đắp chăn mềm.
Nhưng, có vẻ không phải.
Không đúng, cách bài trí khác.
Rèm cửa nhà tôi không kiểu này, tấm ga trải giường màu xanh nhạt có rủ tua, lọ lục bình trên bàn...
Đây không phải nhà tôi!
Đây, rõ ràng là phòng của một người phụ nữ!
Đây là đâu?
Tôi định lên tiếng, nhưng phát hiện mình hoàn toàn không thốt nên lời.
Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi tỉnh táo ngay lập tức.
Lúc này, tôi mới nhận ra, toàn thân bị trói ch/ặt như bó giò, nằm bất động trên giường, miệng bị nhét kín.
Đm, chuyện gì đây?
Tôi bị b/ắt c/óc?
Tôi làm gì có tiền!
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook