Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thịnh Chu rất dễ dỗ dành. Rõ ràng là sinh nhật cậu ấy, vậy mà lại chuẩn bị quà cho tôi.
Khi chiếc khuyên tai hình ngôi sao bốn cánh xuất hiện trước mắt, tôi biết mình tiêu rồi.
Bị cậu ấy đốn gục rồi.
Trái tim không thể bình tĩnh lại được, lúc cậu ấy đeo khuyên tai cho tôi, chỉ một cái chạm nhẹ vô tình khiến tôi tưởng rằng cậu ấy cũng có tình ý với mình.
Tôi buột miệng: "Sao lại véo tai em thế?"
Lời giải thích không chút sơ hở của cậu ấy khiến lòng tôi chùng xuống.
Tôi biết suy nghĩ trong lòng mình chỉ là đơn phương mà thôi.
Chỉ có mình tôi trong cuộc hỗn lo/ạn.
Suốt mùa hè, tôi đều tránh mặt cậu ấy, ngay cả tiệc mừng nhập học cũng không tham dự.
Tôi sợ hãi, muốn gạt bỏ thứ tình cảm dị biệt này khỏi tim mình.
Tôi không thể kéo cậu ấy vào vực sâu.
Thế nhưng, khi chú Thịnh gọi điện bảo tôi rằng cậu ấy một mình đến trường.
Tôi không nhịn được, sợ cậu ấy gặp chuyện gì, đứng đợi sớm từ cổng trường.
Lại sợ cậu ấy buồn vì chuyện tôi tránh mặt suốt hè, tôi vội giải thích là do quá bận.
Tôi tưởng chúng tôi chỉ mãi là anh em, hàng xóm bình thường.
Cho đến khi kết thúc kỳ quân sự, hàng loạt tin nhắn cậu ấy gửi cho tôi hiện lên.
[Anh ơi, đang làm gì thế?]
[Anh ơi, em say rồi, anh đến đón được không?]
[Giang Trì, trả lời em đi mà.]
Thịnh Chu say rồi, việc đầu tiên cậu ấy làm khi trưởng thành là học cách uống rư/ợu.
Tôi vừa gi/ận vì cậu ấy chẳng quan tâm sức khỏe, uống rư/ợu bừa bãi.
Vừa vui mừng vì khi say, người đầu tiên cậu ấy nghĩ đến là tôi.
Tôi không ngại ngần dẫn cậu ấy đi trước mặt mọi người.
Thịnh Chu lúc say vô cùng đáng yêu, thích làm nũng lắm.
Một câu "Đòi ôm" của cậu khiến tim tôi tan chảy.
Một câu "Đòi cõng", tôi lập tức cúi người cõng cậu ấy thẳng về khách sạn.
Cậu ấy dùng môi cọ vào cổ tôi, ngậm lấy tai tôi, hôn lên má tôi.
Mỗi hành động ấy đều nhắc nhở tôi rằng, dường như cậu ấy cũng có cùng suy nghĩ.
Cậu ấy nói: "Giang Trì, em không muốn làm em trai nữa, làm người yêu anh được không?"
Khoảnh khắc ấy, sợi dây căng thẳng cuối cùng cũng đ/ứt.
Thịnh Chu à, em là điều quý giá nhất của anh, anh đâu thể nào từ chối em được.
Việc đầu tiên khi tỉnh dậy hôm sau, tôi lập tức đ/á/nh tiếng với mẹ.
[Mẹ ơi, con yêu người ta rồi, là con trai.]
Mẹ tôi: [??? Sao tự nhiên thành gay thế?]
Tôi không nói đối tượng là Thịnh Chu, tôi tôn trọng cậu ấy, sợ cậu ấy không muốn nói với gia đình.
Ngay cả con đường tương lai, trong phút chốc này tôi đã nghĩ thấu.
Người mở lời là em, vậy thì đoạn đường tiếp theo, hãy để anh đi trước.
Những gian nan phía trước, cứ giao hết cho anh.
Hết.
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook