Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nằm dài trên ghế băng ở đồn cảnh sát, đắp tấm chăn mỏng mà cảnh sát Trương đưa cho, chợp mắt một lát.
Ở đây còn khiến tôi cảm thấy an toàn hơn ở nhà nhiều.
Tỉnh dậy, buổi thẩm vấn đã kết thúc.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến bất ngờ.
Và cuối cùng tôi cũng biết được toàn bộ sự thật.
Khi suy đoán về vụ án, tôi đã bỏ sót một chi tiết vô cùng quan trọng.
Hiện trường vụ án.
Ban đầu cảnh sát loại trừ nghi phạm là vợ chồng Lâm Chí Hoa vì nhà họ không có phản ứng Luminol, không thể là hiện trường vụ án.
Vậy thì, nơi đó ở đâu?
Đúng vậy.
Chính là căn nhà của tôi - nơi được cả gia đình 1412 để ý, có người mới chuyển đến cách đây một tuần.
Khi cảnh sát tiến hành thử nghiệm Luminol tại nhà tôi, toàn bộ phòng khách phủ đầy ánh sáng huỳnh quang xanh trắng.
Tất nhiên, không chỉ phòng khách, nhà vệ sinh tôi dùng để tắm rửa cũng y như vậy.
Giờ mới biết mình đã sống tại hiện trường vụ án suốt một thời gian dài.
Dạ dày tôi quặn thắt, buồn nôn đến nghẹn thở.
Nhưng nghĩ đến việc đây là căn nhà tôi đã dốc hết tiền tích cóp, chọn lựa kỹ càng mới m/ua được.
Nỗi xót xa lấn át nỗi sợ hãi.
Nhà đột nhiên trở thành nhà án mạng, giá b/án giảm một nửa.
Còn ai khổ hơn tôi nữa đây?
Cảnh sát Trương cố gắng an ủi tôi:
"Hãy nhìn vào mặt tích cực đi, giá nhà số 1412 còn giảm thê thảm hơn cả cậu nữa kìa."
Tôi: ...
Cảm ơn, nghe xong tôi thấy còn tệ hơn.
Chương 19
Trở lại với vụ án.
Hà Hạo là một người vợ, người mẹ có tính kiểm soát cực cao.
Bà ta không thích ra ngoài, nhưng trong nhà lại nắm rõ từng hành động của mọi người.
Bà ta khoái cảm giác đó.
Điều này nhờ vào việc bà chọn được người chồng nhu nhược, sinh được đứa con gái ngoan ngoãn.
Từ khẩu vị ăn uống đến kiểu dáng quần áo của cả nhà, tất cả đều phải được Hà Hạo chấp thuận.
Mọi chuyện thay đổi khi Lâm Vũ Vy ra đời.
Không giống cha và chị gái biết nghe lời, đương nhiên Hà Hạo gh/ét cay gh/ét đắng cô con gái út này.
Lâm Vũ Vy vừa bị Hà Hạo kiểm soát, vừa bị đẩy ra rìa trong chính ngôi nhà này.
Lòng c/ăm h/ận ngày một lớn dần.
Có lẽ cô ta còn mang trong mình nhân cách phản xã hội bẩm sinh.
Tóm lại, cô ta đã hành động.
Dụ Hà Hạo lên căn hộ 1512 vốn bỏ trống lâu năm trên tầng.
Căn hộ này luôn được rao b/án, thường xuyên có nhân viên môi giới dẫn khách đến xem nhà.
Chủ nhà cũ ngại phiền phức nên cố tình để cửa hé mở suốt thời gian dài.
Đây chính là địa điểm hoàn hảo để gây án.
Còn chuyện sau đó có bị phát hiện hay không, Lâm Vũ Vy hoàn toàn không quan tâm.
Ngay từ đầu, cô ta đã không có ý định che giấu tội á/c.
Thậm chí còn mong chờ đến khoảnh khắc bị người khác phát hiện.
Lâm Chí Hoa là người đầu tiên biết chuyện, ý nghĩ đầu tiên lóe lên là không thể để tội danh của con gái bị công khai.
Vợ đã gặp nạn, con gái không thể lại vào tù.
Thế là ông ta kéo theo cô con gái lớn cùng nhau xử lý hậu quả cho Lâm Vũ Vy.
Ông ta làm chìa khóa căn 1512, khóa cửa lại.
Lại giả vờ muốn trả giá cao m/ua căn nhà, khiến chủ nhà từ chối tất cả khách đến xem.
Những ngày tiếp theo, ch/ặt x/á/c, dọn dẹp, lau chùi hiện trường.
Mỗi phút giây đều như c/ắt từng khúc th/ần ki/nh của ông ta.
Cô con gái lớn như con rối mất h/ồn, bị ông ta lôi đi, vô h/ồn làm theo.
Cuối cùng cũng hoàn tất mọi việc.
Đúng lúc họ thở phào nhẹ nhõm thì Lâm Vũ Vy tự động biến mất.
Lâm Chí Hoa đi/ên đầu.
Áp lực và cảm giác tội lỗi cực độ khiến tinh thần cô con gái lớn bắt đầu sụp đổ.
Trong tiềm thức chất chứa quá nhiều bí mật, có lúc cô ta thực sự nhập vai "người mẹ", cho rằng mình là vợ của Lâm Chí Hoa.
Cô ta muốn nói ra tất cả, lại tự kìm nén đến nghẹt thở, cuối cùng thốt ra toàn những lời đi/ên lo/ạn không ai hiểu nổi.
Chương 20
Đắn đo mãi, cuối cùng tôi vẫn b/án căn nhà số 1512 với giá rẻ mạt.
Trải qua bao chuyện, tôi thực sự không thể yên tâm sống trong đó nữa.
Lần sau m/ua nhà nhất định phải xem xét kỹ hàng xóm xung quanh có bình thường không.
Ngoại truyện
Trước khi em gái ra đời, gia đình chúng tôi vẫn còn được xem là bình thường.
Mẹ có tính kiểm soát rất mạnh.
Nhưng chỉ cần nghe lời, vẻ ngoài hạnh phúc vẫn được duy trì.
May mắn là tôi chẳng có sở thích gì đặc biệt.
Từ kiểu tóc đến chuyên ngành đại học, tôi đều làm theo lời mẹ.
Tôi như tấm gương trơn bóng, chỉ phản chiếu hình ảnh mà bà ấy muốn nhìn thấy.
Em gái tôi thì ngược lại, cô bé chẳng hợp với gia đình này chút nào.
Từ khi chào đời, em ấy đã luôn chống đối mẹ.
Sữa nhập khẩu mẹ kỳ công chọn lựa, em ấy uống một ngụm lại nhổ ra một ngụm.
Lớn lên chút, quần áo mẹ m/ua không vừa ý, em ấy cầm kéo x/é tan tành.
Vì thế, mẹ gh/ét cay gh/ét đắng em ấy.
Để lấy lòng mẹ, tôi cũng tránh xa em bé ấy.
Tôi nghĩ đứa em gái này không bình thường.
Khi em ấy đứng trong góc nhìn ba người chúng tôi, ánh mắt như đang ngắm nghía thứ gì đó buồn cười.
Tôi linh cảm được nguy hiểm.
Gia đình này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
May thay, tôi đã đi làm xa nhà.
Khoảng cách địa lý cho tôi khe hở để thở.
Thi thoảng, mẹ vẫn gọi điện bắt tôi về nhà.
Nhưng cũng chỉ là thi thoảng.
Tôi ôm lấy tâm lý may rủi.
Thế mà đúng cái lần đó, mẹ đột nhiên biến mất.
Ban đầu, chúng tôi tưởng mẹ đang ngủ trưa.
Đến giờ cơm tối, mẹ vẫn không xuất hiện, tất cả đều nhận ra chuyện chẳng lành.
Chuẩn bị bữa tối cho cả nhà vốn là việc quan trọng nhất trong ngày của mẹ, bà chưa bao giờ nhờ vả ai.
Nhưng hôm đó, mùi thơm tỏa ra từ nhà bếp, em gái tôi vừa hát véo von vừa bưng mâm cơm lên bàn.
...
Quả nhiên chuyện không hay đã xảy ra.
Tôi muốn chạy trốn, ngay lập tức, lập tức.
Nhưng bị cha túm lôi lại, giữ ch/ặt không buông.
Ông ta rất khỏe, suýt nữa kéo tôi quay lại, cùng nhau xử lý hiện trường.
Em gái đứng bên cạnh nhìn chúng tôi với vẻ hứng thú.
Ban đầu dù sợ hãi, chân tay bủn rủn nhưng tôi vẫn còn giữ được chút lý trí.
Về sau chỉ còn lại sự tê dại.
Động tác ngày càng nhanh, ngày càng th/ô b/ạo.
Từ đó, tôi bắt đầu sợ hãi tiếng xả nước.
Ào ào.
Nhắm mắt lại là thấy đủ loại hình ảnh về mẹ.
Nguyên vẹn, không nguyên vẹn.
Bà ấy xoáy sâu vào tâm trí tôi, dần dần tôi chẳng phân biệt nổi mơ với thực.
Tuyệt vọng hơn, kẻ chủ mưu của tất cả chuyện này lại biến mất.
Như đang chơi trò ú tim với chúng tôi.
Mà căn 1512, lại có người dọn vào ở.
Mỗi lần nghĩ đến những gì từng xảy ra nơi đó, tôi chỉ muốn gào thét.
Muốn hét lên bảo cô ta cút đi...
Cô ta thậm chí còn xả nước trên lầu!
Mỗi lần nghe thứ âm thanh ấy, ký ức k/inh h/oàng lại tua đi tua lại.
Còn một quả bom n/ổ chậm, em gái tôi, không biết đang trốn ở đâu.
Tôi thực sự, không chịu nổi nữa rồi.
...
(Hết)
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 19
Chương 31
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook