Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đặc biệt là khi mỗi ngày đều được ở bên Châu Lập Phong, cậu ấy còn thường xuyên chủ động trò chuyện với tôi.
Đêm cuối cùng, sau bữa tối đoàn tụ, Đồng Tử Dĩ bảo gần đây có ruộng hoa đom đóm bay đầy trời.
"Xem đom đóm thì liên quan gì đến trái tim thiếu nữ chứ?" Trên đường đi, tôi cười cợt cậu ta.
Đồng Tử Dĩ liếc tôi đầy bất lực, hình như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Hóa ra tôi quá hẹp hòi.
Khi đến nơi, mới biết ở đây có đủ mọi lứa tuổi.
Phải rồi, ai bảo đàn ông không được ngắm đom đóm?
Cánh đồng hoa chìm trong tĩnh lặng, mọi người nín thở ngắm nhìn những chấm sáng lập lòe giữa đám hoa. Cả thảm hoa như được dệt bằng những sợi chỉ vàng, xanh lá và cam.
Nếu tất cả lũ đom đóm ấy đồng loạt bay lên, chắc cả bầu trời đêm sẽ sáng rực.
"Tỉnh Tiêu." Đang mải mê ngắm cảnh, tôi gi/ật mình khi Châu Lập Phong xuất hiện bên cạnh.
"Ừm?" Tôi quay sang.
Ánh đèn xe từ phía bên trái chiếu thẳng vào mắt. Châu Lập Phong khẽ dịch người che hết ánh sáng, rồi từ từ đưa hai tay khum lại trước mặt tôi.
"Cậu xem này."
Cậu ấy khẽ nghiêng người, hé mở đôi tay đang chụm vào nhau.
Trong lòng bàn tay cậu, một chú đom đóm phát ra thứ ánh sáng vàng xanh nhàn nhạt.
Nhưng thứ khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp lại chính là Châu Lập Phong.
Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cẩn trọng đến thế, gương mặt ngập tràn sự mong đợi và hồi hộp.
"Đẹp không?" Giọng cậu khẽ khàng.
"Ừ." Tôi gật đầu, tay siết ch/ặt vào ng/ực để trấn áp trái tim đang đ/ập thình thịch.
Khóe mắt cậu cong lên vui vẻ.
"Cậu giữ lấy." Cậu ra hiệu để tôi xòe tay.
Chú đom đóm nhỏ chuyền sang lòng bàn tay tôi, đ/ập cánh nhẹ nhàng như đang gõ cửa trái tim tôi.
Cảm giác nhột nhột ấy chẳng thấm vào đâu so với thứ Châu Lập Phong vừa khơi lên.
Bởi tôi nghe thấy câu hỏi của cậu:
"Vậy bây giờ... cậu có vui hơn chút nào chưa?"
11
Chúng tôi lái xe xuyên đêm về thành phố.
Châu Lập Phong và anh trai vốn không cần vội vã thế, chỉ vì muốn tiện đường đưa hai kẻ công nhân quèn như tôi và Đồng Tử Dĩ về nhà.
"Tiêu nhi, hay là mình đi học lái xe đi?" Đồng Tử Dĩ bỗng đề nghị.
Cả hai đứa đều chưa có bằng. Tôi thì vừa nghèo hồi đại học, vừa bận rộn khi đi làm. Còn cậu ta chỉ quen đi nhờ xe Châu Lập Thành.
"Hả?" Tôi vẫn còn ngẩn ngơ vì câu nói của Châu Lập Phồng, chưa kịp định thần.
"Lần sau đi chơi còn thay phiên nhau lái chứ."
Quay lại, thấy cậu ta đang tội nghiệp bám vào ghế tài xế của Châu Lập Thành. Hóa ra cuối cùng cũng biết thương người cầm lái.
"Được thôi." Tôi đồng ý, "Hai đứa mình cùng đi học."
Châu Lập Phong ngồi ghế phụ im lặng, trong khi Châu Lập Thành thở dài với Đồng Tử Dĩ:
"Trời xanh cuối cùng cũng mở mắt."
Câu nói khiến Đồng Tử Dĩ trợn mắt rồi ngả lưng lên ghế sau.
12
Chúng tôi đăng ký lớp học lái gần nhất.
Lúc đăng ký thì hùng h/ồn tuyên bố sẽ phá kỷ lục thi đậu nhanh nhất trường lái.
Nhưng đến lần thứ ba trượt vì chạm vạch, tôi bủn rủn ngã vật vào ghế phụ của Châu Lập Phong:
"Cái xe này có nhất định phải lái không?"
Đồng Tử Dĩ đậu ngay lần đầu, nên hai lần sau tôi phải chiến đấu đơn đ/ộc.
Châu Lập Phong chủ động đề nghị đưa đón tôi từ lần thi lại thứ hai.
Không gian trong xe yên lặng một lúc, rồi cậu ấy với ra sau lưng lấy một túi đồ:
"Đói chưa? Ăn chút đi."
Trong túi đủ loại bánh kẹo mặn ngọt, như đồ ăn vặt cho học sinh tiểu học đi dã ngoại.
Tôi trút nỗi uất ức vào việc ăn uống, quét sạch mọi thứ.
Chỉ sau khi no căng bụng, tâm trạng mới đỡ chán nản hơn.
"Mình có phải hơi... đần độn không?"
Tôi hỏi Châu Lập Phong.
"Không liên quan đến thông minh." Cậu trả lời chắc nịch.
"Thế sao vẫn trượt hoài?" Tôi rên rỉ.
Cậu im lặng.
Nhìn sang, thấy gương mặt điển trai ấy lại hiện lên vẻ vắt óc suy nghĩ.
Một lát sau, cậu vụng về đáp:
"Có lẽ... xe của trường lái có vấn đề."
Phụt cười, tôi nhớ ngay đến câu cửa miệng của giáo viên:
"Dù gì mấy em cũng không sai, toàn lỗi tại xe thôi. Hoặc đường x/ấu nữa."
13
Giải pháp sau đó là Châu Lập Thành giới thiệu một huấn luyện viên hạng nhất.
Chuyên trị các trường hợp khó nhằn.
"Cảm ơn Châu tổng." Tôi nói qua điện thoại.
Châu Lập Thành cười ha hả:
"Thằng nhóc kia có biết nói gì đâu, chỉ biết sốt ruột mà thôi."
Định hỏi ý cậu ta là gì thì vị tổng giám đốc đã vội đi họp.
Lúc ấy đã vào đầu hạ, nắng ban ngày chói chang khó chịu.
Suốt cuối tuần, tôi cắm chốt ở trường lái.
Cùng phơi mình dưới nắng với tôi còn có Châu Lập Phong.
Sáng đưa tôi đi, tối đón về.
Xong xuôi còn ăn tối cùng.
Sau hai ngày "chiến đấu gian khổ", thứ hai tuần sau tôi bước ra khỏi trường thi với nụ cười rạng rỡ.
"Cảm ơn cậu." Lên xe Châu Lập Phong đang đợi sẵn, tôi nói.
Lần này cậu không phải vắt óc nghĩ lời an ủi, chỉ cần cùng tôi cười thật tươi.
14
Khi bằng lái về tay, thành phố đã vào giữa hè.
Tập đoàn Châu thị có truyền thống tổ chức tiệc mùa hè hoành tráng.
Mọi năm Châu Lập Phong chẳng bao giờ tham gia.
Là anh trai hiểu em nhất, Châu Lập Thành đương nhiên không ép buộc.
Nhưng năm nay, một tuần trước tiệc, Châu Lập Phong bất ngờ hỏi tôi qua điện thoại:
"Cậu có muốn đi chơi cùng bọn tôi không?"
"Có thể dẫn theo bạn nữa à?" Tôi hỏi dò.
"Được." Giọng cậu vang lên bên kia đầu dây.
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook