Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chằm chằm nhìn bà lão, đầu óc quay cuồ/ng.
Điểm yếu của bà ta... chính x/á/c là gì?
7.
Bình luận từng nhắc, bà ta thích hút...
Ban đầu tôi không hiểu, nhưng sau khi thấy tư thế bà ta áp sát người đàn ông cơ bắp,
rồi giờ lại nhìn người mặc áo mưa với ánh mắt thèm thuồng...
Tôi chợt vỡ lẽ.
Gọi là nhà sưu tập nghe sang trọng thế?
Thực chất chẳng qua là lão già dê xồm mà thôi!
Ánh mắt tôi lướt qua Cố Thành đang bất tỉnh dưới chân.
Một ý nghĩ lóe lên.
Không chần chừ, tôi quỳ xuống túm lấy hắn.
Chỉ vài động tác, l/ột sạch quần áo trên người hắn.
Tôi nhặt cuộn dây thừng gần đó, nhanh nhẹn trói hắn thành kiểu trói nh/ục nh/ã và phô bày cơ thể.
Xong xuôi, tôi nắm tay Cố Thành kéo dậy, xoay về phía bà lão:
- Bà ơi! - Giọng tôi vang lên - Bà thích loại này không?
Ánh mắt bà lão đóng băng.
Đôi mắt vốn chỉ chăm chú vào người áo mưa giờ giãn đồng tử.
Tia nhìn bà ta cào x/é khắp thân hình trần truồng bị trói ch/ặt của Cố Thành, đặc biệt dừng lâu ở vài chỗ nh.ạy cả.m.
Người áo mưa cũng quay sang.
Khi thấy rõ thứ tôi đang giữ và tư thế của nó, cả người hắn cứng đờ.
Hắn đứng ch/ôn chân tại chỗ. Vành mũ hơi ngẩng lên chút ít,
ánh mắt trong bóng tối lia nhanh giữa tôi, Cố Thành bị trói kỳ quái và bà lão đang mắt trợn ngược.
Sự im lặng chứa đầy chấn động vô hình.
[Ha ha ha ha! Thần thánh gì thế này!]
[Cố Thành: Mày cao thượng, mày gh/ê g/ớm lắm, lôi tao ra làm mồi nhử!]
[Sao lại che chữ thay vì hình? Có gì mà thành viên VIP không được xem?!]
[Kiểu trói... phải kiểu mà tao đang nghĩ không?! (Hốc hác)]
[Bà già mắt đờ ra rồi! Bả động tâm rồi! Bả đang phân vân!]
[Một bên là hảo hán cơ bắp, một bên là món ngon tự nguyện... bài toán lựa chọn...]
[Ông anh búa: Tao bị chấn động tâm lý.]
Ánh sáng gần như thán phục lóe lên trong mắt bà lão đục ngầu. Bà ta nhìn tôi, từ từ lắc đầu, giọng khàn đặc thốt lên:
- Hậu sinh khả uý!
Khóe mắt tôi gi/ật giật.
... Loại lời khen này, tôi thực sự không muốn nhận chút nào.
Đúng lúc đó, thân thể dưới tay có chút gi/ật cơ nhẹ.
Lòng tôi thót lại - Cố Thành sắp tỉnh!
Tôi lập tức tăng lực, lôi vội người vào phòng ngủ bên cạnh ném lên chiếc giường bừa bộn.
- Bà ơi - Tôi né người khỏi cửa, thì thào gấp gáp với bà lão đang tiến lại - Tranh thủ đi, mời bà... thưởng thức.
Nếp nhăn trên mặt bà lão giãn ra, toát lên vẻ hiền lành kỳ lạ.
Mồm nhếch cười, bước chân bỗng nhanh nhẹn hơn, theo tôi bước vào phòng.
Sau khi rời phòng ngủ, tôi khép hờ cửa lại chỉ chừa khe hở.
Quay người, đối diện bóng người áo mưa vẫn chưa hoàn toàn hoàn h/ồn.
Tôi nhẹ nhàng áp sát hắn, gần như chạm vào lớp vải ẩm lạnh của áo mưa.
Nhón chân, thở gấp thì thầm đủ hai người nghe:
- Lúc bà ta... đắm chìm nhất - Tôi khẽ nhếch cằm về phía cửa phòng ngủ - Cậu xông vào, nắm thời cơ, một nhát búa kết liễu.
Cơ thể người áo mưa khẽ gi/ật mình, sau đó gật đầu nhẹ về phía tôi.
8.
Năm phút sau,
khi tôi nín thở, tay sắp chạm vào cánh cửa đang hé,
những tiếng nuốt ướt át liên tục trong phòng đột ngột tắt lịm.
Rồi một tiếng
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook