Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
4
Ở nơi này, con người còn đ/áng s/ợ hơn cả chó hoang.
Cậu ta như cá nằm trên cạn giữa chốn này, lại còn yếu ớt đến thế.
Khi tôi đang bón cháo cho ông, cậu lấp ló đứng ngoài cửa. Tôi vẫy tay, cậu lập tức chạy đến ngồi xổm xuống, yên lặng quan sát.
Hôm nay ông hiếm hoi tỉnh táo, uống thêm được mấy thìa canh. Ông nhìn Lục Tầm bằng ánh mắt hiền từ, rút từ túi ra mấy viên kẹo đặt vào lòng bàn tay cậu.
Những viên sô cô la rẻ tiền, ngọt đến nghẹn cổ, chắc Lục Tầm chưa từng ăn loại này bao giờ.
Tôi chưa kịp ngăn thì cậu ta đã bỏ vào miệng: "Cháu cảm ơn ông ạ."
3
Lục Tầm có ngoại hình quá ưu tú, nên những lần đi nhập hàng tôi thường dẫn cậu theo.
Cậu ngại ngùng không biết trả giá, nhưng gương mặt điển trai dễ thương này lại khiến các bà các cô mê mệt.
Cậu cứ như em bé đeo bám, dù vụng về nhưng ngoan ngoãn nghe lời, dẫu gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng.
Đôi khi nhìn bóng lưng mảnh khảnh mà thẳng tắp của cậu, tôi thường có ảo giác.
Một đóa hồng kiêu sa mong manh lạc giữa mảnh đất cằn cỗi hỗn lo/ạn này.
May thay, cậu thích nghi rất nhanh, tràn đầy sức sống.
Lý Diễm là chủ quán bi-a, lớn hơn tôi vài tuổi. Anh ta c/ắt tóc cua, đôi mắt híp dài luôn mang vẻ u uất lạnh lùng.
Anh ta bỏ học từ sớm tự mở tiệm, tôi thường làm thêm ở đó.
Anh ta dựa cửa đứng hút th/uốc, sai khiến Lục Tầm: "An Vũ, con trai cậu đấy? Đẹp trai thật."
Tôi bực mình ném bao th/uốc cho anh ta: "Đừng trêu trẻ con."
Anh ta châm th/uốc hít một hơi rồi đột ngột cúi xuống, phà khói vào mặt tôi, giọng trầm khàn: "Anh đâu có trêu nó. Anh đang đùa em đấy. Dạo này sao không qua quán bi-a chơi?"
Tôi trả lời qua quýt: "Bận coi tiệm."
Anh ta nhếch mép, giả vờ thản nhiên: "Thằng Tường bảo dạo này em chẳng liên lạc với ai. Anh tưởng em có ý định gì khác rồi."
Chưa kịp đáp, anh ta đã chuyển đề tài: "Nghe nói học lực em khá, chắc đậu đại học trọng điểm nhỉ? Lúc đó sẽ rời khỏi nơi này chứ? Anh thật sự sẽ nhớ em đấy."
Cánh tay đầy hình xăm của anh ta bỗng chìa ra gần mặt tôi. Tôi né người, anh ta cười quái dị rồi với tay qua tai tôi lấy một thứ trên kệ.
Trên hộp ghi "Siêu mỏng - Bôi trơn". Tôi bình thản quét mã, đưa cho anh ta.
"Tuần sau qua quán nhé. Mấy đứa nhớ em lắm. Cho anh gửi lời hỏi thăm ông cụ." Chẳng đợi tôi trả lời, anh ta xoay người vẫy tay, lê đôi dép lộp cộp bỏ đi.
Tôi từng coi Lý Diễm là bạn, là đàn anh, chỉ vì vài lý do mà dần xa cách.
Nhưng anh ta không đơn giản như tôi tưởng. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh ta khi tôi tỏ ra xa lạ: "An Vũ, em đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Mí mắt anh ta sụp xuống che nửa đồng tử, giọng lười biếng nhưng ánh nhìn khiến người ta liên tưởng đến loài rắn đ/ộc trơn nhớt.
Ông dường như rất quý Lục Tầm, những lúc tỉnh táo thường dặn tôi chăm sóc cậu bé.
Tôi không rõ lai lịch cậu ta, cũng chẳng biết cậu sẽ ở lại bao lâu, nhưng tôi đã hứa với ông.
Tôi sẽ chăm sóc cậu ấy chu đáo.
Nửa đêm tỉnh giấc trong cơn á/c mộng hỗn độn, Lục Tầm đang ôm ch/ặt lấy eo tôi, đầu cúi gằm vào lòng như tìm ki/ếm cảm giác an toàn.
Đây là phản xạ tự nhiên của cậu.
Những ngày đầu, cậu thường trằn trọc không ngủ hoặc gặp á/c mộng liên tục gi/ật mình tỉnh giấc.
Tôi đành bỏ ý định ngủ dưới đất để sát cánh cùng cậu trên giường. Lúc tôi ngủ say, cậu sẽ lén lại gần rồi sáng hôm sau luôn thấy cậu cuộn tròn trong vòng tay tôi.
Đắp lại chăn cho cậu, tôi bước đến phòng ông với nỗi bất an khó tả. Gõ cửa không thấy hồi âm.
Khi mở cửa, ông đang co gi/ật toàn thân.
Dưới ánh trăng tái nhợt, mặt ông tím tái, mũi miệng phun bọt m/áu li ti.
Tim tôi như tê liệt, dù hoảng lo/ạn vẫn ép mình bình tĩnh.
Khi cõng ông lên, bàn tay ông lần đầu siết ch/ặt vai tôi, có chút chống cự.
Giọng tôi r/un r/ẩy: "Ông ơi, đừng sợ, cháu đưa ông đi viện ngay."
4
Bàn tay ông mềm đi, khó nhọc xoa đầu tôi.
Tôi cuống cuồ/ng chạy đến phòng khám, thân hình ông nhẹ bẫng khiến tôi sợ chỉ cần buông tay là ông sẽ biến mất.
"Cụ bị liệt toàn thân dẫn đến nhiều biến chứng nghiêm trọng, quan trọng nhất là u/ng t/hư phổi phát hiện quá muộn, đã vào giai đoạn cuối. Có thể xem xét hóa trị, dùng th/uốc đích để kéo dài sự sống, nếu không..."
Lời bác sĩ như sét đ/á/nh ngang tai. Tôi cúi gập người, mặt ch/ôn vào lòng bàn tay, lần đầu c/ăm gh/ét sự bất lực của bản thân.
Giá như tôi sớm phát hiện triệu chứng, giá như tôi cố gắng hơn, tích cóp nhiều hơn, giá như...
Bàn chân chạm vật gì mềm mềm. Lục Tầm mặc bộ pyjama hoạt hình lố bịch đang ngồi xổm xỏ giày cho tôi.
Lòng bàn chân tôi đầy m/áu, chẳng biết lúc nào bị mảnh kính cứa đ/ứt.
Có khoảnh khắc tôi yếu lòng muốn cầu c/ứu đứa trẻ này: Phải làm sao đây?
Cuối cùng, tôi chỉ lặng lẽ xoa mái tóc xoăn rối bù của cậu.
Tôi định b/án cửa hàng tạp hóa nhỏ, dù chẳng đáng bao nhiêu. Tiền làm thêm ở quán bi-a cùng chút tiền dành dụm ít ỏi.
Có thể mở miệng v/ay mượn hàng xóm, nhưng tôi biết nhà tôi là cái hố không đáy, ai dại gì ném tiền qua cửa sổ.
Tôi thậm chí nghĩ đến tờ rơi đen trên cột điện trước bệ/nh viện.
Đầu óc rối bời, nghĩ đủ thứ nhưng mặt mày vẫn bình thản an ủi ông: "Sẽ ổn cả thôi, sau này chúng ta còn cùng nhau lên thành phố lớn."
Đây là lời hứa, cũng là ước mơ của chúng tôi.
Ông đột nhiên mở đôi mắt đục ngầu, nhìn tôi đầy trìu mến: "Cháu Vũ khổ cực nhiều rồi."
Tôi nắm bàn tay khô quắt của ông áp vào trán: "Vì thế ông phải ở lại với cháu, đừng bỏ cháu một mình."
"Ông không yên tâm để cháu đâu. Phải đợi cháu Vũ vào đại học, lập gia đình, ông mới nhắm mắt được."
"Vâng, nên ông phải sống lâu trăm tuổi ạ."
Đầu ngón tay tê cứng, ngón trỏ lơ lửng trên số điện thoại Lý Diễm mà không sao bấm xuống.
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook