Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuối cùng, tôi và Thẩm Dịch Chân đều bị đuổi ra khỏi nhà, dọn về ký túc xá.
Lần gặp thứ năm, chúng tôi tốt nghiệp. Mẹ Thẩm Dịch Chân thậm chí chẳng buồn hạ cửa kính xe xuống.
"Hai đứa rồi sẽ hối h/ận thôi. Hãy học cách nhìn rõ hiện thực, biết khó mà lui."
Thẩm Dịch Chân siết ch/ặt tay tôi:
"Con sẽ không hối h/ận."
"Con yêu Mạnh Khê Nhiên."
Lần gặp thứ sáu, vẻ mệt mỏi trên mặt mẹ anh không giấu nổi. Ánh mắt bà nhìn tôi chẳng chút tình cảm.
Bà yêu cầu tôi buông tha cho Thẩm Dịch Chân.
"Cậu không thể vì thứ tình cảm tự cho là cao thượng mà h/ủy ho/ại mọi thứ cậu ấy vốn có."
"Cả tương lai của cậu ấy nữa, cậu đã nghĩ tới chưa?"
Tôi lớn lên trong trại mồ côi, cứ ngỡ mình không có cha mẹ.
Bà ấy thậm chí tìm được cả bố mẹ ruột của tôi.
Họ đã tìm tôi suốt bao năm trời, muốn đưa tôi về nhà.
Nước mắt mẹ Thẩm Dịch Chân lăn dài:
"Cậu chẳng thể cho Chân Chân thứ gì, cậu chỉ khiến cậu ấy khổ sở."
"Trở thành một kẻ đồng tính bị người đời kh/inh rẻ."
"Mạnh Khê Nhiên, cậu buông tha cho Chân Chân đi."
Thực ra, trong một năm rưỡi chống đối, người mẹ Thẩm Dịch Chân muốn buông bỏ không phải con trai bà, mà là tôi.
Yêu thật lòng một người, nào nỡ để họ cùng mình chịu khổ.
Khi tôi chuẩn bị rời đi, bà ấy đưa tôi một tấm thẻ.
"Khê Nhiên, trong thẻ có một trăm năm mươi vạn, cậu cầm lấy đi."
"Bố mẹ cậu trông cũng chất phác lắm..."
Đúng là chất phác thật. Làn da sạm đen, đôi tay còn hằn dấu vết lao động năm tháng.
"Bác gái, sau này nếu cháu có một trăm năm mươi vạn, cháu có thể đến đây m/ua Thẩm Dịch Chân không ạ?"
Mẹ anh sững người.
"Bác gái, một trăm năm mươi vạn không m/ua nổi Thẩm Dịch Chân trong lòng cháu. Con người và tình cảm của anh ấy, với cháu là vô giá."
"Bác không có ý đó..."
Tôi quay lưng:
"Nhưng nếu cháu nhận, thì chính là ý đó."
Thẩm Dịch Chân của tôi ôm lấy eo tôi, chờ đưa tôi về nhà.
Đầu ngón tay anh thô ráp, cùng tôi chen chúc trong căn phòng nhỏ, chiếc giường chật. Mỗi hơi thở đều nhuốm mùi mệt mỏi.
Anh không nỡ để em tiếp tục chịu khổ nữa. Xin lỗi, Chân Chân.
5
Ngày tôi rời đi, chẳng mang theo thứ gì.
Kể cả Tiểu Tử.
Mèo con rất thông minh, đuổi theo cắn ống quần tôi, dùng chân vồ lấy giày.
Tôi cúi xuống xoa đầu nó:
"Ngoan nào, theo bố con sẽ sống tốt hơn."
Nhà Thẩm Dịch Chân rộng lớn, sau này Tiểu Tử sẽ có thật nhiều đồ chơi, có ổ riêng, có thức ăn hạng sang... Tóm lại, tốt hơn nhiều so với ở với tôi.
Tôi bế nó về ổ, nó lại đuổi theo.
Lặp lại mấy lần liền.
Tôi đành phải lừa cả nó:
"Ngoan nhé, mẹ sẽ về ngay thôi."
6
Hành trình dài đằng đẵng, từ máy bay chuyển xe buýt rồi tàu hỏa.
Đôi vợ chồng ngồi đối diện cứ dòm tôi hết sức thận trọng.
Suốt chặng đường chẳng dám chớp mắt, như sợ tôi biến mất.
Tôi thở dài:
"Bố mẹ nghỉ ngơi chút đi."
Hai người mắt sáng lên, lập tức khóc òa.
Mẹ gục vào lòng tôi nức nở, nước mắt thấm ướt tay áo.
"Con yêu, con của mẹ."
Năm tôi bị b/ắt c/óc, vừa biết gọi mẹ.
Năm nay tôi hai mươi ba tuổi.
Chúng tôi cách biệt hơn hai mươi năm.
Khóc mệt, hai người dựa vào tôi ngủ thiếp đi. Hai luồng hơi ấm khiến trái tim tôi dần mềm lại.
Đường nét tôi giống bố, ngũ quan giống mẹ.
Đó là cảm giác kỳ lạ, như sợi dây m/áu mủ vô hình. Dù cách xa ngàn dặm chẳng hề hay, một khi đến gần, lập tức bị hút lấy, quấn quýt.
Nhà tôi nằm giữa đồi chè bạt ngàn, căn nhà gỗ hai tầng.
Xung quanh là núi chè trải dài tít tắp, thấp thoáng những ngôi nhà ngói đơn sơ.
Vừa vào nhà, mẹ đã bắt đầu dọn dẹp.
"Con ngồi tùy ý nhé, mẹ dọn chút đã."
Ngôi nhà cũ kỹ, in hằn dấu vết thời gian nhưng vô cùng sạch sẽ.
Trên tường treo bức ảnh tôi hồi nhỏ - lúc còn trong bụng mẹ, lúc chào đời bé xíu, lúc chập chững tập đi.
Bé trai m/ập mạp cưỡi trên vai đàn ông, tay cầm đóa hoa trà.
Cười toe toét đến chảy cả nước dãi.
Thẩm Dịch Chân cũng có những bức ảnh như thế, chất đầy mấy quyển album dày.
Từ khi anh còn bé xíu cho tới lúc trưởng thành.
Giá như năm đó tôi không bị b/ắt c/óc, có lẽ tôi cũng có nhiều ảnh như vậy.
Căn phòng chuẩn bị cho tôi vẫn còn ngựa gỗ và đồ chơi các bé trai thích qua từng độ tuổi.
Chiếc trống lắc đã phai màu vì cầm nắm, chẳng còn nhận ra hình dáng ban đầu.
Mẹ đang trải ga giường, bộ chăn gối cotton màu thiên thanh.
Bố xoa xoa tay, như muốn nhìn tôi mãi không thôi:
"Con trai, đây là nhà con ở hồi nhỏ, bao năm bố mẹ không dám thay đổi gì."
"Vừa tìm con, bố mẹ vừa hy vọng trong ký ức con còn chút hình bóng gia đình, sợ con về nhà lại không nhận ra."
"Giờ nhìn tuy cũ kỹ, nhưng nếu con không thích chúng ta có thể sửa sang lại."
"Không ạ, con rất thích."
Bố mẹ thật lòng yêu thương tôi, lại còn đầy áy náy.
Đâu phải lỗi của họ.
Căn nhà gỗ nhỏ rất tốt, không cần vì tôi mà thay đổi.
Những năm qua họ cũng khổ sở lắm rồi.
7
Đêm đầu tiên, tôi không mất ngủ.
Nhưng mơ thấy Thẩm Dịch Chân.
Mơ thấy anh hớn hở mang hoa về căn phòng nhỏ của chúng tôi.
Tiểu Tử "meo meo" quấn quýt, anh đi quanh tìm mấy vòng rồi cúi xuống chọc mũi nó:
"Mẹ con đâu rồi? Đi đâu rồi?"
Thẩm Dịch Chân đợi mãi trong phòng, đùa với mèo con rồi úp mặt vào gối tôi gọi "bé cưng".
Nụ cười trên môi anh tắt lịm khi nhìn thấy khoảng trống, quỵ xuống giường đầu gối đ/ập vào chân giường. Mắt anh đỏ hoe.
Tôi đã mang theo cuốn giấy kết hôn giả thuộc về mình.
Giấy đăng ký kết hôn chỉ là đồ giả, năm tệ bảy hào m/ua ngoài lề đường, không có giá trị pháp lý.
Chúng tôi còn cẩn thận trang điểm, tạo kiểu rồi chụp ảnh nền đỏ làm kỷ niệm.
Điện thoại tôi không liên lạc được, anh bóp ch/ặt chiếc điện thoại đến nỗi đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Anh chạy ra ngoài với đôi mắt đỏ ngầu, đóng sầm cửa lại.
Cánh hoa rơi lả tả.
Một lát sau, anh mở cửa quay lại, bế Tiểu Tử lên.
Ôm chiếc gối của tôi, nghiến răng:
"Tiểu Tử ngoan, bố dẫn con đi tìm mẹ."
Tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn, qua khung cửa thấy đồi chè chìm trong sương sớm.
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook