Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
06
Nhân lúc còn đang được quan tâm, tôi cùng bố nuôi hoàn tất thủ tục nhận con nuôi. Trước khi ký đơn, ông vẫn khuyên tôi nên tìm một người cha có điều kiện tốt hơn.
"Con là đứa trẻ thông minh, nhân lúc này nhiều người để ý, con nên chọn kỹ hơn. Hôm qua có bà Trương, bố thấy bà ấy cũng tốt lắm, con cân nhắc đi?"
Dù ông nói gì, tôi vẫn lắc đầu, ánh mắt kiên định: "Con chỉ có mình bố thôi. Chúng ta đừng bỏ rơi nhau."
Bố nuôi rơm rớm nước mắt, còn tôi thì cảm thấy vô cùng yên tâm. Sau đó, chúng tôi dọn vào căn hộ xã hội do chính phủ cấp - một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, điều kiện tuy không sang trọng nhưng đã tốt hơn cái lán tôn dưới gầm cầu rất nhiều.
Nhờ sự hợp tác của tôi, trại trẻ đã quay được nhiều clip truyền cảm hứng để kêu gọi tài trợ. Chi phí phẫu thuật tim cho tôi được tập đoàn chủ quản công viên giải trí tài trợ, nhưng vì ca mổ phức tạp nên phải xếp lịch sau khoảng một năm.
Bố nuôi vẫn tiếp tục nhặt ve chai. Dù đã có chỗ ở, chúng tôi vẫn phải tự mình ki/ếm sống.
[Thật sự có chút kịch tính gh/ê!]
[Kịch tính cái gì? Nhân vật phụ này có tốt không hưởng, cứ đòi theo kẻ lang thang. Dù có chỗ trú chân thì khổ dài dài phía sau!]
Những dòng bình luận khiến tôi suy nghĩ. Tôi tưởng cứ thế này mãi: tiếp tục đi học, cuộc sống tuy đơn sơ nhưng vẫn ổn định.
Khi dọn vào nhà mới, đôi lúc nhắm mắt lại tôi cảm thấy ngột thở, tim đ/ập lo/ạn nhịp. Tôi sợ ánh đèn sân khấu không còn chiếu vào mình, mọi thứ giành gi/ật được sẽ tan thành bong bóng.
Thế là tôi xin bà Viện trưởng một chiếc smartphone, lập tài khoản livestream với tên "Cá Con Hướng Dương".
07
Dù lớn lên ở trại trẻ, tôi vẫn được học hết tiểu học. Giờ tôi học lớp sáu tại một trường bình thường gần đó. Nhờ giáo dục bắt buộc chín năm, tôi có cơ hội đến trường, nhưng ngôi trường này phần lớn là con em công nhân nhập cư, chất lượng giảng dạy và môi trường khá kém.
Kiếp trước, bố nuôi cho tôi đi học vài năm. Lên cấp ba, bệ/nh tim trở nặng khiến tôi buộc phải nghỉ học. Lần này, đã có cơ hội sống tiếp, tôi phải học hành chăm chỉ hơn để thay đổi số phận.
Thỉnh thoảng tôi mở livestream, thường là quay cảnh học bài hoặc đi nhặt ve chai, phát tờ rơi. Phần lớn thời gian tôi im lặng, thi thoảng nhận được chút ít tiền donate.
Do tình trạng sức khỏe đặc biệt, dù học lực khá nhưng tôi vẫn phải học tiếp lên cấp hai tại ngôi trường cũ. Ngày phẫu thuật tim đang đến gần.
Hôm nay, khi đang nhặt ve chai như mọi khi, tôi chợt thấy bất an. Bỗng tôi để ý đến dòng bình luận:
[Ôi trời phim hành động, sắp bị b/ắt c/óc rồi!]
[Cười xòa, giải quyết vấn đề mà dễ thế thì ai chả giàu, thay đổi số mệnh dễ ợt à?! Livestream phơi bày tung tích suốt ngày, đúng là ngây thơ!]
B/ắt c/óc? Ng/ược đ/ãi ? Người tôi lạnh toát. Con đường này vắng người qua lại, cách khu phố sầm uất vài trăm mét nhưng lại nằm sau dãy nhà. Nếu thật sự có kẻ x/ấu, giờ chạy cũng không kịp.
Phải bình tĩnh. Tôi nhớ lại gần đây khi livestream, có kẻ bảo sẽ "bóc phốt" xem tôi có thật bị bệ/nh tim không. Tôi tưởng họ nói cho vui, nào ngờ...
Giờ phải làm sao? Tôi đoán họ chỉ muốn dọa cho biết vì tôi chỉ là học sinh. Báo cảnh sát bây giờ chưa có chứng cớ, chỉ khiến họ tức gi/ận thêm. Mồ hôi lạnh toát ra, gió thổi qua khiến lông tôi dựng đứng. Tôi cắn răng: "Có làm thì làm tới luôn!"
Tôi lén mở livestream, đặt tiêu đề "Tôi bị 'b/ắt c/óc'", cố tình viết sai chính tả để tránh bị chặn. Tôi ghi địa điểm vào phần bình luận, cầu c/ứu mọi người gọi cảnh sát giúp.
Vừa nhặt ve chai, tôi vừa liếc nhìn số liệu livestream đang tăng vùn vụt. Một bước. Hai bước. Ba bước. Kẻ theo dõi đã đến gần. Tôi bật chạy, kẻ đuổi theo vật ngã tôi.
08
Tôi không bị b/ắt c/óc. Ba tên tóc vàng xô tôi ngã nhào, điện thoại văng ra xa. Phát hiện tôi đang livestream, chúng tỏ ra rất bình tĩnh. Tên đầu sỏ tắt luôn livestream của tôi.
Hắn đ/á tôi mấy phát, cơn đ/au khiến tôi rít lên. Hắn rút con d/ao găm cúi xuống dọa: "Mày là Trần Du, ở phòng 304 tòa nhà 2 khu tái định cư Tây Hương."
"Mày đã có nhà ở, có cơm ăn, được đi học, thế là đủ rồi. Hiểu chưa?"
"Tao mà thấy mày livestream ăn xin nữa, tao rạ/ch nát mặt."
"Từ giờ trở đi, cấm tiệt livestream, cũng đừng hòng tiếp xúc với báo chí."
"Lần sau sẽ không đơn giản thế này đâu."
Linh tính mách bảo hắn không phải kẻ bình luận trêu tôi trên livestream. Hắn có mục đích khác. Nghĩ vậy, tim tôi đ/au nhói, ng/ực bỗng thắt lại.
Thấy mặt tôi co rúm vì đ/au, hắn thoáng chút hoảng hốt nhưng nhanh chóng làm mặt lạnh: "Tao không b/ắt c/óc, cũng chẳng đụng vào mày. Mày có ch*t cũng đừng đổ tại tao."
"Sống ch*t thế nào là do số mày."
Nói rồi hắn bỏ đi cùng hai tên kia. Tôi co quắp dưới đất thở gấp, tim đ/au âm ỉ. Đầu óc rối bời.
Không lâu sau, cảnh sát đến đưa tôi vào viện. Tôi không nói với bố nuôi chuyện bị đe dọa, chỉ bảo tự nhiên xỉu.
"Cá Con, từ nay con đừng đi nhặt ve chai nữa. Có nhà hảo tâm giới thiệu cho bố làm bảo vệ, con cứ yên tâm phẫu thuật rồi học hành."
Chương 8
Chương 250: Thi Biến Trong Bệnh Viện
Chương 20
Chương 15
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook