Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Muốn tôi thoát khỏi không gian ảo, chỉ có một cách duy nhất: để tôi tự mình bước ra từ lối thoát hiểm.
Thế là Lý Phương tìm cách đưa ý thức mình xâm nhập vào không gian ảo. Nhưng anh chỉ có thể lưu lại trong đó một tháng. Sau một tháng, Lý Phương sẽ bị hệ thống tự động đ/á ra ngoài. Trong vòng một tháng, anh phải tìm cách khiến tôi chủ động rời đi. Hơn nữa, anh không được để Chu Hà bắt gặp. Một khi bị phát hiện, ý thức của anh sẽ bị xóa sổ. Mà một khi ý thức bị hủy diệt, ngoài đời thực Lý Phương cũng sẽ trở thành người thực vật.
Điều quan trọng hơn, trong ký ức do Chu Hà tạo ra, tôi được lập trình để mặc định gh/ét cay gh/ét đắng Lý Phương. Nếu anh ta xuất hiện trước mặt tôi, tôi tuyệt đối không nghe theo lời nào. Cuối cùng, Lý Phương quyết định nhắm vào những nhân vật khác.
Cố Hiểu Lệ và Trần Dương vốn chỉ là nhân vật hư cấu do Chu Hà tạo ra. Sự tồn tại của họ chỉ để có người bầu bạn cùng tôi, giảm thiểu khả năng tôi phát hiện ra lỗi hệ thống. Bởi thế giới ảo do Chu Hà kiến tạo không hoàn hảo. Điểm yếu chí mạng nhất chính là ký ức anh ta gán ghép cho tôi. Những chuyện anh ta chưa từng trải qua, sẽ không thể mô tả chi tiết. Thế nên tôi chỉ nhớ mơ hồ rằng tôi và Chu Hà từ đồng phục học sinh đến váy cưới, là một cặp đôi hoàn hảo. Còn những kỷ niệm cụ thể thì hoàn toàn m/ù tịt.
Lý Phương nhắm vào điểm yếu này, cố ý dựng sạp hàng rong, dùng chuyện kinh dị dụ Cố Hiểu Lệ lại rồi nói thẳng sự thật: "Cô chỉ là một nhân vật hư cấu, được tạo ra chỉ để phục vụ Vương Bội."
Nghe xong, Cố Hiểu Lệ lục lại ký ức mới kinh hãi nhận ra đúng như Lý Phương nói - cô chỉ nhớ những nét đại khái. Cuộc đời cô tựa như một cuốn tiểu thuyết chỉ có phần đại cương. Hiểu ra sự thật, Cố Hiểu Lệ suy sụp hoàn toàn, cuối cùng chọn kết liễu đời mình. Trước khi ch*t, sợ tôi không chịu nổi sự thật, cô đã gọi điện báo tin. Trần Dương t/ự s*t cũng vì lý do tương tự.
Hai người bạn thân thiết lần lượt mất đi đã khơi dậy sự tò mò trong tôi, khiến tôi trốn khỏi nơi giam giữ. Lý Phương cuối cùng cũng có cơ hội gặp riêng tôi. Nhưng Chu Hà giám sát quá ch/ặt, anh không đủ thời gian giãi bày mọi chuyện. Cuối cùng, anh chỉ kịp nói cho tôi vị trí lối thoát hiểm rồi nhảy lầu t/ự v*n để thoát khỏi không gian ảo. Anh đã cố gắng hết sức, phần còn lại phải do chính tôi quyết định.
Nhưng ngay tại lối thoát, Chu Hà còn thiết lập thêm một bức tường lửa. Hắn gán cho tôi nỗi ám ảnh tuổi thơ đ/au thương, khiến tôi không dám đụng đến ngôi nhà cũ. Nhưng không ngờ, tôi đã chiến thắng nỗi sợ hãi, thành công thoát khỏi thế giới ảo.
* * *
Trong căn nhà của tôi và Lý Phương, tôi nhấm nháp ly sữa ấm, từ từ tiêu hóa những ký ức đã hồi phục. Tôi và anh cũng từ đồng phục học sinh đến váy cưới, giờ anh là tổng giám đốc công ty đại chúng, còn tôi là bà nội trợ giàu có. Cuộc hôn nhân của chúng tôi khiến bao người ngưỡng m/ộ.
Trong phòng khách, người giúp việc A Phương nhẹ nhàng xoa bờ vai tôi: "Thưa phu nhân, khoảng thời gian này tổng giám đốc Lý lo lắng cho ngài đến ch*t đi sống lại, chẳng mấy đêm ngủ ngon. Gặp được người đàn ông tốt thế này đúng là phúc phần của phu nhân đó ạ."
Tôi không đáp, mắt đăm đăm nhìn bức ảnh cưới trong phòng. Trong ảnh, tôi và Lý Phương tựa đôi uyên ương, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ. Nhưng những chuyện trải qua trong không gian ảo đã để lại vết hằn tâm lý sâu sắc.
Tôi nhìn A Phương, bất chợt hỏi: "A Phương, quê cô ở đâu thế?"
A Phương nhanh nhảu kể vanh vách về phong thổ quê nhà cùng những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp. Tôi nhắm mắt, ký ức tuổi thơ cũng hiện về rõ ràng, từng khoảnh khắc bên Lý Phương đều sống động như mới hôm qua. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên, một cơn đ/au quặn bụng dữ dội ập đến, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa trán. A Phương vội rút từ túi ra một gói băng vệ sinh: "Phu nhân đi thay băng vệ sinh ngay đi ạ. Tôi đi lấy túi chườm nóng rồi pha ấm nước đường phèn cho ngài."
Tôi ngạc nhiên: "Sao cô biết tôi đến kỳ kinh nguyệt?"
A Phương cười hiền lành: "Tôi nhớ kỹ ngày đèn đỏ của phu nhân mà. Đúng ba giờ chiều ngày mồng bảy hằng tháng."
Tôi sững sờ: "Cô nhớ chi tiết vậy làm gì? Ngày kinh nguyệt mỗi tháng có thể xê dịch mà?"
A Phương cười khúc khích: "Phu nhân đùa sao ạ? Đàn bà con gái làm gì có chuyện kỳ kinh thay đổi ngày? Tôi đi đun nước đây ạ, phu nhân vào nhà vệ sinh thay đồ đi nhé."
Nhìn bóng lưng A Phương khuất dần, tim tôi như ngừng đ/ập. Đồng thời, câu nói năm nào vang vọng lại: "Người tạo ra thế giới ảo không thể kiến tạo những điều họ chưa từng trải qua..."
- HẾT -
Chương 5
7
6
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook