Bia Đỡ Đạn Giác Ngộ: Chuyên Xử Nam Nữ Chính

“Anh…”

“Năm trăm triệu.” Tôi buông thẳng con số.

Giọng lạnh băng.

Dứt khoát không khoan nhượng.

“Thanh toán một lần. Nhận được tiền, tôi lập tức ký tên. Bằng không…”

Tôi cười lạnh.

“Tôi không ngại đến bệ/nh viện thăm mẹ lần nữa. Chắc lũ phóng viên đang vây ở đó sẽ rất vui khi được phỏng vấn ‘người vợ cũ đáng thương’ này, nghe tôi kể về ‘cuộc sống hạnh phúc’ ba năm qua, về chuyện anh và cô Lâm Nhu… đã yêu nhau say đắm thế nào khi còn đang có vợ.”

Đầu dây bên kia.

Ch*t lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng thở gấp kinh khủng của Cố Thừa.

Như con thú đi/ên sắp mất kiểm soát.

Hắn đang cân đo.

Đang kìm nén.

Đang tính toán giữa năm trăm triệu và việc tiếp tục x/é mặt nạ - cái nào thiệt hại hơn.

Năm trăm triệu.

Với hắn, chỉ như muối bỏ bể.

Nhưng đủ để bịt miệng kẻ thấp cổ bé họng như tôi.

Đủ tạm thời dập tắt bão dư luận.

Hắn cần thời gian.

Cần thời gian xử lý khủng hoảng truyền thông.

Cần thời gian ổn định giá cổ phiếu.

Cần thời gian… cùng Lâm Nhu vạch kế hoạch tương lai.

Chứ không phải tiếp tục bị con “củi mồi” như tôi quấy rối.

Vài giây.

Dài tựa mấy thế kỷ.

“Số tài khoản.” Cuối cùng hắn cũng lên tiếng.

Giọng khàn đặc.

Chứa đựng sự uất ức tận cùng cùng nỗi c/ăm h/ận như bị rắn đ/ộc siết cổ.

“Gửi điện thoại anh.” Tôi nói xong cúp máy thẳng cẳng.

Nghe tiếng tút dài trong ống nghe.

Tôi từ từ.

Thở ra một hơi thật sâu.

Mồ hôi lạnh sau lưng.

Đã thấm ướt cả áo.

Năm trăm triệu.

Đã trong tay.

Nhưng mới chỉ là.

Tiền lãi thôi.

Tiền về tài khoản nhanh đến chóng mặt.

Cố Thừa không muốn trì hoãn dù một phút.

Mỗi giây chậm trễ.

Đều là cực hình và rủi ro khôn lường với hắn.

Nhìn dãy số dài ngoằng nhưng rất thật trên ứng dụng ngân hàng.

Tôi không hề vui sướng.

Chỉ có cảm giác yên tâm lạnh lẽo.

Mạng sống của mẹ tôi.

Tạm thời được c/ứu.

Tôi bước đến bàn làm việc.

Nhặt cây bút mạ bạc nằm lăn lóc dưới đất.

Vặn nắp bút.

Rồi.

Trên tờ thỏa thuận ly hôn nổi bật dòng chữ mạ vàng lạnh lẽo của Cố Thừa.

Chỗ ký tên bên B.

Từng nét một.

Tôi viết tên mình.

Nguyễn Tỉnh.

Chữ viết rõ ràng.

Vững vàng.

Không còn r/un r/ẩy.

Ký xong.

Tôi đậy nắp bút lại.

Đặt nhẹ nhàng lên tờ giấy.

Như hoàn thành một nghi thức.

Nghi thức đoạn tuyệt quá khứ.

“Vương di.” Tôi gọi to.

Vương di lập tức đẩy cửa bước vào.

Thấy tờ thỏa thuận đã ký, bà thở phào nhẹ nhõm.

“Phiền dì đưa cái này cho Cố tổng.” Tôi đưa bà tờ giấy.

“Thái thái… cô…” Vương di ngập ngừng.

“Sau này, gọi tôi là tiểu thư Nguyễn đi.” Tôi mỉm cười.

Rất nhạt.

Quay lưng.

Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thực ra chẳng có gì nhiều để thu.

Mọi thứ trong căn phòng này.

Đều là của Cố Thừa.

Hoặc nói đúng hơn, là của “bà Cố”.

Tôi chỉ lấy vài bộ quần áo cũ trong chiếc túi LV sờn cũ.

Và cái ví cũ kỹ.

Cùng.

Xấp hóa đơn viện phí dày cộp trong ngăn kéo.

Thấm đẫm m/áu và nước mắt của mẹ.

Đây là bằng chứng.

Cũng là hồi chuông cảnh tỉnh.

Nhắc tôi nhớ.

Mình đã từng ng/u ngốc thế nào.

Đã từng hèn mọn thế nào.

Tôi xách chiếc túi nhẹ tênh.

Bước khỏi chiếc lồng vàng giam cầm tôi ba năm.

Xuống cầu thang.

Vương di cầm tờ thỏa thuận, ngơ ngác nhìn tôi.

“Nguyễn… tiểu thư Nguyễn, cô đi luôn sao?”

“Ừ.” Tôi gật đầu.

Bước thẳng ra cửa.

Không ngoảnh lại.

Đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ nặng trịch - biểu tượng của giàu sang và địa vị.

Bên ngoài.

Ánh nắng chan hòa.

Chói chang đến nhức mắt.

Tôi nheo mắt.

Hít sâu bầu không khí tự do.

Mùi cỏ non lẫn bụi đất.

Thơm hơn mùi tinh dầu samông trong biệt thự cả vạn lần.

Chiếc taxi bình thường đỗ bên đường.

Tôi gọi qua ứng dụng.

Bác tài thò đầu ra: “Số đuôi 7788?”

“Đúng.”

Tôi mở cửa xe.

Ngồi vào.

“Bác cho cháu đến Bệ/nh viện Đa khoa Thành phố.”

Xe khởi động.

Từ từ rời khỏi chiếc lồng son lạnh lẽo.

Trong gương chiếu hậu.

Biệt thự ngày càng nhỏ dần.

Cuối cùng khuất sau góc phố.

Như quá khứ đã bị ch/ôn vùi.

Bệ/nh viện.

Mùi th/uốc sát trùng vẫn hăng nồng.

Nhưng lúc này ngửi thấy.

Lại có cảm giác như vừa thoát ch*t.

Mẹ tôi đã được chuyển từ cửa cấp c/ứu hỗn lo/ạn về phòng VIP.

Đây là việc Cố Thừa buộc phải làm để “xoa dịu dư luận”.

Trong phòng yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng tít tít đều đều của máy móc.

Mẹ đang ngủ.

Da mặt vẫn vàng vọt.

Nhưng nhịp thở đã ổn định hơn nhiều.

Trương dì ngồi canh bên.

Mắt đỏ hoe.

Thấy tôi vào.

Bà vội đứng dậy.

“Tỉnh! Cháu đến rồi! Tiền… tiền thật sự đã đóng đủ cả rồi! Th/uốc cũng đã dùng rồi!” Bà hạ giọng, vừa mừng vừa sợ hãi hồi tưởng, “Sáng nay sợ ch*t khiếp! Mấy người đó… mấy nhà báo…”

“Trương dì, vất vả cho dì rồi.” Tôi nắm tay bà, cảm ơn chân thành, đưa phong bì dày cộp đã chuẩn bị sẵn, “Của dì đây ạ.”

“Ôi trời! Này… nhiều quá!” Trương dì sờ độ dày của phong bì, gi/ật mình định từ chối.

“Dì cầm đi.” Tôi giữ tay bà lại, “Dì đã c/ứu mạng mẹ cháu.”

Trương dì lại đỏ mắt.

“Tỉnh này… rồi cháu tính sao?”

Tính sao?

Tôi nhìn ra cửa sổ.

Rừng nhà chọc trời.

Xe cộ tấp nập.

Thành phố phồn hoa mà lạnh lùng này.

“Trước hết chăm cho mẹ khỏe đã.” Tôi nói khẽ nhưng giọng kiên quyết lạ thường, “Rồi thì…”

Rồi thì.

Những món n/ợ phải đòi.

Sẽ không thiếu một xu.

Cố Thừa tưởng năm trăm triệu là xong?

Lâm Nhu tưởng núp sau lưng là thoát tội?

Mơ đi.

Củi mồi đã tỉnh giấc.

Chuyên xử đẹp nam nữ chính.

Mới chỉ là khởi đầu thôi.

Những ngày tiếp theo.

Rất bình yên.

Cũng rất bận rộn.

Tôi thuê căn hộ nhỏ gần bệ/nh viện.

Một phòng ngủ một phòng khách.

Sạch sẽ gọn gàng.

Tràn ngập ánh nắng.

Nhỏ xíu so với biệt thự của Cố Thừa.

Nhưng yên tâm.

Sức khỏe mẹ tôi dần hồi phục.

Tiền viện phí Cố Thừa chi trả chảy như nước.

Hắn không dám ngừng.

Sức ép dư luận vẫn còn.

Hắn cần duy trì hình tượng “con rể hiếu thảo”.

Tôi mỗi ngày đi về giữa bệ/nh viện và căn hộ.

Chăm mẹ.

Đọc sách.

Học online.

Tiếp thu kiến thức.

Học mọi thứ trước đây tôi cho là vô dụng, giờ lại thấy vô cùng quan trọng.

Tài chính.

Luật pháp.

Vận hành truyền thông mới.

Thậm chí… vài động tác võ tự vệ cơ bản.

Thời gian.

Tiền bạc.

Tri thức.

Là vũ khí tôi cần nhất lúc này.

Còn Cố Thừa và Lâm Nhu?

Họ dường như tạm thời im hơi lặng tiếng.

Tập đoàn Cố thị đang bận bịu xử lý khủng hoảng truyền thông.

Danh sách chương

5 chương
10/02/2026 14:40
0
10/02/2026 14:40
0
21/02/2026 19:09
0
21/02/2026 19:04
0
21/02/2026 18:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu