Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cũng thấy rợn người. Rốt cuộc người cung cấp thông tin khiến cảnh sát Trần đưa ra phán đoán sai lầm nghiêm trọng chính là tôi.
Trịnh Hải thì ngược lại, hắn thoát khỏi tay sắt của cảnh sát Trần đang dần lỏng lẻo, thản nhiên dựa lưng vào tường ngồi xuống một cách điềm nhiên, thậm chí phong nhã.
"Cho tôi xin điếu th/uốc được không?"
9
Cánh cửa đôi kia quả thật có người. Nhưng đúng như Trịnh Hải nói, đó chính là Lâm Hiểu Nhi bị đông cứng trong tư thế đứng thẳng.
"Nói chuyện với vợ tôi luôn phải cúi đầu, cổ đ/au mỏi. Không được sao?"
Sau khi đám đông giải tán, cả đêm hôm đó nhóm khu dân cư chẳng ai buồn lên tiếng. Mọi người đều có chút ủ rũ. Không biết nên vui hay buồn khi không phát hiện thêm th* th/ể mới. Ai nấy đều cảm giác chuyện này sẽ chẳng êm xuôi.
Sau này sự việc chứng minh, dự đoán của mọi người quả nhiên không sai. Trịnh Hải đúng là một mối họa lớn. Hắn ngồi bệt dưới đất, vừa phì phèo điếu th/uốc vừa cười nhạo biểu cảm khó coi của đám cảnh sát.
"Kiểm tra xong chưa? Chưa xong thì tôi có thể đợi thêm."
Ngay lập tức hắn liên hệ đội ngũ pháp lý của công ty do hắn và Lâm Hiểu Nhi thành lập, yêu cầu họ chuẩn bị kiện đội cảnh sát hình sự bằng mọi giá.
Tôi không rõ sau đó cảnh sát Trần về đơn vị đ/au đầu đến mức nào. Thực ra quá trình khám xét của đội cảnh sát hoàn toàn đúng quy trình, không có vấn đề gì. Nhưng một khi Trịnh Hải quyết tâm dùng mọi th/ủ đo/ạn pháp lý để gây rối, đối với cảnh sát Trần mà nói sẽ cực kỳ phiền toái. Giống như phát hiện ruồi trong bát canh, không ch*t người nhưng đủ gây buồn nôn.
Đôi khi, bạn gặp rắc rối không phải vì làm sai. Cảnh sát Trần quả nhiên tạm thời không phụ trách vụ Lý Tuyết Như nữa. Mấy ngày liền tôi nhắn tin nhưng hắn chỉ đọc không trả lời. Qua màn hình điện thoại trống trơn, tôi như thấy hắn giơ ngón tay thối về phía tôi.
Sự việc ầm ĩ thêm ba ngày nữa, tính đến nay Lý Tuyết Như đã mất tích mười ngày. Một sản phụ mang th/ai mười tháng, một con người bằng xươ/ng bằng thịt, cứ thế biến mất trong khu dân cư suốt mười ngày. Sống không thấy người, ch*t không thấy x/á/c.
Ngoài vệt m/áu và dấu vết lê kéo ở lan can tầng mười bảy, không có manh mối nào khác. Mức độ kỳ quái này gần như ngang với chuyện m/a áo trong khu dân cư.
Cảnh sát phụ trách mới cũng không ngồi không ba ngày qua. Họ lục soát từng nhà trong khu Hạnh Phúc, kiểm tra kỹ từng tòa, từng hộ. Nhà nào chủ hoặc người thuê không có mặt liền nhờ ban quản lý mở cửa. Những góc khuất camera, khu vực cây xanh... không bỏ sót chỗ nào. Nhưng đến sợi tóc cũng không tìm thấy.
Bố mẹ ruột của cô ấy - những người từng thề sẽ đoạn tuyệt qu/an h/ệ - cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa. Ngày ngày họ chạy đến đồn cảnh sát. Dù sao cũng là con ruột, khi xảy ra chuyện, người lo lắng nhất vẫn là họ.
Vụ án này đã không còn là "vụ mất tích" đơn thuần nữa. Mọi người đều nghi ngờ rằng "tiểu tam" đã bị vứt xuống bể phốt. Đồng hồ điện, nước từng nhà, thậm chí cả lượng nước tiêu thụ ở kho chứa đồ bỏ hoang của ban quản lý đều bị điều tra. Không có, không nhà nào bất thường. Nghĩa là Lý Tuyết Như có thể vẫn còn sống.
Nhưng cô ấy đang trốn ở đâu? Từ khi biết Lý Tuyết Như có thể đang lẩn khuất đâu đó trong khu dân cư, ai nấy đều cảm thấy rờn rợn. Mấy ngày đó, mọi người ít nói chuyện trong nhóm, như thể chìm vào bầu không khí u ám khó tả. Người nhảy quảng trường cũng vơi dần, hễ trời tối là lập tức về nhà. Ai cũng bảo cảm giác có người đang rình rập sau lưng, ngứa ngáy khó chịu.
Cho đến hôm nay, một tin nhắn bất ngờ được chuyển vào nhóm. Khu dân cư chúng tôi đột nhiên lên top tìm ki/ếm địa phương chỉ vì một bức ảnh. Tôi tưởng vụ Lý Tuyết Như bị phơi bày, hóa ra không phải. Nhóm chat im ắng bỗng dậy sóng.
10
Chính x/á/c thì không phải một mà là một bộ ảnh. Nhưng bức ảnh kia đặc biệt viral, hầu hết video và đường link đều dùng nó để câu view. Trong ảnh là Trịnh Hải đang ngồi dựa tường hút th/uốc. Hậu cảnh hỗn lo/ạn được làm mờ, khiến gương mặt điển trai vốn có của hắn càng toát lên vẻ u uất và bất cần ch*t người.
Ngay cả tôi là đàn ông nhìn vào cũng phải thừa nhận thằng khốn này thoạt trông đúng chất nam chính ngôn tình: suy sụp, đa tình, cao lớn, phong trần đẹp trai, giàu có.
Ngoài bức ảnh hút th/uốc gây bão, còn có cảnh Trịnh Hải ôm th* th/ể vợ quỳ gối gào thảm thiết sau khi Lâm Hiểu Nhi nhảy lầu. Những bức ảnh cưới rạng rỡ, ảnh tự sướng âu yếm thường ngày của cặp đôi cũng bị đào bới. Chuyện th* th/ể Lâm Hiểu Nhi vẫn được giữ đông lạnh tại nhà, người đàn ông si tình ngày ngày ôm vợ đã khuất chờ "h/ồn phách quay về" nhanh chóng lan truyền.
Nhân khí Trịnh Hải bùng n/ổ, mang về lượng truy cập gây bão trên các nền tảng video ngắn, sánh ngang ngôi sao hạng A. Giá bất động sản khu Hạnh Phúc cũng theo đó tăng vọt.
Cảnh sát Trần cuối cùng cũng chịu liên lạc với tôi. Nhưng hắn thẳng thừng hỏi: "Ảnh do ai chụp?"
Tôi suýt giơ hai tay qua màn hình: "Không phải tôi, thật không phải tôi!"
Cảnh sát Trần: "Giờ tôi không phụ trách vụ này, không tiện điều tra. Cậu quen khu này rồi, cậu tìm hiểu giúp." Cuối cùng hắn thêm một câu: "Lần này cho chính x/á/c vào!"
Má tôi nóng bừng, lập tức hỏi dò trong nhóm. Bởi góc chụp bức ảnh hút th/uốc kia rõ ràng là từ phía dân ngồi lê của chúng tôi hôm đó. Nhưng hôm ấy có cả chục người hiếu kỳ, cả chục điện thoại giơ lên.
Tôi bực dọc, không còn giả lịch sự nữa: "Ai khéo tay thế, lần sau chụp giùm tôi vài kiểu free đi? Một thằng đểu cáng, giờ thành ông chồng tuyệt vời rồi! Cứ 'vo/ng thê vo/ng thê' mãi, sao không kể vợ hắn ch*t thế nào!"
May mà mọi người trong nhóm khá tốt tính, không ai trách tôi nóng nảy. Cô Trần lên tiếng trước: "Tuyệt đối không phải tôi." Những người khác lập tức hưởng ứng.
"+1"
"+1"
"+1"
...
Tôi cố nhớ lại tình huống hôm đó, dường như ai cũng chụp ảnh. Tôi suy đoán động cơ chụp ảnh của người này là gì. Trịnh Hải đáng gh/ét thật, đáng gh/ét đến mức chó cũng chê, nhưng đột nhiên nổi tiếng của hắn lại có lợi cho toàn bộ cư dân khu này.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook